Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 495: CHƯƠNG 495: NGƯƠI CHẮC CHẮN CÓ CHÚT VẤN ĐỀ (2)

Lâm Phàm vặn eo bẻ cổ, sau đó nói với tiểu lão đầu: "Ta tu luyện tiếp, ngươi chăm sóc những hoa cỏ này cho tốt."

"Chờ đã…"

Tiểu lão đầu gọi Lâm Phàm lại, nhìn hắn với ánh mắt kinh ngạc, vẻ mặt cũng trở nên kỳ quặc, hắn còn là người sao. Lâm Phàm vừa mới xuất quan, lão còn muốn lừa hắn rời thánh địa, ra ngoài dạo chơi một chút cho thật tốt nhưng ai ngờ được, tên này lại vẫn muốn bế quan.

Hắn có bị bệnh không?

Hắn mắc phải căn bệnh không tu luyện thì sẽ chết sao?

"Có phải ngươi cảm thấy rất buồn chán không? Ngươi có thể đi dạo quanh thánh địa, không cần phải cố thủ suốt ở đây." Lâm Phàm hiểu sự đau khổ của tiểu lão đầu, lão là người vô tư vui vẻ, thích dạo chơi Thần Võ giới. Sao lão có thể ngờ được sẽ có một ngày bị người ta bắt làm người hầu, hạn chế tự do, ngẫm lại cũng thấy hơi bi thảm.

Hắn rất hiểu tiểu lão đầu, dù sao gặp phải loại người thích tu luyện, không thích ra ngoài rong chơi như hắn, có thể buồn chán cô quạnh biết bao? Vậy nên bao nhiêu buồn chán của lão cũng vẫn có thể hiểu được.

Tiểu lão đầu ngoài cười nhưng trong lòng thì không, nhìn về phía căn nhà xa xa, có vẻ hơi kiêng dè: "Không thể nào, ta không hề cảm thấy buồn chán. Ta thích những thứ hoa cỏ này, ta thích chăm sóc chúng."

Lão ta có thể rời đi hay không, không phải Lâm Phàm định đoạt, mà là người nắm mạng nhỏ của lão trong tay, Đường Phi Hồng.

Ngộ nhỡ tùy tiện hành động khiến Đường Phi Hồng tưởng là mình muốn chạy trốn, trực tiếp giết chết lão. Nếu thật là như vậy thì khóc cũng không có chỗ mà khóc.

Tu vi của Đường Phi Hồng quá mạnh, giống như một ngọn núi lớn đè ở trong lòng lão.

Cả Thần Võ giới, có lẽ chỉ có rất ít giáo chủ, thánh chủ của các đại thế lực mới áp chế được Đường Phi Hồng.

"Tiểu lão đầu, ngươi không cần phải tự lừa mình, sư tôn của ta làm người rất tốt, ngươi không cần sợ người. Hơn nữa, ngươi phải nghĩ đến thân phận và địa vị của bản thân. Ở Thần Võ giới, ngươi cũng là nhân vật nổi tiếng, có gì phải sợ." Lâm Phàm chỉ ra cho lão ta, hy vọng lão có thể tìm lại con người thật của mình, không nên vì mấy vấn đề nho nhỏ mà dần dần trở nên hèn mọn.

"# ¥ %…"

Tiểu lão đầu muốn chửi mắng Lâm Phàm, tên xấu xa muốn hại người, vậy mà nói ra những lời như vậy, rõ ràng là muốn hại người. Nếu thật sự tin lời hắn nói thì ngày giỗ không xa.

Ngay khi bọn họ đang nói chuyện, có tiếng nói truyền đến.

"Lâm sư đệ…"

Nghe thấy giọng nói rất quen, dường như trước đây từng nghe qua, Lâm Phàm nhìn về phía trước, trong lòng nghĩ mẹ nó, ngươi cũng đã bày ra bộ dáng như vậy, còn đến tìm ta làm gì.

Nhưng suy nghĩ trong lòng khác với thực tế, thiết lập nhân vật rất quan trọng, là điểm mấu chốt quyết định xem hắn có thể lăn lộn ở thánh địa như cá gặp nước hay không.

"Thôi sư tỷ, đã lâu không gặp, thật là tnhớ." Lâm Phàm mỉm cười, vẻ mặt đột nhiên thay đổi. Hắn đã có thể thay đổi linh hoạt, không hề có sơ hở.

Tiểu lão đầu nhìn Lâm Phàm lộ ra vẻ mặt ghét bỏ, sau đó nhìn vị nữ đệ tử kia, đúng là đứa nhỏ đáng thương, Lâm sư đệ trong lòng ngươi chưa chắc giống như ngươi nghĩ đâu.

Lão đóng vai quần chúng, nhìn chăm chú vào Thôi Mộng đang lắc eo đi đến.

Thôi Mộng thấy được Lâm sư đệ như mong muốn, đó là gương mặt mà nàng ta ngày đêm thương nhớ, cũng đã rất lâu không nhìn thấy. Nghĩ đến những nỗi tủi nhục mà Lâm sư đệ phải chịu, trong hốc mắt của nàng ta đột nhiên có những giọt nước mắt trong suốt chậm rãi chảy xuống.

"Sư tỷ, sao ngươi lại khóc rồi?" Trong lòng Lâm Phàm rất kinh ngạc, sư tỷ là người của Hình Phạt đường, tính cách tuyệt đối kiên cường. Nếu không cũng không thể nào bắt bẻ gắt gao các đệ tử khác, nhưng hiện giờ, sư tỷ nhìn thấy hắn thì lệ rơi đầy mặt khiến cho hắn hơi nghi ngờ cuộc sống.

Thôi Mộng lau nước mắt, chậm rãi nói: "Nhìn thấy sư đệ, nghĩ đến những tủi nhục mà sư đệ phải chịu, trong lòng sư tỷ khó chịu."

Lâm Phàm cảm động nói: "Sư tỷ quan tâm ta như vậy, thật sự là làm cho sư đệ cảm động. Chỉ là khi đó sư đệ đã nói rồi, từ nay về sau ta sẽ ở lại U Tử phong tu luyện, không còn nghĩ nhiều đến những chuyện khác."

Hắn không nói quá rõ nhưng những người biết chuyện này đều biết là tình huống gì, cho nên cũng không cần phải nói quá thẳng thắn.

Thôi Mộng nghe thế thì tức giận, nghĩ đến những việc mà Trần Uyên đã làm với sư đệ, hận không thể băm Trần Uyên thành trăm mảnh.

"Sư đệ, đừng không ra ngoài, mọi người đều rất nhớ ngươi. Từ khi ngươi trở lại U Tử phong, trong lòng sư tỷ cũng rất mất mát, đã rất lâu rồi không thể ngủ một giấc thật ngon."

Thôi Mộng nói chuyện rất thẳng thắn, nàng ta không còn muốn che giấu lòng mến mộ với sư đệ.

Ở bên cạnh, tiểu lão đầu khẽ nhếch môi, chân tâm bị khiếp sợ rồi. Lão tung hoành Thần Võ giới nhiều năm như thế, từ trước đến nay chưa từng thấy chuyện như vậy.

Từng gặp không ít con chó lấy lòng nhưng không thấy nhiều phụ nữ lấy lòng, cũng là đến sau này, đây là lần thứ hai hắn thấy cảnh như vậy, lần thứ nhất là ở Hắc Ngạc Chi Địa.

Hai vị nữ đệ tử của Thiên Huyền thánh địa, lấy lòng cũng rất lố.

"Ai!" Lâm Phàm thở dài: "Sư tỷ, không phải ta không muốn đi xem các ngươi nhưng khi ta xuất hiện, các vị sư huynh thánh địa rất có ý kiến với ta, ta không muốn gây phiền phức cho thánh địa. Điều kiện của U Tử phong không tồi, mặc dù ngày thường không có ai, cũng không có người nói chuyện nhưng ta cũng đã dần quen rồi."

Hắn có thể tùy ý ra ngoài, không xảy ra chuyện gì thì không có khả năng rời khỏi U Tử phong. Các ngươi có biết khoảng thời gian này ta vui vẻ biết bao không, không có ai quấy rầy ta tu luyện, thật sự thoải mái.

Thôi Mộng nghe xong lời sư đệ nói, trong lòng rất đau, không ngờ sư đệ lại cô đơn như thế. U Tử phong lớn như vậy mà không có ai nói chuyện cùng sư đệ, chắc hẳn rất cô quạnh nhỉ.

Không được.

Nhất định không thể để sư đệ tiếp tục như vậy.

Bằng không các nàng sẽ rất đau lòng.

Trong khoảng thời gian này, Thôi Mộng đã sớm hạ gục Tiêu Lạc Lạc, đồng thời lôi kéo được những sư muội khác, hình thành một nhóm hoàn toàn mới. Nàng ta nghe nói U Liên thánh nữ mời sư đệ đến đỉnh núi làm khách.

Chương 495 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!