Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 500: CHƯƠNG 500: TA LẠI CÀNG MẠNH THÊM (2)

Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook

Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ

--------------------------

Sau lần này, Tiểu lão đầu không quấy rầy Lâm Phàm, hoặc là lang thang bên ngoài hoặc là ở bên cạnh xem hắn tu luyện.

Mắt nhìn người của Đường Phi Hồng rất chuẩn. Quả nhiên, người có thể lọt vào mắt bà ta đều không đơn giản. Gừng càng già càng cay, nếu là lão chắc chắn không nhìn ra ưu điểm của tiểu tử này.

Có điều rốt cuộc bà cô đang bế quan gì đây.

U Tử phong, nơi bế quan.

Đường Phi Hồng ngồi khoanh chân lơ lửng giữa không trung, hư ảnh luân hồi đi kèm hai bên, khí tức luân hồi bao phủ khắp phòng. Đây là sức mạnh thần bí, nếu không phải bà ta ngẫu nhiên có được môn thần thông này, có lẽ khó lòng có được cảnh tượng bây giờ.

Trong lúc bế quan, hơi thở Đường Phi Hồng không ổn định, tâm trạng lên xuống giống như bị thứ gì dẫn dắt.

Bà ta dùng hồn phách Lâm Phàm và của chính mình để dẫn dắt, biến Lâm Phàm thành người công cụ, tiến hành lịch luyện luân hồi.

Không ai biết rốt cuộc luân hồi sẽ trải qua chuyện gì.

Chỉ có Đường Phi Hồng biết.

Ầm ầm!

Đường Phi Hồng choàng mở mắt, hư ảnh luân hồi lơ lửng cạnh người vỡ vụn, một cột sáng bay thẳng lên trời, khi đến độ cao nhất định bị bọc ánh sáng của U Tử phong chặn lại, khuếch tán từng luồng sóng.

Luân hồi kết thúc.

Ý thức luân hồi quay về bản thể, Đường Phi Hồng cảm thấy đầu óc như bị nổ tung, giống như vừa khai thiên lập địa.

Bà ta thờ thẫn, rất lâu vẫn chưa hoàn hồn.

Động tĩnh ở đây thu hút sự chú ý của bậc lão làng ở Thiên Hoang thánh địa.

Trong hư không hỗn độn vọng đến một tiếng thở dài, tiếc hận cho Đường Phi Hồng.

Lâm Phàm ở gần Đường Phi Hồng nhất, lập tức cảm nhận được chấn động này, hắn ra ngoài kiểm tra thì thấy cột ánh sáng đập lên lớp ánh sáng bảo vệ trên U Tử phong.

“Thật mạnh, sức mạnh thật thần bí.”

Hắn lầm bầm cảm thán.

Không chỉ hắn cảm thấy vậy, tiểu lão đầu nhìn đến mất hồn, trong lòng chờ mong, tạo nên động tĩnh như này, có lẽ đang tu luyện một loại tuyệt học nào đó.

“Sư tôn ta mạnh thế nào?” Lâm Phàm hỏi.

Tiểu lão đầu trả lời: “Rất mạnh, có lẽ đang trùng kích cảnh giới cao hơn.”

“Cảnh giới gì?”

“Trên Đạo cảnh chính là Thiên Tôn cảnh. Nhưng thật lòng mà nói, ta lang bạt Thần Võ giới tới nay chưa từng thấy Thiên Tôn lão nhân gia.”

Tiểu lão đầu vô cùng mong đợi, đó là tuyệt thế cảnh giới trong khắp Bát Hoang, cũng là đích đến mà nhiều người theo đuổi, có điều không biết đã bao người vấp ngã trên con đường này, muốn leo nhưng mãi không thế leo đến.

“Trong thánh địa Thần Võ lại không ghi chép về điều này.” Lâm Phàm vô cùng ngạc nhiên, đây là lần đầu tiên nghe thấy cảnh giới này.

Tiểu lão đầu nói: “Có lẽ là không dám ghi chép. Thiên Tôn là cảnh giới, nhưng đúng hơn là một cách xưng hô, Thiên Hoang thánh địa là thế lực lớn ở phía đông Thần Võ giới, ta nghĩ coi như không có Thiên Tôn, nhưng vẫn có lão tổ tông xấp xỉ Thiên Tôn.”

“Thật sao?”

“Chắc chắn, nếu không Thiên Hoang thánh địa đã sớm bị chèn ép. Ta từng thấy một cuộc đại chiến như này, năm đó ta đi khắp Thần Võ giới, có một thế lực hạng ba bị thánh địa một phương thảo phạt. Năm ấy ta đến xem tình hình thế lực đó, lại không ngờ trong lúc nguy cấp một thế lực hạng trung lại có một vị lão tổ tông xấp xỉ Thiên Tôn. Vào lúc sắp diệt tông thì xuất hiện, luồng uy thế đó đến giờ ta vẫn chưa quên, thực sự rất kinh khủng."

Tiểu lão đầu nhớ lại chuyện cũ, lão vốn định đến hôi chút của, nhưng không ngờ gặp phải tình huống ấy, nếu không phải lão nhanh chân, chỉ cần chút uy lực tản ra khi cường giả cấp đó đánh nhau cũng đủ cắn giết lão.

“Kết quả thế nào?” Lâm Phàm tò mò hỏi.

Tiểu lão đầu đáp: “Hết rồi.”

“Hết rồi cái gì, ý ta muốn hỏi kết quả thế lực hạng ba này thế nào. Nếu xuất hiện một cường giả như vậy, không phải sẽ vinh quang vô hạn, chấn động thế nhân sao?”

Lâm Phàm yêu thích cốt truyện này, bị người đến tận nhà ức hiếp, vào lúc mọi người tuyệt vọng, cường giả ẩn thế đột nhiên xuất hiện giận dữ cuốn phăng mọi thứ.

“Ngươi nghĩ nhiều, cường giả xấp xỉ Thiên Tôn này như đèn cạn dầu, không sống được bao lâu, sắp chết già, chỉ kéo dài hơi tàn để thử nghiệm đột phá. Cuối cùng đương nhiên bị lão tổ tông thánh địa kia chém chết, máu thịt xương cốt đều bị mang đi lợi dụng, ngươi thấy có thảm không.”

Tiểu lão đầu giảng giải cho Lâm Phàm nghe những chuyện kinh điển của Thần Võ giới.

Lạc đà gầy còn hơn ngựa béo, câu này vẫn rất đúng đắn. Đánh nhau tới long trời lở đất, nhưng cuối cùng bị đàn áp chết, thật là bi ai.

Lâm Phàm nói: “Đáng tiếc, không ngờ tu luyện đến cảnh giới này vẫn khó tránh khỏi cái chết, Thiên Tôn trường sinh bất tử không?”

“Trường sinh bất tử?” Tiểu lão đầu cười ha hả: “Nhật nguyệt còn chết già, Thiên Tôn lại không muốn chết, nghĩ gì thế."

“Nếu muốn từ Đạo cảnh đột phá Thiên Tôn để kéo dài tuổi thọ, vậy từ Thiên Tôn cảnh đột phá đến cảnh giới cao hơn chắc chắn có thể trường sinh bất lão, chỉ là ngươi không biết mà thôi, chắc chắn như vậy.” Lâm Phàm giữ vững quan điểm của mình, tuyệt đối không thể sai.

Tiểu lão đầu vỗ vai Lâm Phàm.

“Ngươi quá khinh thường lão phu, lão phu ngang dọc Thần Võ giới, không có chuyện gì không biết, việc này ta chắc chắn không sai.”

Rất tự tin.

Lâm Phàm biết bây giờ nói gì cũng thành nực cười, hắn tin tưởng chỉ cần bản thân không ngừng nỗ lực, nhất định sẽ thành công.

Nghĩ hơi xa, hiện giờ hắn chưa vội.

Đột nhiên.

“Sư tôn!”

Lâm Phàm nhìn thấy Đường Phi Hồng xuất hiện, rất cung kính, quan hệ giữa hắn và sư tôn không quá thân thiết, cũng chỉ được nhận làm đệ tử mà thôi, về mặt tình cảm vẫn không có gì.

Hắn không dám vô lễ với sư tôn, ngộ nhỡ chọc giận sư tôn, được một mất mười, cung kính chút mới tốt.

Tiểu lão đầu thấy Đường Phi Hồng đi đến, không dám làm càn cũng không dám thở mạnh, lão thực sự rất sợ Đường Phi Hồng.

Đường Phi Hồng không nói gì, ánh mắt bình thản nhìn Lâm Phàm, trông có vẻ rất bình tĩnh nhưng thật ra nội tâm đang dao động, quá trình luân hồi vẫn hiển hiện trong đầu bà ta.

Bà ta đã đánh cược, nếu thắng sẽ đạt đến viên mãn, nếu thua sẽ ảnh hưởng rất lớn đến tình hình của bà ta, những cảm ngộ kia tràn vào nội tâm bà ta chân thật như chính bà ta đã từng trải qua.

Chương 500 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!