Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 501: CHƯƠNG 501: TA LẠI CÀNG MẠNH THÊM (3)

Lâm Phàm cảm thấy sư tôn hơi lạ.

Thực sự quá lạ.

Không biết nói sao, ánh mắt sư tôn nhìn như rất hờ hững nhưng kỳ thực hơi mất tự nhiên, giống như nhìn hắn nhưng lại nghĩ tới chuyện khác.

“Gần đây tu luyện thế nào?”

Đường Phi Hồng lên tiếng.

Lâm Phàm cảm động sắp khóc. Trời xanh à, trở thành đệ tử của người đã lâu, đây là lần đầu tiên hắn nghe thấy sư tôn quan tâm đến việc tu hành của mình. Thật lòng mà nói, hắn thực sự rất cảm động.

“Hồi bẩm sư tôn, đệ tử tu hành vẫn khá tốt.” Lâm Phàm đáp.

Làm người phải biết khiêm tốn, mặc dù tu vi hiện giờ của hắn đã mạnh hơn lúc mới vào thánh địa rất nhiều, nhưng hắn không muốn tỏ vẻ đắc ý, phải biết điều mới tốt.

Đường Phi Hồng luân hồi thất bại, không thể vượt qua cửa ải kia, cảm giác với Lâm Phàm đã không còn như trước, chỉ là bà ta vẫn luôn kìm nén trong lòng.

“Đan dược này ngươi dùng đi.” Đường Phi Hồng búng ngón tay, một viên đan dược vàng óng ánh bắn ra, chậm rãi rơi vào tay Lâm Phàm.

Tiểu lão đầu nhìn viên đan dược này, hai mắt trợn trừng.

Đan dược màu vàng, có khói trắng quấn quanh, bên trong vọng lên từng tiếng sấm rền vang.

Nếu lão nhìn không nhầm, đó là…

“Lôi Âm Xá Lợi đan!”

“Sư tôn, đây là…” Lâm Phàm nhận lấy đan dược, rất tò mò. Từ bề ngoài có thể thấy đan dược này không tầm thường, ẩn chứa sức mạnh kinh người, hơn nữa Tiểu lão đầu trợn trừng mắt sắp rớt con ngươi, có thấy rõ đây chắc chắn là đồ tốt.

“Lôi Âm Xá Lợi đan, có lợi cho cơ thể ngươi, trước mắt cứ vậy, chăm chỉ tu luyện, thời gian nữa ta sẽ để ngươi ra ngoài lịch luyện.”

Dứt lời, Đường Phi Hồng không nói thêm với Lâm Phàm, xoay người rời đi.

Lâm Phàm muốn nói với sư tôn vài câu, người bế quan ra ngoài để đưa ta bảo bối?

Nhưng Đường Phi Hồng đi quá nhanh, chớp mắt đã biết mất.

Mãi đến khi Đường Phi Hồng mất bóng.

“Mẹ nó, Lâm Phàm, sư tôn đối với ngươi thật tốt. Ngươi có biết không, đan dược này có giá trị cực cao, nếu ở bên ngoài sẽ khiến người ta tranh nhau sứt đầu mẻ trán.”

Tiểu lão đầu thật sự rất ngưỡng mộ.

Lão chỉ muốn biến thành Lâm Phàm, hưởng thụ viên đan dược.

Có điều lão biết, hễ lão dám ngấp nghé viên đan dược này, kết quả lão sẽ không rời được U Tử phong, chắc chắn sẽ bị đánh chết.

“Thật sao? Ta thấy cũng bình thường.” Lâm Phàm ngắm nghía viên đan dược, giả bộ rất hờ hững để khoe mẽ trước mặt Tiểu lão đầu, khiến đối phương hơi ghen tỵ.

"Mẹ kiếp, ta nói ngươi nghe, đan dược này được luyện chế từ xá lợi do cao tăng Phật môn ngưng tụ thành khi viên tịch. Hơn nữa có thể kết thành xá lợi là hạng cao thủ mà ngươi không thể tưởng tượng. Sư tôn người thật thủ đoạn, còn lấy được cả thứ này, thật sự đáng khâm phục.”

“Ta thấy sau khi ngươi dùng viên đan dược này, có lẽ sẽ ngưng thành cơ thể Kim Cương.”

Tiểu lão đầu tràn đầy ngưỡng mộ.

Lâm Phàm biết cơ thể Kim Cương, Thần Võ giới có ghi chép là một loại thể chất sau lâu ngày sẽ ngưng tụ thành, công dụng vô cùng kỳ diệu, đại đa số là các cường giả Phật môn tu thành.

“À, cứ coi là vậy.” Lâm Phàm nói.

Tiểu lão đầu không muốn nói tiếp với Lâm Phàm, cảm thấy tiểu tử này đang giả bộ nghi ngờ, lão nghiêng đầu, không nói thêm gì.

Lâm Phàm không tiếp tục đả kích tiểu lão đầu.

Hắn xoay người rời đi. Nếu có được đan dược, nên trở về thử xem sao.

Lâm Phàm giơ đan dược lên trước mặt, cẩn thận quan sát. Hắn thấy trong đan dược dường như có từng vị Phật Đà vàng chói đang đọc kinh, hắn không nghĩ nhiều, nuốt chửng xuống bụng.

Hắn nuốt xuống, luyện hóa đan dược.

Nhất thời, đan dược trong cơ thể bùng nổ, sức mạnh khổng lồ tràn ngập mọi ngóc ngách trong cơ thể, từng tiếng sấm sét khe khẽ vang lên.

“Ta muốn ngưng thành cơ thể Kim Cương.”

Lâm Phàm biết ngưng thành cơ thể Kim Cương, thực lực chắc chắn sẽ tăng vọt.

Tuy sư tôn rất kiệm lời nhưng rất tốt. Vận may của hắn cũng không tệ, toàn gặp được người tốt, duy chỉ đám nam nhân kia, mọi người đều là nam nhân, cớ gì chèn ép lẫn nhau.

Rất lâu sau, Lâm Phàm cuối cùng đã cảm nhận được viên Xá Lợi đan này giúp hắn có những biến hóa khủng bố cỡ nào.

Viên đan dược này quả là chí bảo, lợi hại giống như những gì Tiểu lão đầu nói.

Một âm thanh vang lên.

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 10000 lần! 】

【 Nhắc nhở: Ngưng thành Lôi Phật Thân sáu tay! 】

Ầm ầm!

Đi kèm thông báo của bạo kích phụ trợ, một luồng khí tức mạnh mẽ từ trong cơ thể Lâm Phàm bộc phát ra ngoài.

Lâm Phàm bừng mở mắt, vẻ mặt kinh hãi. Rõ ràng nói là cơ thể Kim Cương, hơn nữa là đan dược, sao lại phát động bạo kích.

Đây là chuyện không thể.

Khi trước hắn dùng đan dược tu luyện nhưng đâu có bạo kích, chẳng lẽ Lôi Âm Xá Lợi đan căn bản không phải đan dược, mà là một tuyệt học truyền thừa?

Lâm Phàm cúi đầu nhìn, mạch máu nổi trên da vô cùng dữ tợn, giống như có thể nứt ra bất cứ khi nào, ẩn chứa sức mạnh cực hạn, sức mạnh ấy bị hắn áp chế ở trong cơ thể.

Nếu như thả hết ra ngoài, gian phòng này chắc chắn nổ tung.

Tiểu lão đầu ở bên ngoài bất lực.

Trời ạ, rốt cuộc là sao?

Uy lực của Lôi Âm Xá Lợi đại sao lại hung tàn như vậy, từng đợt sóng khí từ nơi đó tràn ra ngoài, đánh gãy những gốc hoa cỏ mà lão nhọc nhằn trồng trọt.

“Ồ!”

Đường Phi Hồng trở về khá ngạc nhiên.

Bà ta cảm thấy uy thế hình thành sau khi Lâm Phàm sử dụng Lôi Âm Xá Lợi đan không giống như bà ta từng biết. Tuy nghi hoặc nhưng chỉ để trong lòng, còn mình tĩnh tâm tu luyện, đè ép cảm xúc mà luân hồi thất bại gây nên từ sâu thẳm nội tâm.

Đó là thứ không chân thật, hư ảo, không nên dung nhập vào trong tâm cảnh.

Mấy tháng sau.

“Lâm Phàm, theo ta đi lịch luyện.”

Hôm đó không khí mát mẻ, thời tiết tươi đẹp, sư tôn đứng ngoài cửa khẽ gọi.

Lâm Phàm đang mải tu luyện khá bất đắc dĩ, sao sư tôn thích lịch luyện như vậy, nhưng hắn biết đây là để bồi dưỡng hắn, hắn còn có thể nói gì?

Vẫn may trong thời gian này hắn tu luyện 《 Trấn Thế Quyền 》 đến thông thấu, sắp đạt viên mãn.

Hắn hiện giờ tràn đầy tự tin.

Tuy cảnh giới vẫn ở Thần Linh cảnh nhưng hắn không sợ, cảnh giới thấp nhưng thực lực đã rất mạnh. Hắn cũng muốn ra ngoài rèn luyện thực lực.

Chương 501 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!