“Ha, thuộc hạ của ngươi quá yếu, đừng nên để bọn chúng nộp mạng.” Lâm Phàm nói.
Trong chỗ tối, Tiểu lão đầu nhìn nam tử kia cau mày, trầm tư.
“Sao lại là hắn…”
Lão nhớ ra rồi.
Hình như tên này là con cháu Thịnh gia, hơn nữa còn là thành viên trong dòng chính. Thủ đoạn cực kỳ tàn nhẫn, tính cách lại càng hung hăng càn quấy, nhưng đối phương là kẻ có hung hăng có chỗ dựa.
Lão từng nhìn thấy thực lực rất mạnh, đến giờ lão vẫn còn nhớ.
Tiểu lão đầu cảm thấy không ổn, sao Lâm Phàm lại đụng phải tên này. Hơn nữa lão không biết tên này bắt cóc Hỏa Man ngưu làm gì, chẳng lẽ Hỏa Man ngưu trong Cốt Địa có điều đặc biệt?
Lão muốn ra mặt ngăn cản, dẫn Lâm Phàm rời đi. Nhưng ngẫm lại, lập tức bừng tỉnh.
Sợ cái gì.
Lúc trước ta sợ là vì không có chỗ dựa, không dám đắc tội đối phương, nhưng Lâm Phàm có Đường Phi Hồng, hắn ta sao có cửa sánh bằng.
Thịnh Nguyên cau mày, bởi vì Lâm Phàm phá vỡ chuyện tốt của hắn ta, vẻ mặt tuấn tú dần trở nên phẫn nộ.
“Ngươi dám bảo vệ hai con man thú?”
Hắn ta không ngờ có kẻ liều mạng dám ra ngăn cản.
Đám đi theo bị đối phương đánh bại, nhưng hắn ta không cảm thấy lạ, chuyện này cũng bình thường bởi lẽ đám tùy tùng này chỉ làm được vài chuyện đơn giản mà thôi.
“Nếu ngươi không bị mù thì có thể nhìn thấy.” Lâm Phàm thản nhiên đáp lại.
Hỏa Man ngưu trưởng thành nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt biết ơn, nghé con run lẩy bẩy nép sát vào người cha, nó cũng biết Nhân tộc trước mắt đến đây giúp đỡ bọn chúng.
“Đồ khốn, xưa này chưa ai to gan dám nói ta như vậy. Cũng được, để xem ngươi có bản lĩnh gì.”
Vừa dứt lời, Thịnh Nguyên lập tức ra tay, xoạt một tiếng, một luồng sắc lạnh xẹt tới, chẳng biết từ lúc nào trong tay hắn ta xuất hiện một thanh trường kiếm, đâm thẳng cổ họng Lâm Phàm.
Lâm Phàm lùi về một bước, tránh sát chiêu của đối phương.
“Có vẻ bản lĩnh ngươi không lớn lắm.” Hắn cười nói.
“Hừ, thật sao?”
Thịnh Nguyên cười khẩy, không để ý đến lời của Lâm Phàm, triển khai kiếm chiêu, ánh kiếm ngang dọc tạo thành thế bao vây. Uy thế của mỗi nhát kiếm đều rất đáng sợ, nhưng Lâm Phàm chỉ thấy cũng tầm thường mà thôi.
Không lọt vào mắt hắn.
Trong chỗ tối, tiểu lão đầu cau mày.
Lão từng thấy thực lực của Thịnh Nguyên, rất mạnh, hơn nữa còn có một vài sát chiêu, hoàn toàn không giống như bây giờ. Trong lòng lão kinh hãi, đối phương đang muốn đánh lừa Lâm Phàm, để hắn cảm thấy thực lực của mình đủ để đối phó, đến khi ấy sẽ đột ngột ra sát chiêu.
“Tiểu tử, hi vọng ngươi sẽ thận trọng.”
Tiểu lão đầu im lặng quan sát, muốn xem Lâm Phàm có đánh bại đối phương hay không. Thịnh Nguyên không phải là thiên kiêu quá hùng mạnh ở Thần Võ giới, nhưng cũng không thể coi thường.
Lúc này, Lâm Phàm và Thịnh Nguyên đang đánh nhau, trong chớp mắt hai bên đã đánh được hơn mười chiêu, dường như cả hai đều không dùng thực lực chân chính, hoặc là đang thăm dò thực lực đối phương.
Thịnh Nguyên không chút nao núng, kiếm chiêu tuyệt diệu vô cùng, không thể phủ nhận thực lực của đối phương quả thực rất mạnh.
Đột nhiên, khí thế trên người Thịnh Nguyên bùng nổ, tốc độ thân pháp cực nhanh, trường kiếm trong tay tỏa ánh hào quang, cơ thể và kiếm hòa thành một vệt sáng, trong chớp mắt xẹt qua người Lâm Phàm, xuất hiện sau lưng hắn.
“Ha ha!”
Thịnh Nguyên cười, tra trường kiếm vào vỏ, thản nhiên nói: “Chút tu vi của ngươi không đáng lọt mắt. Hãy cảm thụ cảm giác khủng hoảng mà cái chết mang lại cho ngươi.”
“Ngươi nói gì?”
“Hử?”
Thịnh Nguyên ngỡ ngàng vội quay đầu lại, đáng lẽ một chiêu vừa rồi đã cắt ngang người đối phương, nhưng hắn vẫn còn có thể nói chuyện, hơn nữa còn không bị sao.
Đây là điều hắn ta không thể chấp nhận.
“Sao ngươi vẫn bình thường?”
Thịnh Nguyên phát hiện hông đối phương chỉ có một vết cắt mà thôi, chuyện này vượt quá sự tưởng tượng của hắn ta, là cảnh hắn ta không muốn tin tưởng.
“Có chút thủ đoạn, hóa ra ẩn giấu thực lực, suýt chút ta đã mắc bẫy ngươi rồi.”
Lâm Phàm sờ vết thương trên hông, ngón tay thấm máu tươi, thoáng chốc vết thương khôi phục. Hắn ngưng tụ thành Lôi Phật Thân sáu tay, năng lực phục hồi không phải trò đùa, những vết thương nhỏ này mà để lại sẹo sẽ là nỗi nhục với hắn.
“Bản lĩnh khá lắm, coi như ngươi may mắn, có điều kết quả lần sau sẽ như vậy.” Thịnh Nguyên nghiêm giọng nói.
Lâm Phàm chậm rãi vận chuyển sức mạnh dồi dào trong cơ thể.
Đã như vậy, nên đánh nghiêm túc.
Xoạt.
Thịnh Nguyên lại chém kiếm tới, giống như thi triển một loại thần thông nào đó, mấy bóng người hiện lên rối loạn hoa mắt, sau đó ngưng tụ thành một, lao tới chém giết Lâm Phàm.
Lâm Phàm nắm chặt năm ngón tay, tung ra một quyền.
Động tĩnh rất lớn.
Một quyền này làm rung chuyển không khí trước mặt, hình thành nên lực ép hình cầu bao phủ Thịnh Nguyên, Thịnh Nguyên cảm nhận được uy thế đáng sợ như thế, trong lòng run rẩy, cảm nhận được nguy hiểm, định lùi lại nhưng không kịp.
Ầm ầm!
Tiếng nổ dữ dội rền vang.
Tiểu lão đầu trong bóng tối lộ vẻ kinh hãi, sắc mặt tái ngắt.
Sao có thể, rõ ràng tiểu tử này chỉ là Thần Linh tầng một, nhưng uy lực vừa bộc phát rất khủng khiếp, chắc chắn không phải thực lực mà Thần Linh tầng một có.
“Khụ khụ!”
Thịnh Nguyên bị đánh bay ho ra máu, trường kiếm trong tay sớm đã rơi mất, hắn ta che ngực, đau đớn dữ dội khiến hắn ta hơi nghẹt thở, khuôn mặt trắng bệch nhìn Lâm Phàm.
Không ngờ thực lực đối phương lại lợi hại như vậy.
Hắn ta quả thực khó lòng tin được.
“Đây là…”
Lâm Phàm cau mày, dáng vẻ gợi đòn, từ trên cao nhìn xuống Thịnh Nguyên. Tu vi đối phương không kém, nhưng với Lâm Phàm chỉ cần hơi nghiêm túc là đã hạ gục hắn ta dễ dàng.
Thịnh Nguyên nặng mặt trông rất khó coi, hắn ta vậy mà thua lớn.
“Ồ, còn muốn nuốt dược.”
Lâm Phàm thấy Thịnh Nguyên định nuốt dược, không khỏi bật cười. Hắn vọt đến định đánh chết Thịnh Nguyên tại chỗ, lúc hắn sắp chạm vào cơ thể đối phương, một bọc chắn che chở cho hắn ta.
Quyền của Lâm Phàm đánh vào bề mặt chỉ gây nên chút chấn động nhỏ, tên này có pháp bảo hộ mệnh, xem ra muốn giết đối phương phải phá bọc chắn này.
Sau khi dùng đan dược, Thịnh Nguyên đã khá lên nhiều, lạnh lùng nhìn Lâm Phàm, hắn ta không thấy hoảng vì tình cảnh hiện giờ của mình, trái lại rất thong dong, hắn ta biết bản thân sẽ không chết.
Chương 507 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]