Một kẻ thế gia có địa vị như hắn ta, ra ngoài dùng pháp bảo hộ thân là chuyện thường, hơn nữa còn có cao thủ ẩn nấp ở xa luôn bảo vệ, một khi hắn ta bị uy hiếp đến tính mạng sẽ xuất hiện lập tức.
Đây có lẽ là thói quen mà rất nhiều thế lực lớn không nói ra.
Lâm Phàm nhìn bọc chắn, không nói gì dẫn hai con man thú rời đi.
Không đáng phải lãng phí thời gian.
Với tu vi của hắn không thể phá vỡ bọc chắn, hơn nữa đối phương là con cháu gia thế, ra ngoài luôn dẫn theo một đám tùy tùng, e rằng chắc chắn có người trong bóng tối bảo vệ.
Phân tích một hồi, dù hắn phá vỡ bọc chắn cũng chưa chắc giết được đối phương.
Chẳng bằng tiết kiệm chút thời gian.
Tiểu lão đầu trong bóng tối gật đầu, lão nhìn vào hư không, nơi đó cũng có người đang quan sát, Lâm Phàm dứt khoát rời đi là một quyết định đúng đắn. Đương nhiên nếu xảy ra xung đột cũng không sao. Một khi đối phương phát hiện Lâm Phàm là đệ tử Đường Phi Hồng, chắc chắn không dám làm bậy.
…
“Ta nói rốt cuộc cha con các ngươi đắc tội người nào, mỗi lần nhìn thấy các ngươi đều rất thê thảm.” Lâm Phàm cưỡi trên người Hỏa Man ngưu, vỗ vỗ lưng nó hỏi.
“Ò ò…”
Hỏa Man ngưu trưởng thành rống to, ai biết nó đang nói gì, đừng nói đến Lâm Phàm, hắn vẫn chưa học ngôn ngữ thú. Tuy ở phế địa Địa Uyên hắn thu nhận được một đám hung thú nhưng hai chuyện này hoàn toàn khác nhau.
“Ồ, ngươi muốn dẫn chúng ta đi đâu?”
“Ò ò.”
“Hầy, không hiểu các ngươi nói gì, phiền chết mất, nếu nghe được thì đã tốt. Sao ngươi không thể trao đổi với ta qua tiếng lòng như những hoang thú khác?”
Hắn nhớ tới man thú Tuyết Tuyết bị hắn thu phục kia.
Một lát sau.
Hỏa Man ngưu dẫn hắn tới một nơi xa lạ, là một ngọn núi lửa. Có thể thấy dung nham nóng rực đang sôi ùng ục. Hỏa Man ngưu đi tới, dung nham như bị lôi kéo, lấy chính giữa làm chuẩn dạt sang hai bên, nhường thành một con đường.
“Hả…”
Lâm Phàm kinh ngạc, không ngờ Hỏa Man ngưu còn có năng lực như vậy. Nhưng điều làm hắn hoài nghi chính là, có năng lực như vậy vẫn bị người ta hành chết đi sống lại.
“Dẫn ta đến làm gì?” Lâm Phàm nghi hoặc.
Không ngờ phía trước lại có một hang núi, cửa hang phủ một lớp ánh sáng. Khi Hỏa Man ngưu đã vào hang, hắn quay đầu nhìn, ánh sáng ngăn cản dung nham, không có chút nào chảy vào.
Đi vào trong hang núi, Lâm Phàm không cảm nhận được nhiệt độ cực cao, trong lòng thấy kỳ quái. Nơi này trong lòng núi lửa, sao không cảm thấy nóng.
Quả thật thần kỳ.
Không lâu sau, hắn nhìn thấy trong hang núi có một tấm bia xương tỏa ra màu vàng sậm, trải qua nhiều năm tháng đã quá mức rêu phong.
“Đây là…”
Lâm Phàm thầm kinh ngạc.
Chẳng lẽ Hỏa Man ngưu dẫn hắn đến là muốn để hắn nhìn thấy thứ này. Ở đây cất giấu một tấm bia xương không ai biết đến.
Tiểu lão đầu bên ngoài nóng lòng đi quanh quẩn, sao lão ngờ được Lâm Phàm lại theo Hỏa Man ngưu đi vào trong núi lửa, chuyện này khiến lão sửng sốt, không phải lão không muốn đi mà là không đi được.
Núi lửa trong Cốt Địa có thể vào dễ dàng vậy sao?
Dung nham nơi này là thứ nóng bỏng nhất trong trời đất, với tu vi của lão hoàn toàn không thể phá mở dung nham.
Lão nghĩ tới một chuyện, đó là Thịnh Nguyên muốn tìm Hỏa Man ngưu, có lẽ hắn ta đã biết chút chuyện gì đó, nếu không chắc chắn đã không thẳng tay với man thú.
…
Lâm Phàm nhìn Hỏa Man ngưu, Hỏa Man ngưu kêu lên tiếng trầm thấp, ra hiệu với Lâm Phàm đây là thứ mà nhân loại các ngươi thích nhất ở Cốt Địa.
“Đa tạ.” Lâm Phàm nói.
Hắn không ngờ bản thân chỉ tiện tay làm chút việc tốt lại thu được thứ này.
Bia xương ở đây quả thực rất khó phát hiện.
Ai biết bên trong miệng núi lửa lại có một chốn khác.
Hắn nhìn bia xương, không biết là xương của người nào, nhưng có thể cảm nhận khí tức mà bia xương tản ra rất cổ xưa lâu đời, sợ rằng niên đại không nhỏ.
Trên tấm bia xương chỉ có quyền ấn.
Chắc chắn chủ nhân bia xương này lúc còn sống chịu một chưởng rất khủng bố, cuối cùng chết ở đây, hài cốt hóa thành bia xương.
Lâm Phàm quan sát, cảm ngộ.
Từng giờ khắc trôi qua.
Hắn từ hơi nôn nóng dần thành rất không yên, lông mày cau chặt. Tình huống này rất ít thấy, lúc trước hắn tu luyện cả ngày cũng không xuất hiện cảnh này.
Lâm Phàm cúi đầu, thả lỏng tâm trạng.
Cảm giác nôn nóng ập đến rất khó chịu, giống như thiên phú bản thân có hạn, khó lòng học được thứ cao hơn mình rất nhiều, lâu dần sẽ dẫn đến cảnh này.
Chẳng lẽ thiên phú ta không đủ.
Ngộ tính không đuổi kịp nên mới không thể cảm ngộ thứ trên tấm bia xương này?
“Thăng cấp!”
【 Nhắc nhở: Tiêu hao 1 trăm triệu điểm vạn năng! 】
【 Thiên phú: Quy Chân (0/20000)! 】
Năng lực nâng cao thiên phú tự thân của hắn quá khủng bố, dù là cao thủ nghịch thiên cỡ nào đều khó mà thay đổi thiên phú của một người.
Nhưng bạo kích tiểu phụ trợ xuất hiện đã phá vỡ tất cả.
Với thiên phú được nâng cao, hắn cảm thấy bản thân có chút thay đổi, Quy Nguyên trong Phật ngữ phiếm chỉ cái chết, sau khi chết suy nghĩ trống rỗng, tất cả phiền não tiêu tan, tinh khí thần tương thông, thông suốt đến tận cùng.
Hắn ngồi khoanh chân, nhìn thẳng bia xương.
Dần dần, trong lòng Lâm Phàm nóng lên, giống như có ngọn lửa thiêu đốt ở nơi sâu xa nhất trong nội tâm.
Quyền ấn trên bia xương hơi dao động.
Nhất thời, đầu óc Lâm Phàm trống rỗng, bước vào một cảnh giới kỳ quái, trong đầu phảng phất có người xuất hiện, không làm động tác phức tạp, chỉ vung một quyền đến, khai thiên lập địa, đánh nát hỗn độn hồng mông.
Vù!
Hắn bừng mở mắt, mồ hôi nhễ nhại, tim đập rất nhanh.
Quay đầu nhìn thấy Hỏa Man ngưu và nghé con đã ngủ, có lẽ đã trôi qua một khoảng thời gian.
Kỳ quái.
Lâm Phàm cảm thấy mới qua chưa được bao lâu, chuyện xảy ra chỉ trong chớp mắt, sao bản thân không có cảm giác về khái niệm thời gian.
Lâm Phàm bình tĩnh nội tâm, tiếp tục quan sát bia xương, đã có kinh nghiệm hắn tin tưởng sẽ thu được thứ có ích từ tấm bia xương.
Dần dần.
【 Nhắc nhở: Quan sát bia xương phát động bạo kích gấp 100 lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ tiến triển bia xương thần bí +1% 】
Nghe tiếng thông báo, trong lòng Lâm Phàm sửng sốt không nói thành lời, không ngờ phát động bạo kích gấp 100 lần tiến triển chỉ tăng lên 1%, đủ thấy quyền ý trên bia xương này rất khó hiểu.
Chương 508 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]