Cũng may có bạo kích tiểu phụ trợ.
Bằng không với tình hình hiện tại, khó lòng lĩnh ngộ hết quyền ý trên bia xương.
Có điều hắn không biết, lĩnh ngộ của hắn là lĩnh ngộ toàn bộ, không giống những người khác đứng trước bia đá hoặc bia xương chỉ lĩnh ngộ sơ qua, hơi nắm được chút lông da chứ không phải nắm được toàn bộ.
Khoảng thời gian này, Hỏa Man ngưu cùng con làm bạn cạnh Lâm Phàm, thấy Lâm Phàm ngồi khoanh chân không cử động, bọn chúng mắt to trừng mắt nhỏ, lại ngủ say như chết.
“Hờ, bao giờ tiểu tử này mới ra?”
Tiểu lão đầu sốt ruột đi quanh, nếu không thể đảm bảo Lâm Phàm đang an toàn, trong lòng lão lo lắng không yên, ngộ nhỡ xảy ra chuyện, Đường Phi Hồng chắc chắn không tha cho lão.
Thậm chí sẽ đánh chết lão.
“Tiểu tử ngoan, cầu xin ngươi dù gì cũng phải đi ra.”
Lão cầu nguyện, hi vọng trời cao nghe thấy lời cầu xin chân thành của lão sẽ để Lâm Phàm lành lặn bước ra.
Tiểu lão đầu nghĩ nhiều cách phá mở dung nham, đi vào bên trong xem tình hình. Nhưng đã thử đủ cách, lão hoàn toàn buông bỏ suy nghĩ này.
Nửa tháng sau.
Trong sơn động.
Trong đầu Lâm Phàm khắc ghi một quyền kia, nhìn có vẻ là một quyền bình thường nhưng tràn ngập khí thế dời núi lấp biển. Đó là quyền ý, một loại quyền ý tu luyện tới cực hạn.
Người chịu một quyền này chắc chắn là cao thủ, bằng không đã không gặp phải một quyền khủng bố như vậy.
【 Nhắc nhở: Quyền ý thần bí viên mãn! 】
Lâm Phàm đứng dậy, cả người được một luồng quyền ý ác liệt bao phủ, hiện giờ quyền của hắn không chỉ được sức mạnh hùng hậu bao phủ như lúc trước, mà ẩn chứa một loại quyền ý.
Hỏa Man ngưu và nghé con nhìn Lâm Phàm Lâm Phàm đã kết thúc tu luyện, đều cảm nhận được luồng quyền ý trên người Lâm Phàm.
“Đa ta, ta đã tu luyện xong, đa tạ ngươi đã đưa ta đến đây, giúp ta có thu hoạch lớn như vậy.” Lâm Phàm biết ơn nói.
Hắn muốn đem bia xương về, lúc chạm vào lại thấy trong nháy mắt bia xương xuất hiện vết nứt, sau đó vỡ vụn.
“Hả…”
Lâm Phàm cau mày, không hiểu rốt cuộc xảy ra chuyện gì.
Chẳng lẽ bia xương kia có thể cảm nhận hắn đã lĩnh ngộ quyền ý, cho rằng không cần thiết tồn tại trên thế gian nên mới vỡ tan biến?
Nếu như vậy, chẳng phải có người cố ý để lại một quyền này, hi vọng tương lai có người lĩnh ngộ được quyền ý mức này.
Phân tích một cách đơn giản, có lẽ thực sự là vậy.
…
Bên ngoài, tiểu lão đầu đợi mãi tới mức sắp bực mình, lão chỉ muốn quay về trước, dù sao có pháp bảo hộ thân của Đường Phi Hồng, có lẽ Lâm Phàm sẽ không sao, còn nếu xảy ra chuyện, Đường Phi Hồng chắc chắn sẽ xuất hiện.
Đợi đến giờ vẫn chưa ra mặt, chứng tỏ Lâm Phàm an toàn.
Nhưng vào lúc này, một bóng người xuất hiện.
Tiểu lão đầu thấy Lâm Phàm, nhất thời thở phào nhẹ nhõm, vội vàng ẩn nấp tiếp. Làm bảo hộ cho người khác thật khó, lo lắng này lo lắng nọ, luôn thấy phiền muộn không nói ra lời.
“Hỏa Man ngưu, nghé con, đa tạ ý tốt của các ngươi. Ta đi trước, các ngươi nhớ cẩn thận, chớ bị người tóm được.” Lâm Phàm chia tay hai con Hỏa Man ngưu.
Ở chung một khoảng thời gian, hắn phát hiện kỳ thực Hỏa Man ngưu rất tốt. Man thú và Nhân tộc là hai chủng tộc, nhưng dù là vậy hắn cảm thấy có man thú nhìn như rất hung tàn, kỳ thực cũng có lòng biết ơn, khá chân thành, còn tốt hơn vài người rất nhiều.
“Ò!”
Nghé con chạy đến trước mặt Lâm Phàm, đầy dụi vào ống quần hắn.
Lâm Phàm ngồi xổm xuống, vỗ đầu nghé con: “Ngươi nhớ cẩn thận chút, đừng chạy rông khắp nơi để cha người phải ra ngoài tìm, nhỡ gặp nguy hiểm không ai có thể che chở cho ngươi.”
“Ò ò!”
Lâm Phàm vẫy tay, xoay người rời đi.
Tiểu lão đầu rất ngạc nhiên, ngờ nghĩ Lâm Phàm sẽ chung sống hòa hợp với man thú. Quả nhiên là nhân tài, người khác thấy man thú chưa nghĩ gì đã ra tay đối địch.
…
Lâm Phàm học được một môn quyền ý ở Cốt Địa, hơn nữa còn rất mạnh, những thứ trên bia đá bia xương kia đương nhiên không thể sánh bằng.
Coi như có thu hoạch lớn.
Nhưng vào lúc này, một tiếng thét phẫn nộ vang lên.
“Tiểu tử kia, cuối cùng đã tìm được ngươi.”
Thịnh Nguyên dẫn một đám người xuất hiện, dẫn đầu là một nam tử trung tuổi, có vẻ là thủ lĩnh của đám này, đồng thời là người được Thịnh Nguyên tìm tới nhờ giúp đỡ.
“Ha ha, khá lắm. Lần trước đánh ngươi chưa đủ, lại tìm thêm người đến, muốn bị đánh tiếp?” Lâm Phàm cười nói.
Không hề để Thịnh Nguyên vào mắt.
Thịnh Nguyên thì thầm: “Bàng đại ca, là hắn đánh ta, còn thả Hỏa Man ngưu đi mất, hiện giờ không biết Hỏa Man ngưu kia đi đâu.”
Nam tử gọi là Bàng đại ca sau lưng giắt trường thương, ánh mắt sắc bén vô cùng: “Tiểu tử, ngươi đem Hỏa Man ngưu đi đâu. Nếu nói ra tung tích của bọn chúng, có thể không so đo với ngươi.”
“Đi đâu cũng mắc mớ gì tới ngươi.” Lâm Phàm nói.
Hắn đương nhiên không thể nói Hỏa Man ngưu đi đâu, hơn nữa hắn còn cảm giác nếu không giải quyết đám người này, sợ rằng Hỏa Man ngưu sẽ gặp nguy hiểm.
“Hừ, không biết tốt xấu. Đánh ngươi ngươi mới biết đau.”
Vừa dứt lời, Bàng Vinh đã ra tay. Trường thương trong tay xé gió vọt đến, cuốn theo ánh thương sắc bén, ngoan độc đâm tới.
“Tới thì tới, ai sợ ngươi.”
Lâm Phàm triển khai 《 Trấn Thế Quyền 》 phối hợp quyền ý lĩnh ngộ, một luồng uy thế khủng khiếp bùng nổ, không khí xung quanh trở nên ngột ngạt, khiến người khác cảm thấy khó thở.
Một quyền đập vào trường thương, quyền ý sôi trào đâm thủng qua. Bàng Vinh sao ngờ nắm đấm của đối phương nặng như vậy, trương thương trong tay tuột mất, sắc mặt kinh hãi, trong chớp mắt một quyền đánh vào ngực hắn ta.
Hắn ta bay ngược ra ngoài, nặng nề rơi bịch xuống đất.
Một quyền nghiền ép.
Thịnh Nguyên sợ hãi, trong lòng lộp bộp, con mắt trợn tròn giống như gặp quỷ. Bàng đại ca là cao thủ mà hắn ta tìm tới, nhưng xem tình hình bây giờ, hình như Bàng đại ca có chút hữu danh vô thực, lúc đánh nhau với tiểu tử này bản thân hắn ta còn đánh được một lúc.
Sao đến lượt ngươi bị đánh một quyền đã lăn ra đất?
Lâm Phàm không muốn phí lời, quay về đánh giết Thịnh Nguyên, sát ý trong mắt hắn sục sôi. Hai cha con Hỏa Man ngưu đối tốt với hắn, giúp hắn lĩnh ngộ bia xương. Có ân tất báo, hắn phải nghĩ cách chém chết Thịnh Nguyên, diệt trừ mối nguy cho bọn chúng.
Chương 509 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]