Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 510: CHƯƠNG 510: ĐƯỜNG DÂY NHÌN TRỘM CÓ VẺ DÀI (4)

Thịnh Nguyên thấy Lâm Phàm xông tới, sợ hãi lùi lại mấy bước, một bọc chắn xuất hiện bảo vệ cơ thể hắn ta.

“Ha ha ha… Ngươi chớ lãng phí thời gian, ngươi không phá được.”

Thịnh Nguyên chẳng hề nao núng, ta không đánh được ngươi thì sao, ta bây giờ có mai rùa che chắn, xem người đánh ta thế nào.

Lần này Lâm Phàm không rời đi mà đi quanh Thịnh Nguyên, tìm kiếm sơ hở.

Không có bất kỳ kẽ hở, bọc chắn này bảo vệ hắn ta rất kỹ.

“Không phá được? Ông đây sẽ phá vỡ cho ngươi xem.”

Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, Thiên Long Thần Nguyên bí pháp bùng nổ, hắn vung hai nắm đấm đập mạnh vào bọc chắn, hai nắm đấm bá đạo, tốc độ cực nhanh, bóng mờ xuất hiện liên tiếp.

Ầm ầm!

Ầm ầm!

Nắm đấm rơi xuống, bọc chắn chấn động rung lên không dứt, khuếch tán từng luồng sóng.

Mặt đất rung chuyển, tro bụi bay lên mù mịt.

“Ngu xuẩn, ngươi quả thực ngu xuẩn, lại muốn phá vỡ pháp bảo của ta, nằm mơ giữa ban ngày. Với thực lực của người mà muốn giết ta, đúng là ngu xuẩn.”

Thịnh Nguyên thả sức cười nhạo.

Hắn ta vô cùng tin tưởng pháp bảo này, ra bên ngoài không mang chút hộ thân sẽ thấy không yên tâm.

Lâm Phàm không nói gì, ánh mắt dần trở nên hung ác.

Hai nắm đấm vung lên liên tục, oanh kích vào cùng một nơi, mỗi quyền đều mang theo sức mạnh cực hạn, sau đó kèm theo một luồng quyền ý, hung tàn nện xuống.

Xẹt xẹt!

Bọc chắn xuất hiện vết nứt. Thịnh Nguyên đang tươi tỉnh bỗng nhiên đông cứng mặt, miệng há hốc như thấy quỷ, vừa còn nói đối phương không phá được bọc chắn của hắn ta, không ngờ rằng đã xuất hiện vết nứt.

Lâm Phàm thầm thán phục. Quyền ý mới lĩnh ngộ này thật mạnh, quả thực rất bá đạo.

“A!”

Lâm Phàm thét một tiếng, giơ hai nắm đấm dồn sức nện mạnh xuống.

Ầm!

Bọc chắn vỡ vụn hóa thành từng mảnh ánh sao rải rác khắp nơi.

“Cứu ta… Cứu ta.”

Thịnh Nguyên kêu gào.

Vào đúng lúc Lâm Phàm đánh xuống một quyền, một bóng người đột ngột xuất hiện kéo Thịnh Nguyên đi khiến một quyền của Lâm Phàm nện xuống mặt đất, quyền kình bùng nổ mãnh liệt, mặt đất rung chuyển, nháy mắt xuất hiện vết nứt lan khắp nơi.

Suýt thì được.

Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn về phía trước.

Một lão già xuất hiện kéo Thịnh Nguyên đến bên cạnh, còn Thịnh Nguyên đứng sau lão thở hồng hộc, mồ hôi nhễ nhại đầy mặt, nhìn mặt đất bị đánh tan nát trong lòng hắn ta vô cùng kinh hoảng.

Nếu không phải được kéo đi kịp lức, sợ rằng khó có thể tưởng tượng.

Đáng chết.

Rốt cuộc kẻ này là ai, hắn lại thực sự muốn giết ta.

Tiểu lão đầu ẩn chỗ tối cũng sửng sốt.

Đệt!

Rốt cuộc tiểu tử này đã xảy ra chuyện gì.

Cắn thuốc hay sao.

Thực lực này hoàn toàn không đúng với cảnh giới của hắn.

Bảo người khác Thần Linh cảnh có thực lực như vậy, quỷ còn không tin.

Trong khoảng thời gian ngắn ngủi, rốt cuộc có sự thay đổi kinh người nào?

Hiện giờ người bảo vệ của Thịnh Nguyên xuất hiện, phải chăng lão cũng nên ra mặt?

Ngay lúc lão đang do dự, trong đầu vọng lên một âm thanh.

“Quan sát…”

Tiểu lão đầu nghe thấy, đột nhiên run rẩy.

Không ngờ Đường Phi Hồng cũng hèn hạ đi nhìn trộm lão.

Lão nhìn trộm Lâm Phàm, Đường Phi Hồng nhìn trộm lão, đường dây nhìn trộm này hay lắm.

Người bảo vệ của Thịnh Nguyên không có lựa chọn khác chỉ đành từ chỗ tối xuất hiện, thủ đoạn của đối phương ác liệt đe dọa đến tính mạng Thịnh Nguyên, lão không thể không ra mặt.

“Tiểu tử, phải có chừng mực.” Người bảo hộ Thịnh Nguyên nghiêm giọng, chắn trước mặt Thịnh Nguyên, ánh mắt hờ hững nhìn Lâm Phàm.

“Ngươi nói phải có chừng mực thì phải có chừng mực sao, chẳng phải ta sẽ rất mất mặt.”

Lâm Phàm vẫn chưa có ý định buông tha cho Thịnh Nguyên.

Hắn và Thịnh Nguyên không có mâu thuẫn quá gay gắt, nhưng cha con Hỏa Man ngưu mang cơ duyên đến cho hắn, bởi vậy hắn quyết phải diệt trì mối họa về sau của hai cha con chúng.

“Tiểu tử, trận thế này của ngươi còn dám ra tay với ta?” Người bảo vệ cau mày, thậm chí thấy nực cười, người trẻ tuổi bây giờ không biết trời cao đất dày, dám to gan khiêu khích lão.

Thân là người bảo hộ, thực lực đương nhiên không cần bàn, có thể không quá lợi hại nhưng chắc chắn đám tiểu bối trẻ tuổi bây giờ không thể đối phó.

“Tốt, thích thì thử xem.” Lâm Phàm bày xong tư thế tác chiến, bất cứ lúc nào cũng chuẩn bị sẵn sàng.

Nếu là lúc trước, hắn chắc chắn không can đảm như vậy. Nhưng không phải không có can đảm, mà là hắn tự biết thực lực của mình rất khó đối phó với người bảo hộ. Nhưng hiện giờ, hắn hơi có tự tin với tu vi của mình.

Không biết có thể đánh thắng được đối phương hay không.

Đây là lúc thử nghiệm thực lực của bản thân.

“Được, lão phu tác thành ngươi.” Người bảo hộ cười khẩy.

Vừa dứt lời, trong nháy mắt một bóng người xuất hiện trước mặt Lâm Phàm, giơ tay phóng chưởng.

Ầm ầm!

Một chưởng thô bạo đánh bay Lâm Phàm.

“Tiểu tử, chút thực lực này của ngươi cũng dám ầm ĩ trước mặt lão phu, nói xem lai lịch của ngươi.” Người bảo hộ lên giọng quát mắng.

Lão không ra tay ngoan độc với Lâm Phàm.

Đánh bại được Thịnh Nguyên, rất có thể đối phương đến từ thế lực lớn khác.

Nếu giết chết đối phương, sợ rằng sẽ gặp phiền phức.

Một trường trấn áp người này dễ như trở bàn tay, lão còn chưa vận dụng quá nhiều thực lực.

Trong chỗ tối, tiểu lão đầu rất muốn hỏi Đường Phi Hồng, ngươi làm vậy có phải đã quá tin tưởng đệ tử ngươi, hắn đang đối đầu với người bảo hộ, hai bên chênh lệch quá nhiều.

Dù hắn kỳ tài ngút trời cũng không đạt đến mức độ này.

Đường Phi Hồng dửng dưng, mặt không cảm xúc.

Lúc này.

“Ha ha, lợi hại.”

Lâm Phàm đứng dậy, cố gắng chống đỡ một chưởng của người bảo hộ quả thực không dễ dàng, cảnh giới đối phương cao hơn hắn rất nhiều. Nhưng dù là vậy, hắn vẫn muốn thử xem thực lực bản thân có thể trấn áp đối phương không.

“Hửm?”

Người bảo hộ cau mày, thật không ngờ tiểu tử này vẫn có thể chống đỡ, quả thật không ngờ.

“Hừ, chống đỡ được thì đã sao, đợi lát nữa khiến ngươi mất hết năng lực chống đỡ.”

Nói xong, người bảo hộ ép tới, giơ tay đánh xuống một quyền tàn nhẫn vào lồng ngực Lâm Phàm, quyền này có uy thế kinh người, quyền kình đi kèm đáng sợ vô cùng.

Vào lúc lão tưởng rằng đã hoàn toàn trấn áp đối phương, Lâm Phàm lại vung một quyền đánh lại.

“Không biết tự lượng sức mình.” Người bảo hộ phẫn nộ quát.

Hai quyền va chạm nhau sinh ra động tĩnh khổng lồ, sóng va chạm được hình thánh khuếch tán ra bốn phương tám hướng.

Chương 510 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!