Lão muốn trút giận nhưng không dám.
Đường Phi Hồng là trưởng lão Thiên Hoang thánh địa, người bảo hộ như lão há có thể đối phó.
Đường Phi Hồng dửng dưng liếc nhìn.
“Hắn là ai?”
Bà ta chỉ vào Bàng Vinh.
Người bảo hộ nói: “Đây chính là con cháu Bàng gia, Bàng Vinh.”
Lại là một con cháu Thần Võ thế gia.
Quả thật phiền phức.
“Lâm Phàm.”
“Sư tôn, ta đây.”
“Sao ngươi giết hắn?”
“Ta sơ ý.”
“Hẳn là sơ ý, giải quyết đi.”
“Hả?” Lâm Phàm nghi hoặc liếc nhìn sư tôn, không biết sư tôn nói có ý gì.
Đường Phi Hồng nói: “Nếu đã giết thì đừng để lại hậu hoạn.”
“Rõ, sư tôn.”
Lâm Phàm lập tức hiểu rõ ý của sư tôn. Vào lúc người bảo hộ vẫn đang ngơ ngác, hắn ngang nhiên ra tay, sức mạnh hùng hậu bùng nổ hoàn toàn, sáu tay vung lên, nháy mắt đánh chết người bảo hộ chưa có bất kỳ chuẩn bị.
Hắn đương nhiên không thể bỏ qua Bàng Vinh kia.
Bàng Vinh không ngờ người Thiên Hoang thánh địa muốn giết cả mình, hắn ta vội vàng bỏ chạy, nhưng chạy sao được, bị Lâm Phàm ấn trên đất đánh một quyền nát tươm.
“Sau này giết người không cần đánh nát thành vậy.” Đường Phi Hồng nhắc nhở.
Bà ta không ngờ đệ tử mình thích đánh nát người khác, đâu đâu cũng có máu thịt.
“Được, sư tôn.” Lâm Phàm đáp.
Đường Phi Hồng hỏi: “Sáu cánh tay là sao?”
Lâm Phàm đáp: “Sư tôn đưa ta Lôi Âm Xá Lợi đan, ta uống vào thì thành như vậy.”
“Ồ.” Đường Phi Hồng không gặng hỏi tiếp, chỉ là thấy hơi nghi hoặc. Lôi Âm Xá Lợi đan quả thực là thứ tốt, nhưng chưa tốt đến mức này, càng không ẩn chứa sức mạnh khổng lồ như vậy.
Hắn biết sư tôn không tin.
Biết sao được, quả thực do Lôi Âm Xá Lợi đan ngươi đưa tạo nên, khác biệt duy nhất là bạo kích 10000 lần.
“Ngươi lĩnh ngộ 《 Trấn Long Kinh 》?"
“Vâng sư tôn, có lĩnh ngộ.”
“Khá lắm, nhìn quyền pháp ngươi thi triển, còn có một loại quyền ý thần bí, có vẻ ở Cốt Địa ngươi có thu hoạch lớn.”
Đường Phi Hồng rất hài lòng, bà ta đưa Lâm Phàm đến Cốt Địa là vì hi vọng hắn có được thu hoạch.
Bây giờ xem ra không làm bà ta thất vọng.
Tiểu lão đầu sớm bị thực lực của Lâm Phàm dọa sợ, lúc trước không phát hiện Lâm Phàm có thực lực như vậy. Lần trước chịu một quyền của Lâm Phàm, tuy cũng rất lợi hại nhưng chưa lợi hại đến mức này.
“Đi về.” Đường Phi Hồng nói.
“Sư tôn, chờ ta chút?”
“Hửm?”
Lâm Phàm chỉ vào mấy thi thể: “Ta còn chưa mò xác.”
Đường Phi Hồng nói: “Xác mấy kẻ yếu có gì mà mò.”
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, bọn hắn yếu với sư tôn, còn với đồ nhi mò xác là một thói quen, thói quen tốt đẹp như vậy sao có thể vứt bỏ.
“Nhanh lên, rời nơi này sớm chút.” Đường Phi Hồng nói.
Lâm Phàm nghe xong hớn hở tới mò xác. Lời sư tôn nói đúng lắm, có vài thứ tuyệt đối không được dùng, rất dễ bại lộ thân phận. Thiết côn của người bảo hộ khá tốt, nhưng không thể dùng. Tùy tiện lấy ra chơi sẽ dễ gặp chuyện.
Có điều hắn không ngờ sư tôn bá đạo như vậy. Hắn đã giết người còn kêu hắn giải quyết sạch sẽ.
Ngẫm lại đây quả thực là cách tốt. Không biết sau này có bị phát hiện không.
Thiên Hoang thánh địa, U Tử phong.
Trở về, hắn lấy ít đan dược, chuẩn bị bế quan một thời gian. Trước tiên tu luyện viên mãn《 Trấn Thế Quyền 》 , sau đó bắt đầu ngưng tụ Thiên Địa Tam Hỏa.
Tiểu lão đầu dần phát hiện Lâm Phàm không tầm thường. Cảm thấy tiểu tử này cảnh giới không cao nhưng thực lực rất đáng gờm, trở thành người bảo hộ của hắn cũng không tồi.
Nghĩ đến ái đồ chết sớm, lão lại thấy mừng thay cho hắn ta. Bằng không nhìn thấy cảnh này, chắc chắn hắn ta sẽ rất khó chịu, giữ người với nhau lại có chênh lệch khổng lồ như vậy, ngươi nói có sợ hay không.
Trong phòng, Lâm Phàm khoanh chân tu luyện.
Uy lực của 《 Trấn Thế Quyền 》 rất mạnh, không đơn giản như trong tưởng tượng mà vô cùng ảo diệu. Hắn chưa thể phát huy tới trình độ thực sự, chuyện này có liên quan đến cảnh giới của hắn.
Theo ghi chép trong đó, hình như tu luyện đến cực hạn có thể trấn áp một giới, trấn áp một giới cần có thực lực kinh khủng mức nào, quả thật không dám tưởng tượng.
Nhưng với cảnh giới hiện giờ của hắn, chắc chắn không làm được.
Ngay cả sư tôn hắn cũng chưa chắc làm được.
Thôi, không nên nghĩ quá xa.
Trong tu luyện…
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 430 lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thành thạo Trấn Thế Quyền +430! 】
Trong lúc tu luyện, Lâm Phàm thử dung nhập quyền ý, một cảm giác huyền diệu xông lên đầu, dường như hết thảy đều thư thái hồi lâu. Quyền ý thần bí hắn lĩnh ngộ rất lợi hại, hắn đánh chết người hộ đạo kia một phần có công của quyền ý.
Có điều triển khai Lôi Phật Thân sáu tay rất hao tổn thân thể, hắn vẫn chưa phóng hết toàn bộ sức mạnh của Lôi Phật Thân sáu tay.
Nói đi nói lại vẫn là do cảnh giới.
Bên ngoài.
Cốt Địa.
Có người ngang qua thấy thi thể trên đất, rất tò mò không biết là ai. Nhưng khi biết người chết là Thịnh Nguyên và Bàng Vinh, hắn ta trợn tròn mắt.
Bọn hắn xui tận mạng mới gặp phải chuyện này, có kẻ nhát gan vội vã bỏ chạy, thậm chí không dám lấy vài thứ tốt, tỷ như trường côn đen của người bảo hộ.
Ai dám lấy, đây chính là bùa đòi mạng, lấy sẽ chết.
Thịnh gia và Bàng gia đều là hào môn thế gia có danh tiếng ở Thần Võ giới, không phải hạng dễ chọc vào. Có người không muốn liên quan đến chuyện này, nhưng lại có người muốn thông báo sự việc, may ra được hai nhà cho ít đồ tốt.
…
Thiên Hoang thánh địa.
Uyên Hành phong, trong phòng, trước gương đồng.
“Lâm sư đệ, ngại quá. Chuyện lúc trước mong ngươi cho qua, sư huynh xin lỗi ngươi.” Trần Uyên nhìn vào gương đồng lẩm bẩm, vẻ mặt chân thành hi vọng được tha thứ.
“Không được, tuyệt đối không được, nói vậy mặt mũi ta còn đâu.”
Trần Uyên ở trong phòng chán nản lắc đầu, băn khoăn đi tới đi lui.
Lại đứng trước gương đồng, ngẩng cao đầu: “Lâm sư đệ, sư huynh nể mặt mũi ngươi, bỏ qua đi, thế nào?”
Thái độ rất ngang ngược, có vẻ không mất mặt.
Nhưng thoáng chốc hắn ta thấy hơi sai, mẹ kiếp ta đường đường là thánh tử thánh địa, sao lại tùy tiện xin lỗi một sư đệ, hơn nữa còn mâu thuẫn nhau.
Đã thế còn cướp mất sư muội ta.
Nếu Trần Uyên ta xin lỗi thật, cái mặt này để vào đâu.
Ngoài cửa có tiếng gọi.
Chương 513 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]