“Trần sư huynh, lại có một đệ tử rời đi.”
Nghiêm Thụy não nề nói.
Trần Uyên hít một hơi: “Ta đã biết.”
U Tử phong.
Lâm Phàm đã tu luyện viên mãn 《 Trấn Thế Quyền 》, điểm vạn năng có bội số tăng rất nhanh, chuyện này khiến hắn tràn đầy hi vọng. Nếu tiếp tục như vậy, hắn sẽ trở thành người giỏi nhất Thần Võ giới.
Đi dạo quanh U Tử phong, hắn thực sự không muốn xuống núi.
Nhàm chán.
Hắn đã sớm quen sự sùng bái của các sư tỷ, hắn không muốn thấy biểu cảm thiếu não của bọn họ, càng không muốn làm nhân vật thần tượng.
Hi vọng các sư tỷ lâu ngày không nhìn thấy ta sẽ dần quên, sẽ không mê mệt nhan sắc của ta.
Lâm Phàm đứng trên vách núi, nhìn chân trời phía xa. Trong lòng nghĩ đến Thịnh gia và Bàng gia, cuối cùng có biết do ta làm hay không?
Nhưng dù biết, hắn cũng không sợ. Sư tôn kêu hắn ra tay giết bọn họ, sợ cái gì.
Dù biết, hắn vẫn có sư tôn ở đây.
Lúc này, có tiếng bước chân.
Trần Uyên tới U Tử phong khiến Lâm Phàm khá ngạc nhiên. Gặp nhau dưới chân núi thì thôi, lại dám xuất hiện trên U Tử phong, không sợ sư tôn ta đấm một phát nát đầu ngươi?
“Cho ngươi.”
Trần Uyên đi tới trước mặt Lâm Phàm, đưa cho hắn một bình rượu.
Lâm Phàm vô cùng ngạc nhiên, chưa hiểu Trần Uyên có ý gì, nhưng đối phương chủ động đưa đồ tới, chẳng lẽ còn sợ sao.
Nhận lấy rượu.
Trần Uyên không lên tiếng, ánh mắt nhìn về phía trước không có tiêu cự, không phải hắn ta không muốn nói với Lâm Phàm, mà là không biết nên nói gì.
Nghĩ bản thân là thánh tử cao quý lại chủ động tìm Lâm sư đệ, hắn ta cảm thấy bản thân đã hi sinh rất lớn.
Rất mờ mịt, rất bất lực, rất ảo não, rất đau lòng. Hắn chỉ đành một mình uống từng hớp rượu.
Lâm Phàm thấy Trần Uyên uống rượu một mình, mở miệng hỏi: “Tới nhận lỗi?”
Hắn vào thẳng vấn đề mở đường cho Trần Uyên, cứ đứng lúng túng không phải lựa chọn hay.
“Lâm sư đệ, nói thẳng như vậy ngươi thấy tốt à?” Trần Uyên nặng giọng.
“Không phải?”
Trần Uyên rất muốn nói không, nhưng… cuối cùng chậm rì đáp: "Phải.”
"Phải thì tốt, cần gì nói không.” Lâm Phàm cười, giơ bầu rượu trong tay biểu thị cụng ly.
Hắn không phải có thâm cừu đại hận với Trần Uyên, đương nhiên sẽ không tìm đến hòa giải. Nếu cứ tiếp tục, đến một ngày mâu thuẫn tích lũy đến cực hạn, có thể hắn sẽ đánh chết Trần Uyên thật.
Nhưng bây giờ Trần Uyên chủ động đến nhận sai, là nam nhân nên biết rộng lượng, ngươi nhận lỗi ta cho ngươi cơ hội.
Dù gì cũng là đồng môn, không cần thiết phải ngươi sống ta chết.
Nam nhân không giống nữ nhân. Nam nhân xung đột với nhau, dù đánh nhau toác đầu, dù đến mức như của Lâm Phàm vẫn có thể nâng chén trò chuyện vui vẻ, tiêu tan hiềm khích lúc trước.
Trần Uyên giơ bầu rượu cụng với hắn. Hắn ta mỉm cười, nụ cười hơi gượng gạo nhưng chí ít vẫn chân thành.
Lâm Phàm không rõ gần đây Trần Uyên chịu tội gì mà bỗng nhiên biết điều.
Có vẻ các sư tỷ khiến Trần Uyên chịu không ít áp lực.
“Trần sư huynh, xuống núi không, đi một lát.” Lâm Phàm nói.
“Hả?” Trần Uyên ngạc nhiên, lấy làm khó hiểu.
Lâm Phàm nói: “Không để các sư tỷ nhìn thấy, ngươi đến chỗ ta sẽ thành công cốc.”
Trần Uyên bỗng bừng tỉnh, vội vàng nói: “Đúng đúng đúng, sư đệ nói đúng lắm.”
Khi không chọc đến Lâm sư đệ, hắn ta không nghĩ sự việc sẽ phát triển đến mức độ này. Đến giờ hắn ta mới biết hóa ra thật đáng sợ.
Dưới núi.
Các sư tỷ nhìn thấy Lâm Phàm xuất hiện, ai nấy đều như phát cuồng.
“A, Lâm sư đệ.”
“A, ta hạnh phúc quá, cuối cùng đã nhìn thấy Lâm sư đệ, đẹp trai quá mất, ta không chịu được.”
Tiếng hoan hô, tiếng hò reo nhức đầu.
Trần Uyên đứng cạnh Lâm Phàm khóe miệng co rúm, hắn ta đã cảm nhận sâu sắc Lâm Phàm có địa vị thế nào trong lòng đám nữ đệ tử.
Đệt mẹ.
Sống đến nay chưa từng thấy chuyện như này.
Có điều chẳng lâu sau, có giọng nói không thân thiện lắm vang lên.
“Các ngươi xem, sao Trần cẩu đi cạnh Lâm sư đệ?”
“Không ổn, chắc chắn Trần cẩu uy hiếp Lâm sư đệ, nếu hắn dám bắt nạt Lâm sư đệ, ta liều mạng với hắn.”
“Sư đệ đừng sợ, chúng ta ở đây sẽ không để hắn bắt nạt ngươi.”
Cả đám sư tỷ hò hét ầm ĩ.
Khóe miệng Trần Uyên co quắp.
Trần cẩu? Các sư muội đang gọi hắn ta như vậy?
Lại nhìn kỹ, trong đám người còn có một vài nam đệ tử.
Ngẫm hắn ta là thánh tử, dù bị lãng quên thì ai dám làm càn với hắn ta, cho bọn họ mười lá gan cũng không dám.
Nhưng hôm nay ai nấy như bị ma nhập.
Lâm Phàm thì thầm: “Trần sư huynh, không nên để trong lòng, lát nữa sẽ ổn.”
Trần Uyên im lặng gật đầu, trong lòng bi thương không nói nên lời.
Không ngờ có một ngày hắn ta thảm đến mức này.
Hắn ta muốn khóc nhưng không khóc nổi.
Lâm Phàm xuất hiện, tất nhiên có đám thánh tử vây xem, bọn họ muốn xem rốt cuộc Trần Uyên có thể làm chuyện ngu xuẩn cỡ nào.
Trong số bọn họ, có người khó chịu với Lâm Phàm, nhưng tuyệt đối không dại gì đến chọc hắn, thậm chí còn không nhắc tới người này.
Mắt không thấy lòng không phiền.
Có điều hiện giờ bọn họ cảm thấy tình hình dường như hơi khác, Trần Uyên và Lâm Phàm sóng vai nhau, giống như không xảy ra khúc mắc.
Ừm… Chẳng lẽ có thay đổi, hay nói là Trần Uyên đã hạ mình, nhưng bọn họ biết Trần Uyên không dễ hạ mình như vậy.
Đúng lúc này…
Lâm Phàm giơ tay nói: “Các sư tỷ, xin hãy im lặng nghe ta nói.”
Hắn vừa lên tiếng, các sư tỷ nghiêm túc nhìn hắn chăm chú.
Lâm Phàm nói: “Ta và Trần sư huynh đã gỡ bỏ mâu thuẫn, hi vọng các sư tỷ sẽ tha thứ cho hắn.”
Vừa dứt lời, các sư tỷ lại mồm năm miệng mười bàn tán.
“Ta đã nói mà, Lâm sư đệ đáng yêu như vậy, người khác không yêu mến sao được.”
“Đúng vậy, đúng vậy. Xem ra Trần sư huynh vẫn có mắt.”
“Không sai.”
Trần Uyên đứng cạnh Lâm Phàm khóc không ra nước mắt.
Má ơi, vừa mới gọi Trần cẩu, giờ đã thành Trần sư huynh, các ngươi lật mặt hơn lật bánh tráng.
Lúc này hắn ta đã rõ ràng, đừng chê Lâm sư đệ tu vi không cao, có đám sư muội này bảo vệ hắn, cả thánh địa chưa chắc có người đánh lại hắn.
Chương 514 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]