Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 515: CHƯƠNG 515: BỊ ÁM SÁT TRÊN ĐƯỜNG ĐI TÌM TAM HOẢ (1)

Lâm Phàm hướng ánh mắt thương tiếc về phía Trần Uyên, như muốn nói, thấy rồi chứ? Nhưng đừng lo lắng, mọi người đã tha thứ cho ngươi rồi. Nhưng đúng là hắn không ngờ rằng danh tiếng của Trần Uyên lại bị huỷ hoại đến mức này.

Trần cẩu sao? Thật ra trò, đường đường là một thánh tử nhưng lại bị sỉ nhục như vậy, chứng tỏ những sư tỷ này thật là đáng sợ, đến thánh tử cũng không cần kiêng nể.

Hơn nữa, Trần Uyên cũng không dám ra tay với bọn họ, nếu không thì hậu quả khôn lường, cũng không biết những sư tỷ này là nữ thần của bao nhiêu nam đệ tử, cho dù Trần Uyên có là thánh tử cũng không dám làm ra chuyện như vậy.

Các thánh tử và thánh nữ xung quanh thì cảm thấy hoá ra Trần Uyên không ngu muội như những gì họ nghĩ, ít nhất hắn ta cũng biết cúi đầu trước Lâm Phàm, nhưng điều khiến bọn họ bất ngờ là sau khi Trần Uyên giảng hoà với Lâm Phàm, độ hảo cảm của các đệ tử với hắn ta đột nhiên được hồi phục nhanh chóng.

Lúc này, không có ai lên tiếng nói Trần Uyên ngu ngốc, có lẽ hắn ta đã từng như vậy, nhưng bây giờ thì tuyệt đối không.

Đột nhiên có người nghĩ đến một trường hợp, Trần Uyên tỏ ra ngu ngốc như vật, lẽ nào là cố ý. Hắn ta muốn gây hấn với Lâm Phàm rồi sau đó cúi đầu giảng hoà để trở nên thân thiết với Lâm Phàm.

Càng nghĩ càng thấy hợp lý, nếu đúng là như vậy, Trần Uyên đúng là nham hiểm gấp trăm lần bọn họ.

“Trần sư huynh biết sai để sửa là tốt rồi, nếu Lâm sư đệ đã tha thứ cho Trần sư huynh, vậy chúng ta cũng tha thứ cho ngươi.”

“Ừ, ta đồng ý, đâu thể khiến người khác nghĩ rằng chúng ta lòng dạ nhỏ nhoi được, dù sao thì chúng ta cũng là người của Lâm sư đệ.”

“Lâm sư đệ của chúng ta đúng là người tốt.”

“Ừm ừm…”

Tiếng khen ngợi cứ lần lượt vang lên, những lời này khiến cho Trần Uyên có một cảm giác tuyệt vọng nói không thành lời, rõ ràng mọi chuyện đâu có phải như vậy, nhưng bây giờ thì hắn ta có thể nói gì được nữa? Sự việc đến bước đường này, hắn ta cũng đành phải chịu.

Tiếp tục đối chấp sao? Xin người, Trần Uyên ta hồ đồ một lần chứ không có lần thứ hai đâu, tình hình được như bây giờ là hắn ta đã mãn nguyện lắm rồi, nói thì cứ nói đi.

“Sư huynh, ngươi nghe thấy rồi chứ.” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.

Trần Uyên nói: “ Nghe thấy rồi.”

“Bây giờ thì không sao rồi, các vị sư tỷ rất đáng yêu, bọn họ sẽ tha thứ cho mọi sai lầm của huynh, ngươi cũng không cần để tâm chuyện lần trước đâu, giữa ta và U Liên thánh nữ không có gì cả.” Lâm Phàm bình tĩnh nói.

Trần Uyên gật đầu, ta biết giữa ngươi và U Liên thánh nữ không có gì, nhưng lúc đó U Liên sư muội đã có cái nhìn khác về ta. Sau sự việc lần này, Trần Uyên cũng chẳng còn tơ tưởng gì nữa, U Liên sư muội thích ai là việc của muội ấy. Hơn nữa hắn ta nghĩ kỹ rồi, với địa vị và dung nhan của Trần Uyên ta, chẳng lẽ lại không có nữ nhân nào?

Dịch Vân đứng ở phía xa gật gật đầu, lão không ngờ Trần Uyên lại chủ động đi giảng hoà với đối phương, đây cũng là điều mà lão xem trọng ở Trần Uyên, tuy thỉnh thoảng tiểu từ này lại dồn máu não, nhưng lúc bình tĩnh lại thì vẫn có thể nhận ra được tính nghiêm trọng của tình hình.

Hiểu rõ thời thế mời là người tài giỏi.

Điều này hắn ta làm rất tốt. Lùi một bước nhưng sau này ta vẫn có thể qua lại được với ngươi, chứ nếu cứ tiếp tục không nhận thua thì chỉ có hại mà thôi.

Nhìn thì có vẻ Thiên Hoang thánh địa rất yên ổn, thật ra việc tranh đấu giữa các thánh tử, thánh nữ là chuyện cũng dễ hiểu, lão không hiểu vì sao Đường sư tỷ lại thu nhận một đệ tử như vậy, nhưng có lẽ sư tỷ có lí do riêng của mình.

Lâm Phàm vừa ra khỏi U Tử phong, chắc chắn không thể quay lưng rời đi ngay sau khi giải quyết xong chuyện với Trần Uyên được, làm như vậy chẳng phải là không tôn trọng các sư tỷ sao. Hắn có thể bỏ ngoài tai tiếng hò hét ầm ĩ hay vẻ mặt khao khát của bọn họ được sao?

“Các vị sư tỷ, xin chào.” Lâm Phàm vẫy tay chào.

Tiếng gào thét vang lên không ngừng.

Á…

Việc này đã trở nên quá quen thuộc với Lâm Phàm, Trần Uyên đứng bên cạnh, vẻ mặt của hắn ta dửng dửng, chẳng còn gì để nói, hắn ta còn nhìn thấy có sư muội, hai tay ôm lấy đầu, ra sức hò hét, mặt đỏ bừng, cảm tưởng như có thể ngất đi bất cứ lúc nào.

“Thật điên rồ.” Sắc mặt Trần Uyên thì bình tĩnh nhưng trong lòng thì khó mà yên được, cảnh tượng này đúng là chỉ khi Lâm Phàm xuất hiện mới có thể xảy ra, thực sự quá là điên cuồng.

Cảnh tượng khiến người ta phải câm nín này, có lẽ cả khi thiên kiêu xuất hiện cũng không náo loạn như vậy.

Hắn ta không biết Lâm Phàm làm thế nào mà có được mị lực như vậy, nói thật thì vẻ ngoài ấy đúng là rất thu hút, rất dễ khiến các nam nhân khác phải đố kỹ, ngay cả hắn ta thực sự cũng rất đố kỵ.

Một lúc sau, Lâm Phàm vẫy tay chào tạm biệt các sư tỷ, như vậy chắc cũng đủ rồi, để cho các sư tỷ được nhìn thấy dung mạo của hắn, khiến cho bọn họ phải nhớ nhung thì hắn cần phải trở nên thần bí trong mắt bọn họ. Con người thường không trân trọng những gì quá dễ có được, vì vậy cho nên nhất định phải khiến bọn họ thương nhớ không nguôi mới được. Lâm Phàm cảm thấy bản thân đúng là gian xảo, nhưng làm quen là hết thôi.

Hắn quay về trên núi, chuẩn bị tu luyện, thế nào đi chăng nữa thì tu luyện mới là chân lý, cảnh giới Thần Linh cần tu luyện Thiên Địa Nhân Tam Hoả.

“Tiểu lão đầu, hay là lão giảng cho ta Thần Linh Tam Hoả là như nào đi?” Lâm Phàm hỏi tiểu lão đầu, tuy rằng thực lực của đối phương không thể so sánh được với sư tôn, nhưng lão đã lưu lạc ở Thần Võ giới nhiều năm như vậy nhất định rất có kinh nghiệm, dò hỏi lão nhất định là một lựa chọn sáng suốt.

Tiểu lão đầu biết Lâm Phàm muốn tu luyện Thiên Địa Nhân Tam Hoả, trong lòng rất kinh ngạc, nếu như tiểu tử này tu luyện Thiên Địa Nhân Tam Hoả đến viên mãn, thì thực lực sẽ khủng bố đến mức độ nào, chỉ nghĩ thôi cũng thấy vô cùng đáng sợ, lúc đó e rằng Thần Võ giới sẽ có một con quái vật thực sự, việt giết địch vượt cấp đối với hắn dễ như trở bàn tay.

Chương 515 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!