Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 516: CHƯƠNG 516: BỊ ÁM SÁT TRÊN ĐƯỜNG ĐI TÌM TAM HOẢ (2)

“Chắc ngươi đã đọc ghi chép trong Thần Võ rồi đúng không.” Tiểu lão đầu nói.

Lâm Phàm tiếp lời: “Ta biết, Thần Võ Ký Tải, Thiên Địa Nhân Tam Hoả được phân thành nhiều tầng, có những chỗ phải tự mình tu luyện, lấy thân mình làm gốc, để ngưng tự Tam Hoả, nhưng cũng có những Thiên Địa Nhân Tam Hoả khác, loại này ẩn hiện trong trời đất, rất khó tìm.”

Tiểu lão đầu chậm rãi nói: “Không sai, Ngọc Hư Lưu Ly hoả, hay còn gọi là Tẩy Nghiệp Kim hoả thì là thiên hoả, nó có khả năng nhìn thấu và đập tan mọi điều vô căn cứ.”

“Bát Ảnh Cung hoả hay còn gọi là Phần Thiên Tử hoả là địa hoả, nó có thể thiêu rụi ma chướng trong tâm, bảo vệ bản thân khỏi ngoại tà, tâm ma.”

“Linh Mộc hoả hay còn gọi là U Minh Quỷ hoả, có khả năng ngưng luyện, kết tinh lại cuộc đời của người chết, khiến chúng ta như được sống cuộc đời của họ.”

“Nhưng vẫn chưa có một ai gặp được ba loại lửa này, nếu có gặp được thì chắc chắn sẽ xảy ra một cuộc tranh giành rất kịch liệt, tối thiểu là trong một trăm năm qua, lão phu chưa từng nhìn thấy.”

Tiểu lão đầu biết Lâm Phàm hỏi như vậy là muốn tu luyện ba loại lửa này, nhưng hắn chỉ đang mơ mộng mà thôi, lửa thần đâu phải cứ muốn tu luyện là tu luyện được đâu, cho dù là sư tôn của ngươi cũng chưa chắc có được, đương nhiên, lão cũng không biết rốt cuộc Đường Phi Hồng có hay không có, dù sao thì tu vi của Đường Phi Hồng rất khủng bố, bà ta cũng là nhân vật có tiếng ở cả Thần Võ giới, thủ đoạn kinh người, đâu phải thứ người thường có thể tưởng tượng được.”

Nhưng với những gì lão biết về Thiên Địa Nhân Tam Hoả, không đơn là chỉ cần trân quý nó, mà ngay cả khi ngươi muốn tìm cũng không tìm được.

“Lão chưa từng nhìn thấy đau có nghĩa là không tồn tại.” Lâm Phàm nói.

Tiểu lão đầu tiếp lời: “Hy vọng ngươi có thể tìm được thứ mà mình muốn, nhưng trước tiên thì ngươi hãy tu luyện cho tốt Thiên Địa Nhân Tam Hoả cơ bản đi đã, còn những thứ lửa kia đợi tìm thấy đi rồi hẵng nói.”

Lâm Phàm trao đổi với tiểu lão đầu một lúc rồi trở về phòng, thu dọn đồ đạc, ngồi khoang hai chân, dùng đan dược rồi bắt đầu tu luyện. Hắn muốn trở thành kẻ mạnh nhất, người có bạo kích phụ trợ như hắn, nhất định phải đạt đến viên mãn, không được nuối tiếc về bất cứ cảnh giới nào.

Hắn đã chuẩn bị tinh thần cho dù là long trời lở đất cũng không ngăn được hắn tu luyện, nâng cao cảnh giới.

【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một trăm ba mươi lần ! 】

【 Nhắc nhở: độ thông thạo thiên hoả + 130 ! 】

Lúc mới tu luyện, hắn chỉ ngưng tụ được một đốm thiên hoả, nhưng sau khi bạo kích đã trở thành một ngọn lửa, đây là một sự thay đổi rất lớn. Sau khi thiên hoả ngưng thành, sức mạnh cơ thể cũng được tăng mạnh, đối với hắn đây là một khởi đầu vô cùng suôn sẻ.

Thời gian trôi qua rất nhanh, mỗi khi Lâm Phàm cảm thấy tinh thần bí bách sẽ ra ngoài hít thở không khí. Hắn biết đây là dấu hiệu bản thân cần giải toả tinh thần, nếu hắn cứ phản kháng thì chắc chắn sẽ không có thực lực như bây giờ.

Tiểu lão đầu quan sát tình hình tu luyện của Lâm Phàm.

“Thật đáng sợ.”

Đây là đánh giá của lão dành cho Lâm Phàm, quả thực là rất đáng sợ, hắn tu luyện một cách điên cuồng, không hề dung túng cho bản thân, trong mắt tiểu lão đầu, có thể làm được như vậy là cả một quá trình, thường chỉ có những lão cường giả tu vi cao thâm, một khi bế quan tu luyện là thời gian trôi qua như thoi, không màng thế sự.

Bây giờ tiểu lão đầu không còn dám xem thường Lâm Phàm nữa.

Lúc trước lão còn có suy nghĩ giống với các trưởng lão khác, cảm thấy Đường Phi Hồng chọn đệ tử cũng thật thần kỳ, hoàn toàn không cần biết thiên phú của đối phương ra sao, làm như vậy thì liệu có được thành quả gì không.

Nhưng xem ra là do tầm nhìn của lão hạn hẹp, tu vi của Lâm Phàm không giống với lý thuyết, thực lực của hắn cực kỳ khủng bố, rõ ràng còn chưa chính thức tu luyện Thiên Địa Nhân Tam Hoả của Thần Linh giới mà đã có thực lực đáng sợ như vậy.

Khả năng nâng cao tu vi của quái thú cộng với khả năng bồi dưỡng của Đường Phi Hồng…

Chỉ nói thể nói là thực sự rất khủng bố.

Tại Đông bộ, Thành gia.

Đối với Thịnh gia, cái chết của Thịnh Nguyên không tạo ra ảnh hưởng gì to tát, nhưng có điều thân phận của Thịnh Nguyên không hề tầm thường, mẹ ruột của hắn ta có quan hệ huyết thống với lão tổ Thịnh gia, cho nên người chồng ở rể của bà ta và con đều phải đội thành họ Thịnh.

Một người phụ nữ trung niên quý phái, mặt mày u ám, chạy đến tổ địa đằng sau Thịnh gia, mặc kệ cho mọi người ngăn cản.

“Thịnh tam tiểu thư, không thể tuy tiện xông vào tổ địa của lão tổ được.” Một ông cụ chắn đường, nếu đây không phải là một trong những hậu bối được lão tổ tông yêu quý nhất thì lão ta sớm đã động thử, dùng thực lực tuyệt đối giết chết người đó rồi. Lúc bà ta còn nhỏ, mỗi khi lão tổ tông không bế quan thì đều ở bên cạnh bà ta, nhìn bà ta dần trưởng thành, bây giờ Thịnh tam tiểu thư muốn gặp lão tổ tông, nếu bọn họ muốn ngăn cản, nhưng cũng không dám rước hoạ vào thân.

“Tại sao lại không được vào, Nguyên nhi bị người ta giết chết, đến hung thủ là ai cũng không biết, ta phải gặp lão tổ tông.”

Thịnh tam tiểu thư bất chấp tất cả xông vào tổ địa.

“Lão tổ tông hãy làm chủ cho ta, Nguyên Nhi bị chết thảm, hung thủ lại được nhởn nhơ, xin lão tổ hãy báo thù cho Nguyên nhi.” Thịnh tam tiểu thư gào thét đau đớn.

Thịnh gia rộng lớn vô cùng, tranh chấp cũng rất kịch liệt, đối với một số người, chuyện Thịnh Nguyên chết thảm có khi còn là chuyện đáng mừng.

Bây giờ Thịnh tam tiểu thư muốn diện kiến lão tổ tông, rất có thể sẽ làm phiền lão tổ tông bế quan. Rất nhiều người không hài lòng về việc này, lão tổ tông là lí do quyết định xem Thịnh gia liệu có đứng vững được không, cho nên đâu phải ai cũng đến làm phiền được.

Thịnh tam tiểu thư cứ đứng đó gào thét thảm thiết.

“Thật là!”

Một giọng nói vang lên.”

“Lan nhi…”

Một bóng người dần xuất hiện, mọi người xung quanh nhìn thấy người này, toàn bộ lập tức quỳ xuống cung kính.

“Bái kiến lão tổ tông.”

Đây chính là lão tổ tông của Thịnh gia, cũng chính là cột trụ chống đỡ của cả Thịnh gia, đã sống đến hàng nghìn năm, dáng vẻ già nua, da khô đến mức cảm tưởng như lúc nào cũng có thể nứt ra vậy.

Chương 516 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!