“Đi đi, cẩn thận một chút.” Đường Phi Hồng khua khua tay.
Hắn không dám nũng nịu làm trò trước mặt sư tôn, vì luôn cảm giác quan hệ của bọn họ chưa đến mức đó, ví dụ như nắm lấy cánh tay của sư tôn, nững na nũng nịu, sư tôn, người không đi cùng ta sao.
Hắn không làm ra được hành động như vậy không phải là không thể mà là đối với hắn, quan hệ của hai người vẫn chưa đến mức đó, nếu làm vậy cứ cảm giác có chút nông cạn.
Đường Phi Hồng nhìn theo bóng lưng của Lâm Phàm, trong mắt đột nhiên lọ ra một vẻ thèm khát, nhưng rất nhanh bà ta đã kịp áp chế nó lại. Trong lòng Đường Phi Hồng thầm chửi rủa, không hiểu vì sao khi nhìn thấy Lâm Phàm, lại có cảm giác vô cùng lạ, giống như là…ướt át.
Kí ức về chuyện ở trong luân hồi lại hiện về, nhưng bà ta không muốn nhớ lại những việc này, chỉ có thể cố gắng trấn tĩnh lại.
…
Lâm Phàm rời khỏi Thiên Hoang thánh địa trong vẻ lo âu, tiểu lão đầu đi theo, không biết trong lòng lão ta vui sướng như nào, có thể nói là vui sướng đến mức có thể bùng nổ bất cứ lúc nào.
Đã bao lâu rồi? Chẳng biết nữa, tiểu tử này ở mãi trong U Tử phong tu luyện, khiến lão ta chán đến phát ngán rồi. Tiểu lão đầu vẫn giống như trước, trốn trong bóng tối âm thầm quan sát, bảo vệ Lâm Phàm, áp lực của một người bảo vệ như lão ta là rất lớn.
Sau khi rời khỏi Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm cứ có cảm giác không lành, giống như có nguy hiểm đang rình rập vậy.
Sau khi đạt đến Thần Linh tầng ba, hắn đã có thể bay được rồi. Tuy không đạt được đến cảnh giới như sư tôn nhưng ít nhất vẫn nhah hơn trước rất nhiều, nhìn xung quanh thì không thấy có gì bất thường.
Chẳng lẽ do ta nghĩ quá nhiều rồi?
Tự thắc mắc, có lẽ là ta nghĩ quá nhiều rồi, ở mãi trong U Tử phong tu luyện, rất có khả năng xuất hiện ảo giác về tinh thần. Nhưng một lúc sau cảm giác này càng lúc càng rõ, tuy hắn chưa dung nạp Tam Đại Thần Hoả nhưng Thiên Địa Nhân Tam Hoả cũng có sự huyền diệu của nó.
“Không đúng…”
Hắn dừng lại đột ngột, ánh mắt đánh về tứ phương, giống như là nghĩ ra gì đó, hắn chậm rãi hạ xuống mặt đất, đi bộ là an toàn nhất, cho dù có nguy hiểm, cũng có cơ hội tránh được.
Lâm Phàm cúi đầu, chậm rãi bước đi.
“Có gan thì xông vào xem.”
Đúng lúc hắn vừa nghĩ như vậy thì mặt đất nứt ra, hai miếng sắt bật lên khoá chặt chân hắn, ngẩng đầu lên thì thấy một cái lưới to rơi thẳng xuống đầu mình, phong toả mọi đường thoát của hắn. Trong chớp mắt cả. người Lâm Phàm đã bị khoá chặt.
Xoẹt!
Xoẹt!
Bốn ngọn giáo lao đến rất nhanh, như muốn đâm xuyên qua người hắn.
Lâm Phàm gầm lên một tiếng, bộc phát sức mạnh, phát nát hai mảnh kim loại dưới chân, ngay sau đó, hắn nắm lấy cái lưới, di chuyển cổ tay, cuốn sạch tất cả, khiến bốn ngọn giáo mắc hết vào trong lưới.
“Ai, ra đây cho ta, đừng giả thần giả quỷ nữa.” Lâm Phàm giận dữ nói.
Không ngờ vừa rời khỏi Thiên Hoang thánh địa đã bị ám sát, trong đầu hắn cố nghĩ xem rốt cuộc là ai. Tuyệt đối không phải Trần Uyên, hơn nữa hắn cũng không chọc ai khác.
Chăng lẽ là…
Chỉ có thể là những người bị hắn đánh chết ở Cốt Địa, tiểu lão đầu trốn trong bóng tối, vô cùng căng thẳng, quan sát xung quanh không dám lơ là một giây.
Có cao thủ xông đến, nhưng lão ta không ra mặt, phương pháp mà Đường Phi Hồng dùng để bồi dưỡng Lâm Phàm chính là nếu bản thân gặp nguy hiểm thì phải phóng toàn lực, lão ta chỉ ra tay trợ giúp vào thời khắc then chốt khi hắn không để chống cự được nữa mà thôi.
Lâm Phàm tìm kiếm người đang âm thầm trốn trong bóng tối, tiểu lão đầu cũng tìm, điều khiến lão lo sợ là… lão không thể tìm ra dấu vết của đối phương.
Không tốt.
Năng lực ẩn thân này quá tốt. tuyệt đối không phải thứ mà thế lực bình thường có được.
Rốt cuộc là ai? Người có thể làm được như vậy không có mấy ai, trong đầu lão ta nghĩ đến Thịnh gia và Bàng gia. Ngoài hai gia tộc này, tiểu tử Lâm Phàm cũng không đắc tội với ai.
“Tức thật chứ!”
Lâm Phàm hắn muốn thân thiện hoà nhã, chỉ biết tu luyện, ít khi xảy ra mâu thuẫn với ai, dù cho có xung đột đi chăng nữa, nếu ngươi có thể xin lỗi ta, không cần biết quan hệ hai bên thế nào, hắn đều có thể ôn hòa tha thứ cho đối phương.
Nhưng Lâm Phàm không ngờ tự dưng bản thân lại bị ám sát.
Chuyện này ai mà chấp nhận nổi.
Có gan thì ra đây mà quang minh chính đại đánh một trận, để xem ta có đánh chết các ngươi không.
Tiểu lão đầu tập trung suy nghĩ, quan sát xung quanh, không bỏ qua bất cứ một chi tiết nào, rốt cuộc là ai muốn ra tay, năng lực ẩn chứa thế mà lại khủng bố đến thế, người có thể có loại thủ đoạn này không nhiều lắm, cũng chỉ vài tổ chức đặc biệt là có thể có mà thôi.
Bọn họ hành tẩu trong bóng tối, chuyên dùng thủ đoạn ám sát để cướp đi tính mạng của đối phương.
Lão cũng chẳng biết Lâm Phàm có thể đối phó được hay không.
Nhưng vào lúc này, một bóng dáng xuất hiện sau lưng Lâm Phàm, im hơi lặng tiếng, xuất hiện như không xuất hiện, con dao găm trong tay gã chĩa thẳng về phía chỗ hiểm của Lâm Phàm, sắp đâm vào trong gang tấc.
Lâm Phàm xoay người vung một quyền ra, trực tiếp đẩy lùi đối phương.
Vù một tiếng.
Tên Thiên Vệ bị đẩy lùi, hóa thành làn sương mù tan biến ngay trước mắt Lâm Phàm, biến mất không còn dấu vết, theo nhìn nhận của hắn, dĩ nhiên là khó có thể tìm ra được gã.
Vẻ mặt hắn vô cùng nghiêm trọng, không dám sơ suất, nếu gặp phải những đối thủ ngông nghênh kia, trái lại hắn cũng thấy vui tai vui mắt, nhưng nếu gặp phải những kẻ dùng chiêu trò nham hiểm, chơi ám sát thì hắn phải chú ý mới được.
Lúc này, tiểu lão đầu nhìn thấy sát chiêu của đối phương, trong đầu chợt hiện lên hai chữ.
Thiên Vệ.
Tổ chức sát thủ hành tẩu trong Thần Võ giới, có vài cường giả chuyên về ám sát, hơn nữa lại còn rất mạnh, từng có lão bất tử Đạo cảnh bị tổ chức sát thủ này xử lý.
Hiển nhiên.
Kẻ có thể ám sát lão bất tử Đạo cảnh này, hoặc phải trả một cái giá rất lớn, hoặc là một vị cường giả hiếm có khó tìm.
“Hầy, cũng không biết thằng oắt con này có chịu đựng được không, Đường Phi Hồng muốn để hắn tự ra ngoài rèn luyện cho thật cứng cáp sao?”
Tiểu lão đầu cảm thấy Đường Phi Hồng thật sự rất có tâm.
Chương 519 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]