Âm Dương Thần Tháp có điểm hạn chế, khiến Lâm Phàm không còn cách nào ngoài việc tự bảo vệ mình, mà chỉ khi tánh mạng hắn rơi vào nguy cấp, Âm Dương Thần Tháp mới có thể giữ lại tánh mạng cho hắn.
Đột nhiên.
Bốn cái bóng bất thình lình xuất hiện, nhìn không rõ dáng, nói thẳng ra chính là bốn cái bóng đen, trực tiếp đan chéo vào nhau, đột nhiên đánh úp về phía Lâm Phàm, tốc độ siêu nhanh, thi triển một loại thuật hợp kích.
Lâm Phàm khẽ hừ một tiếng, vung quyền đối kháng với bốn tàn ảnh.
Tiếng va chạm vang lên không ngừng.
Uy thế mãnh liệt tạo thành cơn gió lốc, tiểu lão đầu trốn đi lén quan sát tỏ vẻ hết sức kinh ngạc, lão nào ngờ thực lực của Lâm Phàm đã mạnh đến mức này, hắn còn xác định được đây là bốn tên Thiên Vệ, tinh thông các loại thuật ám sát.
Lão thật không ngờ Lâm Phàm thế nhưng lại có thể tiếp đòn đấu với bọn họ bất phân thắng bại.
Ầm!
Một tiếng vang lớn.
Cả đám bị văng ra.
Sức mạnh của Lâm Phàm khiến Thiên Vệ cũng cảm thấy ngạc nhiên, đối phó với một tên đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, ấy thế mà bọn họ lại gặp phải loại tình huống này, đấu mãi từ nãy đến giờ cũng chưa phân được thắng bại.
Đối với bọn họ mà nói.
Trong lịch sử đi ám sát của mình, đây là một chuyện không thể tưởng tượng.
Xoạt!
Xoạt!
Bốn gã Thiên Vệ lần lượt đứng ra bốn hướng, bọn họ đeo mặt nạ, toàn thân tản ra hơi thở lạnh băng, khí chất đó là do đã trải qua vô số cuộc ám sát mà tạo thành.
Lâm Phàm nhìn bốn người xuất hiện hỏi: “Các ngươi là ai?”
Không có tiếng trả lời.
Bốn gã Thiên Vệ dùng cách thức đặc biệt nói chuyện với nhau.
“Không ngờ mục tiêu ám sát lần này của chúng ta lại mạnh tới như vậy.”
“Chỉ là đệ tử của Thiên Hoang thánh địa mà thôi, trái lại ta cũng không ngờ tới.”
“Ta chán ghét gương mặt này của hắn.”
“Ta cũng ghét cay ghét đắng.”
Dung mạo anh tuấn rất dễ khiến người khác phẫn nộ.
“Giết!”
Sau khi giao tiếp bằng ánh mắt xong.
Bọn họ thi triển thuật hợp kích và ám sát, lại bao vây Lâm Phàm lần nữa, sát chiêu vô cùng tàn bạo, hoàn toàn không để Lâm Phàm có bất kì cơ hội nào để thở.
“Chết đi!”
Lâm Phàm thi triển Lôi Phật Thân sáu tay, uy thế hùng hậu lấy hắn làm trung tâm, khuếch tán ra khắp chung quanh, Thiên Vệ cảm nhận được luồng uy thế này, trong lòng thầm kinh hãi, không ngờ sức mạnh của mục tiêu ám sát còn thể tăng vọt khủng khiếp tới vậy.
Tuy tình hình hiện tại khiến bọn họ rất khiếp sợ.
Nhưng thân là Thiên Vệ, quanh năm lẩn trong bóng tối giết người, dù gặp phải cao thủ, bọn họ cũng không hề sợ hãi, thường sẽ phối hợp kỹ thuật ám sát tinh vi với nhau, chém về phía cường địch.
Lúc này, Lâm Phàm không có phòng thủ, thiên hỏa bùng cháy, hắn không thể dự đoán trước được, chẳng sợ đối phương có tốc độ cực nhanh, hắn quyết phải tìm ra bóng dáng của đối phương đến cùng.
Ầm!
Lâm Phàm bước lên một bước, phóng thẳng về phía trước, khẽ gầm một tiếng, vung một quyền ra, quyền kình hùng mạnh, tạo thành quyền uy vô cùng đáng sợ, tựa như mang theo mũi đao sắc bén.
Một quyền này trực tiếp ép mấy tên Thiên Vệ đang ẩn nấp phải lộ ra, hiển nhiên là rất bất ngờ, bọn họ không ngờ mình lại bị Lâm Phàm phát hiện, một dáng người ló ra, bước chân di chuyển nhẹ nhàng, tránh khỏi nắm đấm của Lâm Phàm.
Phương thức chiến đấu của bọn họ, không phải đại khai đại hợp, mà chuyên môn là nắm bắt mọi thời cơ để trực tiếp đánh cho mục tiêu một đòn trí mạng.
Tên Thiên Vệ này cười lạnh, cả người gã ta dán sát lên cánh tay Lâm Phàm, con dao găm trong tay hóa thành một tia sáng, tấn công về phía cổ Lâm Phàm.
Đây cũng chẳng phải thần thông tuyệt học gì, mà là thủ đoạn giết người vô số năm qua của gã ta, đồng thời đó cũng là thủ đoạn hữu hiệu nhất.
Ngay khi gã ta sắp đâm tới.
Bộp!
Mặt tên Thiên Vệ này thoáng biến sắc, cổ tay bị bắt lại.
“Lạ ghê chưa, chỉ có như vậy mới bắt được ngươi, ta cố tình lộ ra sơ hở, ngươi đúng là dễ lừa mà.”
Lâm Phàm huy động bốn cánh tay sau lưng, hai bàn tay siết lại thành quyền, hung hăng đánh vào huyệt Thái Dương của đối phương, hai cánh tay còn lại thì dùng Lôi Đình Chi Thế đâm thủng ngực gã ta.
Ầm!
Thiên Vệ bị hai quyền của Lâm Phàm đánh trúng vào tử huyệt, đầu óc choáng váng, nội tâm gào thét, gã ta mở miệng, muốn la lên thống khổ, ngay sau đó, phụt một tiếng, gã ta cúi đầu nhìn ngực.
Một đôi tay đâm xuyên qua người gã ta .
Thiên Vệ bị thủ đoạn của Lâm Phàm làm cho kinh hãi.
Không phải gã ta chưa từng gặp qua.
Mà là không ngờ mình lại bị như vậy.
Trước kia đi ám sát, hầu như những kẻ địch mà gã ta gặp phải đều thi triển tuyệt học, tạo thành uy thế đáng sợ để đầy lùi bọn họ, chứ không phải dùng từng quyền thô bạo đánh từ từ như Lâm Phàm.
Ngay khi Lâm Phàm chuẩn bị xé nát tên Thiên Vệ trước mắt này, hắn thật không ngờ đối phương lại bắt được hai tay của hắn.
Rắc một tiếng.
Mặt nạ đeo trên mặt vỡ ra, để lộ một gương mặt nam tử trung niên.
“Thiên Vệ đã không hoàn thành nhiệm vụ.”
Gã ta gầm nhẹ.
Một luồng sức mạnh mang tính hủy diệt tập hợp trong thân thể gã ta, Lâm Phàm nhìn vào ánh mắt đối phương, lập tức thấy ánh mắt gã ta lóe lên sự điên cuồng.
“Đi chết đi.”
Ầm!
Cơ thể của Thiên Vệ tự bạo, một uy thế khủng bố bùng lên, sóng xung kích mãnh liệt trực tiếp đánh bay Lâm Phàm, uy thế khuếch tán, mặt đất rung chuyển, trực tiếp bị nổ thành một cái hố sâu ngay tại chỗ.
Vẻ mặt của ba tên Thiên Vệ còn lại khẽ biến sắc.
Không ngờ gã ta lại tự bạo.
Nhưng chuyện đã xảy ra rồi, đối với bọn họ, hoàn thành nhiệm vụ mới là quan trọng nhất.
Những việc khác đều không đáng bận tâm.
Tiểu lão đầu sợ hãi, rất muốn xuất hiện, lão xem xét tình hình phía Lâm Phàm, tu vi của mấy tên Thiên Vệ này đều là Âm Dương tầng một, tự bạo sinh ra uy thế cực kì khủng khiếp, cho dù tu vi của Lâm Phàm đã đạt tới Thần Linh cảnh tầng ba, nhưng lão cảm thấy, nếu hắn muốn bình an vô sự, vẫn là hơi miễn cưỡng rồi đó.
Cách đó không xa.
Tí tách!
Máu tươi chảy xuống từ trên người Lâm Phàm, nhỏ giọt xuống mặt đất.
“Không ngờ ngươi lại tự bạo!”
Lâm Phàm vẫn chưa cảm thấy bản thân có bất cứ vấn đề gì, sau khi phát động bạo kích ngưng tụ thành Lôi Phật sáu tay, độ mạnh của cơ thể tuyệt đối không đơn giản như trong tưởng tượng.
Chương 520 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]