Cơ thể của tên khốn này rốt cuộc là thứ gì vậy hả?
Sao lại khủng bố đến thế?
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, hai cánh tay đang rảnh rỗi phía sau lưng đột nhiên vung lên, hung hăng đấm xuống ngực bọn họ, phụt một tiếng, hai người ngửa đầu, một ngụm máu tươi bị phun tung toé ra ngoài.
Theo quán tính, đáng lẽ hai người sẽ bị văng ngược ra ngoài.
Nhưng Lâm Phàm lại hung hăng túm chặt bọn họ, sao có thể để bọn họ bay ra được.
Không quan tâm nhiều.
Bốn cánh tay Lâm Phàm siết lại, lực đạo ngưng tụ, cơ bắp liên tục bành trướng, không ngừng tích tụ sức mạnh, điều này khiến nội tâm hai tên Thiên Vệ hết sức sợ hãi, bọn họ đã cảm nhận được sức mạnh ghê gớm này
Bọn họ muốn tìm cách chạy thoát.
Nhưng căn bản là hoàn toàn không được.
“Vĩnh biệt.”
Bốn cánh tay âm Phàm bung ra, tàn bạo đánh lên ngực hai tên Thiên Vệ.
Bụp!
Tiếng nổ vang lên.
Kình đạo khủng bố xuyên thẳng qua cơ thể bọn họ.
Đồng tử hai tên Thiên Vệ co lại, ánh mắt vô thần, đầu óc trống rỗng, bọn họ đã bị Lâm Phàm đánh cho ngu người, dần mất đi ý thức.
“Ha ha!”
Lâm Phàm buông tay ra, thi thể nắm trong tay rớt xuống mặt đất, yên lặng không một tiếng động, một chút động tĩnh cũng không có, nếu có thể nhìn thấy trạng thái nội tạng trong cơ thể bọn họ.
Nhất định ngươi sẽ phát hiện toàn bộ cơ quan trong người họ đều đã rách nát, hóa thành mảnh vụn.
“Mạnh quá.”
Tiểu lão đầu khiếp sợ tột độ.
Không hiểu vì sao, lão có cảm giác rất lạ, nếu bản thân giao đấu với Lâm Phàm, chỉ sợ lão cũng chưa chắc là đối thủ của hắn.
Sao lão lại có cảm giác như vậy?
Ảo giác.
Tuyệt đối là ảo giác.
Nghĩ đến bản thân tung hoành trong Thần Võ giới nhiều năm như vậy, sao lão có thể không vượt qua nổi Thần Linh cảnh chứ, ừm, tuyệt đối là ảo giác, có lẽ tại phong cách chiến đấu của thằng nhóc này, làm người ta thoạt nhìn thấy hơi bá đạo.
Còn những cái khác thì chắc không có đâu.
Tiểu lão đầu tự mình an ủi.
Lâm Phàm cúi đầu nhìn bốn thi thể, bắt đầu rà soát, thế mà hắn lại không tìm thấy bất cứ thứ gì, dù các ngươi mang lòng báo thù đến chết tới gây phiền phức cho ta, nhưng cũng không đến mức chẳng mang theo chút đồ gì trên người chứ?
Hắn lại lặng lẽ rà soát.
Thật cũng như không.
“Tiểu lão đầu, lão đừng nhìn nữa, nói cho ta biết, bọn người kia rốt cuộc là ai?” Lâm Phàm nhìn vào hư không hỏi.
“Bọn họ là cường giả trong tổ chức sát thủ Thiên Vệ, chuyên môn ám sát người khác, kì lạ là, sao người lại bị sát thủ Thiên Vệ ghim trúng, theo lý thuyết, ngươi không có kẻ thù nào, chẳng lẽ là Thịnh gia tìm người, nhưng cũng không đúng, sao người của Thịnh gia lại biết là do ngươi làm?” Tiểu lão đầu nghi hoặc.
Lâm Phàm đáp: “Không phải lão từng nói U Minh Chi Hỏa có thể nhìn thấu hết thảy chuyện này sao, có lẽ Thịnh gia có được năng lực như vậy.”
“Cũng không phải là không có khả năng này.” Tiểu lão đầu ngẫm lại, có lẽ là có trường hợp này thật, nhưng khả năng cũng không cao, U Minh Chi Hỏa quá trân quý, rất hiếm có, tuy rằng Thịnh gia rất mạnh, nhưng chưa chắc bọn họ có thể có được.
“Quên đi, nếu bị tổ chức sát thủ nhắm trúng, vậy thì cứ nhắm đi, muốn đến gây phiền phức cho ta thì cứ đến, ta còn sợ bọn họ không làm được nữa kìa.” Lâm Phàm hết sức tự tin, chẳng thèm để bọn người kia vào trong mắt.
Nếu kẻ tới đều là mấy loại này, hắn không hề sợ hãi.
Nhưng với việc tiểu lão đầu biết hết bọn người kia là ai, trong lòng hắn hiểu rõ, Thiên Vệ là cách gọi của bọn họ, cũng là tên của tổ chức, hẳn là rất mạnh.
Những tên sát thủ này tinh thông ám sát chi đạo, kĩ năng ẩn nấp cực kì nhạy, hắn là ỷ vào Lôi Phật Thân sáu tay và 《 Trấn Long Kinh 》 mà đối đầu với bọn họ.
Đương nhiên, nếu thân thể không mạnh mẽ được như vậy.
Nhất định hắn sẽ gặp không ít phiền phức.
Tiểu lão đầu lên tiếng: “Ngươi tuyệt đối đừng xem thường tổ chức sát thủ Thiên Vệ, thực lực của bọn họ rất mạnh, đã từng ám sát cường giả Đạo cảnh, tuy cường giả đó chỉ vừa mới vào Đạo cảnh, nhưng cũng tuyệt đối không phải dạng có thể dễ bị ám sát đến vậy.”
“Sao lão biết?” Lâm Phàm hỏi.
“Ta cũng là nghe người ta nói mà thôi.”
“Tin đồn chưa chắc có thể tin, nếu thực sự lợi hại như vậy, sao cách chúng đối với phó ta lại yếu xìu thế chứ?”
Tiểu lão đầu ghe được lời này Lâm Phàm.
Lão không còn lời gì để nói.
Cái này không phải là Thiên Vệ yếu xìu, mà là tu vi của ngươi có điểm lợi hại, cả người đều tràn ngập cảm giác kì quái, trước tiên không nói đến những cái khác, nội thân sáu tay này của ngươi thôi, cũng đã không biết ngưng tụ kiểu gì rồi.
Vốn dĩ thứ mà Lôi Âm Xá Lợi đan ngưng tụ chính là Kim Cương thân của Phật môn chính tông, nhưng thứ này của ngươi là cái quái gì trong Phật môn đây, thật sự không thể hiểu nổi, có lẽ chỉ khi tìm đến cao tăng Phật môn, bọn họ mới lý giải được đây là tình huống thế nào.
Hai người tiếp tục lên đường, căn cứ mà sư phụ đã đánh dấu trên bản đồ cho hắn, tổng cộng có ba nơi, những nơi này đều đã có từ thời xa xưa.
Trước kia có rất nhiều người đến đó để rèn luyện.
Nhưng họ muốn tìm được Tam Hỏa thì cơ bản là không có khả năng, bởi khoảng ngàn năm trở về nay, chẳng ai thu hoạch được gì ở nơi đó.
Lâm Phàm kiên quyết muốn đến đó, cũng chỉ đành dựa vào vận may mà thôi.
Hai người lên đường bất kể ngày đêm.
Một tòa thành trì chắn giữa đường đi, ở Thần Võ giới này rất hay thấy thành trì, phần lớn người dân kinh doanh kiếm sống trong thành, cũng có một số người rèn luyện, có được đồ tốt đều đem đến đây để đặt bán đấu giá trao đổi qua lại.
Lúc Lâm Phàm đến đây, ngay khi một vài nữ tử nhìn thấy hắn, quả thật đã nhìn đến đắm đuối, nhìn một cách trắng trợn, tựa như một tuyệt thế Thánh Nữ nào đó vừa đến, bọn họ dùng đôi mắt hấp dẫn của nam nhân mà liếc qua.
Nhưng thật ra có một số nam tử thầm rủa trong lòng.
Dung mạo quá yêu nghiệt.
Có nam tử rõ ràng là đang lựa đồ, nhìn thấy Lâm Phàm xuất hiện, hắn ta buông hẳn món đồ trong tay, vội vàng kéo nữ nhân bên cạnh rời đi, chỉ có nam nhân mới hiểu nam nhân nhất.
Nếu như có người yêu nghiệt xuất hiện.
Quả thật là đáng sợ đến mức tận cùng.
Chương 522 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]