Lâm Phàm quay đầu lại, phát hiện có vài nữ tử lén đi theo sau hắn, thầm chỉ trỏ vào hắn, thì thầm bàn tán cái gì đó, đối với loại tình huống này, hắn đã sớm quen rồi, không trách.
Nhờn riết thành quen.
Hiên Bảo các.
Trong tiệm, chưởng quầy vùi đầu vào sửa sang lại sổ sách, nhân viên cửa hàng lau chùi bụi bặm để hàng trên kệ, thỉnh thoảng có người đi vào lựa đồ, không bao lâu đã lắc đầu ra, trái lại cũng không phải không chọn được đồ tốt, mà là giá cả quá đắt.
Bọn họ mua không nổi.
Lâm Phàm bước vào trong tiệm, chưởng quầy đang sửa sang lại sổ sách ngẩng đầu nhìn thoáng qua, kinh ngạc với nhan sắc của Lâm Phàm, ông ta nở nụ tươi cười niềm nở.
“Công tử, người có điều gì cần hỏi?”
Có vẻ chưởng quầy nhận ra Lâm Phàm tuyệt đối không phải là người bình thường.
Với vẻ ngoài như vậy.
Ông ta hoàn toàn không nhìn ra hắn có thể bình thường chỗ nào, cho dù thân thế của đối phương không hoàn hảo, nhưng chỉ cần có nhan sắc thế này, nhất định có thể khiến cho vô số người ao ước được sống chung.
Dù sao thì hiện tại cũng có không ít lão yêu bà tu luyện ngàn năm trở lên thích trâu già gặm cỏ non, càng không cần nói đến cây cỏ này non đến mức tột độ.
“Có thuyền nào băng qua Thông Thiên hải vực được không?” Lâm Phàm hỏi.
“Có, khách quan đây là muốn đi Thông Thiên hải vực để rèn luyện sao?”
“Ừ.”
Lâm Phàm đáp, khung cảnh ở Thông Thiên hải vực không bình thường, mặt biển đen nhánh, vòi rồng nổi lên cuồn cuộn ở khắp mọi nơi, hơn nữa còn có mây đen âm u bao phủ, muốn bay qua đó vô cùng khó, rất dễ bị sét đánh trúng.
Trừ khi hắn đạt tới loại cảnh giới như sư phụ, để có thể dựa vào sức mạnh kinh người mà bất chấp những thứ này, cho dù là tu vi tiểu lão đầu đi nữa thì cũng chưa chắc có thể gánh vác nổi.
“Mời công tử xem qua, có một số loại như sau, thuyền Quang Minh do một vị cao tăng Phật môn luyện chế, được cao tăng tụng kinh, ẩn chứa Phật môn chi lực, có thể củng cố tinh thần, phá vỡ tà chướng.”
“Còn con thuyền này là thuyền Thiên Địa, được một vị cường giả Thiên Nhân Cảnh luyện chế, bên trong có chứa Thiên Địa chi lực, tuyệt diệu vô cùng.”
Chưởng quầy giới thiệu làu làu, thuộc như lòng bàn tay.
Lâm Phàm mặt không biểu cảm nhìn, chỉ có thể nói thật sự quá đắt.
Tuy lúc rời đi, sư phụ đã cho hắn một ít, nhưng cũng không nhiều đến mức độ này.
Cuối cùng dưới ánh mắt không thể tưởng tượng nổi của chưởng quầy, Lâm Phàm chọn một con thuyền thật bình thường để đi.
Hắn vừa đi không được bao lâu.
Tiểu lão đầu đành ngậm đắng nuốt cay bỏ ra một khoản tiền lớn để mua con thuyền lộng lẫy.
Gặp chưởng quầy đang luyên thuyên lắm chuyện, lão chỉ đành cười rời đi, lời mà chưởng quầy đang nói chính là, vừa rồi có một vị khách hàng kia, thoạt nhìn thì trông phi phàm, nhưng ai có thể ngờ đến, thế mà lại là một con đỗ nghèo khỉ, thật chẳng thể ngờ mà.
Hai người mua đủ đồ xong.
Lâm Phàm lập tức chuẩn bị xuất phát đến Thông Thiên hải vực, nhưng trước khi băng qua, hắn phát hiện có náo nhiệt, thoáng liếc nhìn thử, hóa ra là kén rể, không ngờ ở Thần Võ giới thế mà cũng có tiết mục như vậy.
Hắn đứng giữa đám người, đóng vai trong hội quần chúng vây xem hóng chuyện.
Nhưng một quần chúng vây xem mà xuất sắc đến thế, sao có thể che giấu nét tỏa sáng trên người, vĩnh viễn đều chói chang đến loá mắt như vậy.
Nữ tử trên lôi đài rất tài giỏi, nàng ta đá bay một tên nam tử không biết trời cao đất dày, mặt tỏ vẻ khinh bỉ, nữ tử hết sức bực bội, người trong nhà cứ một hai đòi kén rể cho nàng ta.
Mà nàng ta thì căn bản là không muốn.
Nghĩ thử xem, Hoa Như Nhi nàng ta cũng là một mỹ nữ tiếng tăm lẫy lừng, gia thế không tồi, rất có địa vị, một đám những nam tử lên đài này toàn là tham mê sắc đẹp của nàng ta, quả thật đáng giận, nàng ta chỉ có thể ra tay giáo huấn bọn họ mà thôi.
Đột nhiên.
Ánh mắt Hoa Như Nhi nhìn về phía đám người, có một vị nam tử, vẻ ngoài của nam tử đó gây ấn tượng sâu sắc trong lòng Hoa Như Nhi, trái tim nàng ta nhảy lên loạn xạ.
Trong lòng chỉ có duy nhất một ý nghĩ.
Đây mới chính là phu quân tương lai của Hoa Như Nhi ta.
Lâm Phàm sợ đến ngây người, nữ tữ này quá lực điền, vóc dáng ít nhất cũng nặng đến hơn hai trăm cân, mỗi bước chân nàng ta đi, cả lôi đài đều bị chấn động, một buổi tỷ võ kén rể như vậy, thế mà cũng có nhiều nam tử tình nguyện tham gia thật đấy.
Khoan đã.
Ánh mắt hơi không đúng lắm.
Sao ánh mắt của nữ tử kén rể này cứ như là luôn tập trung vào mình thế nhỉ?
Gặp quỷ rồi.
Có vấn đề.
“Ngươi, lên đây.” Hoa Như Nhi chỉ vào Lâm Phàm, hai tay chống vào cái eo múp nói: “Bổn cô nương thấy con chim dưới lôi đài của ngươi muốn thử, xem ra đã làm xong đầy đủ bước chuẩn bị, ta cho ngươi cơ hội đó, lên đây đi.”
Hoa Như Nhi đã chuẩn bị sẵn sàng.
Chỉ cần đối phương đi lên, nàng ta sẽ tự ngã vật xuống đất, tuyệt đối không để cho lang quân như ý của mình phải chịu một chút tổn thương nào.
“Ta…”
Lâm Phàm chỉ vào chính mình, trợn mắt há mồm, tựa như gặp phải quỷ, con mẹ nó ta chỉ là quần chúng hóng hớt mà thôi, đâu ra mà con chim có ý muốn thử chứ, có thể đừng như vậy hay không?
Bậc phụ huynh quan sát thấy Hoa Như Nhi nhìn trúng Lâm Phàm, hai mắt sáng ngời, cảm giác thật không tệ.
Người khiến Hoa gia bọn họ đau đầu nhất chính là Hoa Như Nhi, thiên tư tu hành cực tốt, tuổi còn trẻ mà đã có một thân siêu mạnh, thế mà đáng tiếc biết bao, không hiểu tại sao, nàng ta lớn lên lại mập như heo, tiếng tăm đồn xa khắp mấy trăm dặm, cũng không chẳng biết nên gọi đó là gì.
Cho nên Hoa gia nghĩ.
Làm cho xong việc sớm chút, nặn ra một hài tử, kế thừa thiên tư ưu tú, nếu Hoa Như Nhi không phải vì tướng mạo dáng người, nàng ta ở Thần Võ giới cũng coi như có chút danh tiếng, có thể tranh đua cao thấp với mấy tên thiên kiêu kia.
Nhưng ai mà ngờ…
Chuyện lại thế này.
Nói đến kén rể, với thực lực của Hoa gia, quả thật đã có không ít người nỗ lực còn chưa tới mấy trăm năm, đã dũng cảm bước ra khiêu chiến.
Chương 523 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]