Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 524: CHƯƠNG 524: TẬP KÍCH, THÔNG THIÊN HẢI VỰC (5)

Nhưng thực lực của bọn người đó đâu xứng là đối thủ của Hoa Như Nhi, chỉ mới đánh một hai cá đã trực tiếp bị đá văng, ngã lăn quay trên mặt đất.

Còn những người có thực lực kia thì lại nhìn Hoa Như Nhi không vừa mắt.

Đau đầu quá đi mất.

Hiện tại thiếu niên này… Ừm, thật sự rất không tồi.

“Ngươi lên đây.” Hoa Như Nhi vẫy tay với Lâm Phàm.

Lâm Phàm sợ ngây người, dấu chấm hỏi mọc đầy đầu.

Đậu má!

Liên quan gì đến ta, Lâm Phàm ta là muốn đi Thông Thiên hải vực, ta vào thành này chỉ để mua sắm vài món đồ mà thôi, những việc khác căn bản đều không nghĩ tới.

Tiểu lão đầu đang nấp trong chỗ tối, suýt chút nữa lão đã phụt ra một ngụm máu.

Lão biết đây là Hoa Như Nhi của Hoa gia, một trong những thiên kiêu của Thần Võ giới, thật ra cũng tính là một người có tiếng, nhưng lại không hề có nhân khí gì cả, lý do chính là thực lực và nhan sắc nàng ta không có chút ăn nhập tỉ lệ thuận nào với nhau.

Độ chênh lệch quá lớn.

Không biết vì sao, đột nhiên tiểu lão đầu nảy ra một suy nghĩ biến thái.

Ngộ nhỡ Lâm Phàm bị Hoa Như Nhi bắt lại, hai người hợp thể, vậy thì sẽ tương phản đến cỡ nào, mạnh liên hợp với mạnh, quả thật là đáng sợ.

Lúc này.

“Ta đi đây…”

Lâm Phàm cũng không ngoảnh đầu lại mà chạy thẳng một mạch ra thành.

“Đừng đi, lên đây so tài với ta một lần thôi, ta đây là tỷ võ kén rể mà.” Hoa Như Nhi kêu lên, thấy Lâm Phàm bỏ chạy, sao nàng ta có thể cho phép, trực tiếp chạy xuống đuổi theo, vừa chạy vừa gọi í ới: “Tiểu ca ca, đừng đi.”

Tức khắc.

Người vây xem hiện trường bật cười, trái lại bọn họ cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện như vậy, nhưng tướng mạo của người trẻ tuổi vừa nãy thật là yêu nghiệt, dù bọn họ là đàn ông đi nữa, nhìn mà còn thấy cảm thán kinh ngạc vô cùng.

Lâm Phàm tăng nhanh tốc độ, trong quá trình chạy trốn, hắn ngoảnh đầu nhìn , cứ tưởng sẽ không bị dí theo, nhưng ai ngờ, người đàn bà béo kia thế mà lại hùng hổ truy đuổi.

Dọa hắn phải tiếp tục tăng tốc.

Chết tiệt.

Đây là nghiệp của ta ư?

Vây xem thôi mà cũng có thể xảy ra chuyện?

Hắn từng tự hỏi liệu nhan sắc này có mang tới một số phiền phức cho bản thân hay không, nhưng trải qua những chuyện về các sư tỷ đó, trong lòng hắn hiểu rõ, các sư tỷ đều là mê luyến dung mạo của hắn, nhưng cũng chỉ dừng lại ở việc hò hét, hô hào mà thôi.

Nào ngờ thế mà hắn lại gặp phải một Hoa Như Nhi hành xử thế này.

Tiểu lão đầu theo phía sau Lâm Phàm, cười nghiêng ngả suốt đường đi, cười không to đời không nể, trước nay lão chưa từng nghĩ tới có một ngày lại được chứng kiến cảnh như vậy, cũng chẳng biết Lâm Phàm có thể chịu đựng được hay không?

Mấy ngày sau!

Thông Thiên hải vực đã gần trong gang tấc.

Lâm Phàm chưa từng tới nơi này, hắn quan sát từ xa, phát hiện Thông Thiên hải vực quả thật rất khác thường, nơi đây khiến cho hắn có cảm giác hết sức nguy hiểm, Lâm Phàm quay đầu lại liếc mắt nhìn, hắn đột nhiên phát hiện, người đàn bà béo kia vẫn còn đi theo sau hắn.

Cái lùm mía.

Lâm Phàm sắp khùng đến nơi rồi, chẳng hiểu vì sao nữ nhân này vẫn muốn đi theo ta, thật sự không thể giống với các sư tỷ ở thánh địa, hò hét hoan hô là được rồi sao?

Bất lực quá mà.

“Tiểu ca ca, đợi ta…” Giọng nói của Hoa Như Nhi truyền đến, thân thể cao lớn tựa như một ngọn núi nhỏ, Lâm Phàm nhìn đến nội tâm run rẩy.

Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi, trực tiếp lấy thuyền nhỏ ra, ném vào Thông Thiên hải vực, nháy mắt đã biến thành một con thuyền.

Vừa thấy đã biết là loại rẻ tiền.

Lâm Phàm nhảy lên chiếc thuyền nhỏ.

Không dùng mái chèo mà hoàn toàn mặc cho sóng đẩy.

Lâm Phàm vừa rời đi không được bao lâu, Hoa Như Nhi đã đuổi tới bờ biển, nôn nóng đứng xoay vòng vòng trên bờ biển, nàng ta biết nơi này là Thông Thiên hải vực, không có thuyền thì căn bản là không thể băng qua.

Hoa Như Nhi lại gấp gáp xoay người rời đi.

Hình như là muốn về để chuẩn bị thuyền.

……

“Hầy, thật là quá đáng sợ.”

Lâm Phàm khoanh tay đứng trước mũi thuyền, nhìn về phía trước, hắn không thật không ngờ tới thế mà lại có thể gặp phải loại chuyện kì lạ này, cảm giác không thể vô cùng khó hiểu.

Vì nhan sắc của ta mà đối phương điên cuồng đến thế sao?

Lâm Phàm không nghĩ nhiều nữa, hắn ném chuyện này sang một bên, quên đi.

Lúc này bản thân hắn đang ở bên ngoài Thông Thiên hải vực, tạm thời sẽ không có nguy hiểm, dựa theo những gì sư phụ ghi lại trên bản đồ, Thông Thiên hải vực rất to lớn, rải rác vô số tiểu đảo.

Về phần rốt cuộc trên tiểu đảo nhỏ có thứ gì.

Đành coi số mệnh vậy.

Hắn không biết tiểu lão đầu có đuổi theo kịp hay không.

Phía sau.

Tiểu lão đầu vẫn luôn đi lên phía trước theo Lâm Phàm, lão đã chuẩn bị đầy đủ, Thông Thiên hải vực quá rộng lớn, dựa vào một mình thằng nhóc này mà muốn tìm kiếm Thiên Hỏa, ít nhất cũng cần phải lang thang ở Thông Thiên hải vực một khoảng thời gian.

Lão sớm đã chuẩn bị đầy đủ rượu và thức ăn từ lúc trong thành.

Thứ lão đi không phải thuyền, mà là tàu, không cần biết nó lộng lẫy cỡ nào, nhưng tuyệt đối không phải là loại mà chiếc thuyền nhỏ của Lâm Phàm có thể so sánh được, một ngụm rượu, một bàn thức ăn, cuộc sống trôi qua thật mĩ mãn.

Đương nhiên.

Lão có thể nhàn nhã như vậy, cũng là do hai người vẫn đang ở tít bên ngoài Thông Thiên hải vực, còn chưa vào đến bên trong, phàm là tới bên trong rồi, thế thì hiểm nguy hiển nhiên cũng sẽ tới.

Lão không dám bảo đảm Lâm Phàm có thể an toàn.

Bởi vì nơi này rất nguy hiểm.

Dù là lão thì cũng không tài nào gánh vác nổi.

Lão thầm nghĩ nếu đổi lại là Đường Phi Hồng, chắc bà ta cũng sẽ không quan tâm đâu.

Nhất định cũng sẽ giống với lúc trước, nấp ở chỗ tối rình coi.

Tiểu lão đầu nhìn lên không trung cuồn cuộn mây đen.

Có lẽ là đang nấp ở đó.

Hầy!

Lão thật chẳng hiểu thằng ranh con này, rốt cuộc là đang nghĩ gì vậy, làm gì có chuyện tìm được dễ dàng như vậy, dù sao cũng đừng luôn cho là mình có số mệnh nghịch thiên chứ.

Chương 524 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!