Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 525: CHƯƠNG 525: CÁC NGƯƠI THẬT ĐÚNG LÀ QUÁ VÔ LIÊM SỈ (1)

Mấy ngày sau!

Thuyền nhỏ lướt trên mặt biển, Lâm Phàm nhìn về phương xa, đã một khoảng thời gian trôi qua mà hắn vẫn chưa thấy Thông Thiên hải vực có gì nguy hiểm, cũng không gặp được bất cứ một hòn đảo nhỏ nào.

Lâm Phàm biết Tam Hỏa trong truyền thuyết vốn chẳng dễ tìm.

Có lẽ thật sự là nó không tồn tại.

Thế nhưng hắn muốn thử một lần, cho dù cuối cùng có thật sự không tìm được đi chẳng nữa, hắn cũng không một lời oán than, bởi lẽ ít nhất bản thân hắn đã cố hết sức rồi, mà biết đâu được, nhỡ đâu hắn may mắn, thật sự gặp được cũng không chừng.

Đột nhiên, thuyền nhỏ xóc nảy liên hồi, sóng nước gợn lên dữ dội.

Vẻ mặt Lâm Phàm nghiêm trọng.

Ầm!

Mặt biển nổ tung, một con bạch tuộc khổng lồ đen thui thùi lùi trồi lên mặt nước, xúc tu thô lỗ đánh vào mặt nước, làm gợn lên con sóng cuồn cuộn, hải thú có hình dạng như thế, mang đến cảm giác đáng sợ ghê hồn.

“Con bạch tuộc này to quá đi.” Lâm Phàm há miệng, vô cùng ngạc nhiên, bữa giờ sóng êm biển lặng, đã khiến hắn quên rằng đây chính là Thông Thiên hải vực, một trong những nơi nguy hiểm nhất, trái lại cũng giúp hắn hơi có cảm giác như đang đi du lịch biển.

Hải thú bạch tuộc giơ xúc tu lên, tựa như một thanh gươm sắc bén từ trên trời giáng xuống, hung hăng bổ tới.

Lâm Phàm vung một quyền, quyền kình đấm xuyên qua, trực tiếp đánh nát hải thú bạch tuộc, xác nó nổi lềnh bềnh trên mặt biển, máu loãng loan ra một vùng đỏ chót, chỉ khoảng nửa khắc, nó đã bị con hải thú nào đó kéo xuống đáy biển.

“Quá hung hiểm.”

Xem ra số lượng man thú ở Thông Thiên hải vực khá nhiều, chủ yếu đều có kích thước rất khổng lồ, điển hình là sức mạnh được phô bày của con hải thú khi nãy, hẳn cũng đã đạt đến Thần Linh tầng hai hay ba gì đó.

Tuy hải thú không tu luyện Thiên Địa Nhân Tam Hỏa, nhưng thực lực của bản thân cũng đã đạt tới trình độ này.

Lâm Phàm dựa vào tấm bản đồ mà sư phụ cho, cẩn thận xem xét tình hình các nơi, nhìn được một lúc, hắn cất bản đồ lại, cực kì bất đắc dĩ, hoàn toàn đọc không hiểu những gì được ghi trên bản đồ, thậm chí hắn còn chẳng biết mình đang ở đâu nữa.

Chỉ đành trông chờ vào vận may trước vậy, đi tới đâu hay tới đó..

Đừng chỉ thấy hiện giờ hắn mới viên mãn Thần Linh tầng ba, thực ra khi toàn bộ sức lực được thi triển, nó có thể ghê gớm ngang bằng cao thủ Âm Dương cảnh, những thành tựu này đều nhờ vào việc hắn tu luyện tuyệt học và lĩnh ngộ quyền ý, ngoài ra còn có sự xuất hiện bạo kích, tạo thành thân Phật môn.

Theo hắn thấy, Lục Thủ Lôi Phật trong Phật môn ký, chính là một loại pháp thân cực kỳ cao thâm, dù sao hắn cũng có cảm giác nó rất mạnh, tuyệt đối không chỉ đơn giản như vậy.

Lâm Phàm hết sức tò mò, hắn thử thò bàn tay xuống mặt nước đen ngòm, đột nhiên hắn phát hiện bàn tay thế mà lại chìm nghỉm giữa lòng đại dương, loại tình huống này khiến Lâm Phàm có cảm giác không rét mà run.

Nếu cả người đều rơi xuống.

E rằng sẽ chìm sâu vô tận.

Lại một ngày nữa trôi qua.

Thông Thiên hải vực nổi lên biển sương mù dày đặc, làm cho bầu không khí xung quanh càng thêm phần ghê rợn, tĩnh lặng không một tiếng động, yên ắng đến đáng sợ, khiến lòng người luôn cực kì căng thẳng, có một loại cảm giác nói không nên lời vô cùng kì lạ.

Ể!

Phía trước có một cái bóng rất lớn, Lâm Phàm không ngừng đến gần, hình như là một hòn đảo nhỏ, hắn biết Thông Thiên hải vực có rất nhiều đảo nhỏ, những hòn đảo này đều không cố định, mà sẽ trôi nổi tùm lum trên Thông Thiên hải vực.

Chiếc thuyền từ dần tiến đến gần hòn đảo nhỏ, không lâu sau đã đến được bờ, Lâm Phàm vung tay, chiếc thuyền biến nhỏ lại, chỉ bé bằng bàn tay, hắn cất con thuyền vào lòng ngực, sau đó thâm nhập vào bên trong hòn đảo.

Lâm Phàm phát hiện cây cối trên đảo nhỏ này sinh trưởng rất tươi tốt, cổ thụ che trời, dường như cây cổ thụ đã có từ rất lâu đời, hắn còn có thể nghe thấy tiếng chim chóc hót vang.

“Nơi này cũng xem như là một chỗ tốt.”

Tiếng chim hót giúp cho người ta cảm thấy an tâm, không giống với khi lênh đênh trên mặt biển vừa rồi, sương mù lơ lửng, yên tĩnh không một tiếng động, luôn làm bản thân cảm giác như đang ở một nơi nào đó nguy hiểm vô cùng.

Trên đường đi, hắn phát hiện nơi này có rất nhiều bẫy rập, không phải dùng để hại người, mà là dùng để đi săn, xem ra trên hòn đảo nhỏ này có người sinh sống.

Rốt cuộc là ai đang lại ở một nơi nguy hiểm như Thông Thiên hải vực này?

Xào xạc!

Có tiếng động truyền đến.

Lâm Phàm dừng bước chân lại.

Ngay sau đó, một con báo đốm xuấn hiện, một tiểu cô nương đang ngồi cưỡi trên con báo đốm, khi con báo nhìn thấy Lâm Phàm, nó nhe răng lộ ra bộ dạng hung ác, cô bé ngờ vực.

“Ngươi là ai?” Tiểu cô nương thoạt nhìn cũng chỉ khoảng sáu bảy tuổi, đôi mắt tròn xoe trừng lớn, nhìn người lạ Lâm Phàm đầy tò mò, tuy còn nhỏ tuổi, nhưng trái tim tiểu cô nương lại đang nảy lên thình thịch thình thịch.

Tiểu ca ca này đẹp quá đi mất.

Lâm Phàm mỉm cười nói: “Tiểu cô nương, ta là người đến từ bên ngoài, tình cờ đi ngang qua nên lên đảo ngắm một chút, ngươi đừng sợ, ta cũng không phải là người xấu.”

“Ta không sợ người xấu đâu, đám đồng bọn của ta rất lợi hại đó.” Tiểu cô nương ngước mặt đáp, sau đó nói tiếp: “Ngươi tới từ bên ngoài, vậy thì tốt nhất ngươi nên chạy nhanh đi, thật ra nơi này của chúng ta không quá hoan nghênh người ngoài đâu.”

Tiểu cô nương không hề có hảo cảm với những lãng khách.

Trước kia cô bé cũng đã từng gặp một vài người như vậy rồi.

Họ đều rất xấu.

Thường hay cướp bóc đồ vật ở chỗ này của cô bé.

Nhưng tiểu cô nương sẵn lòng nói chuyện với Lâm Phàm, đó hoàn toàn là vì cô bé bị thuyết phục bởi vẻ đẹp của hắn khiến, dù sao thì lợi ích của nhan sắc đỉnh cao thường rất khó tưởng tượng.

Tiểu cô nương không nói gì thêm.

Mà vẻ đẹp của Lâm Phàm cứ phải gọi là hút hồn mọi lứa tuổi, từ bà lão tám mươi, cho tới đứa bé vài tuổi, đều khó cưỡng lại nhan sắc của hắn.

Lâm Phàm không ngờ tiểu cô nương thế mà lại nói người ở đây không chào đón kẻ đến từ bên ngoài.

Hắn cảm thấy chuyện này trái lại cũng hơi phiền phức.

Chương 525 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!