Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 526: CHƯƠNG 526: CÁC NGƯƠI THẬT ĐÚNG LÀ QUÁ VÔ LIÊM SỈ (2)

Chung quy thì việc không được hoan nghênh sẽ khiến hắn khó làm nên chuyện.

Nhưng vào lúc này.

Có một đám người xách theo ngọn giáo gỗ ồ ạt đi ra, cầm đầu trong số họ chính là một vị hán tử trung niên, nhìn thấy sự xuất hiện của Lâm Phàm, hắn ta chau mày lại, vẻ mặt nghiêm trọng.

“Đồng Linh, đừng đến gần đối phương.” Hán tử trầm giọng nói.

Đồng Linh nhảy xuống từ trên lưng báo đốm, chạy đến bên người hán tử giải thích: “Thúc thúc, hắn là người tới từ bên ngoài, trông có vẻ không có ác ý gì đâu.”

Hán tử phản bác: “Nhìn vậy mà không phải vậy, Linh Linh con còn nhỏ, tuyệt đối đừng để bị vẻ bề ngoài đối phương lừa gạt.”

“Dạ được, con biết rồi.” Đồng Linh ngoan ngoãn gật đầu, sau đó rụt đầu, nhìn Lâm Phàm đẩy cảnh giác, tuy đối phương thật sự rất đẹp, nhưng nàng ta vẫn rất nghe lời nhân tộc.

“Các vị, tại hạ Lâm Phàm, ta lặn lội đường xa đến Thông Thiên hải vực để rèn luyện, trên đường đi ngang đây, tuyệt không có ác ý, hy vọng các vị có thể tin tưởng lời nói của ta.” Lâm Phàm ôm quyền, trên mặt nở nụ cười hòa nhã, tỏ vẻ vô cùng chân thành, hắn là muốn thể hiện bọn họ thấy trạng thái chân thành nhất của chính mình.

Dù sao thì trong đám người cũng có vài người là nữ giới.

Hẳn là có thể nắm chắc thêm vài phần.

Quả nhiên đúng như Lâm Phàm dự đoán.

Một vị nữ tử trong đó nhẹ giọng nói đỡ: “Đồng Hạng, ta cảm thấy trông hắn không giống một kẻ xấu.”

Đồng Hạng bậc hán tử đứng đầu, vóc dáng hết sức lực lưỡng, làn da rám nắng, hắn ta vừa nghe thấy lời nói của nữ nhân trong tộc, lập tức lộ ra vẻ mặt hoảng hốt.

Gặp quỷ rồi.

Hoàng Xuyến ngươi chính là người cảnh giác với kẻ ngoại lai nhiều nhất trong tộc cơ mà.

Thế những hiện giờ cô lại nói với ta là trông hắn không giống kẻ xấu…

Chuyện này…

Nói thật.

Đồng Hạng cảm giác nhân sinh quan của mình vừa bị sụp đổ.

“Hoàng Xuyến, ngươi tuyệt đối đừng nhìn mặt mà bắt hình dong.”

Đồng Hạng hy vọng Hoàng Xuyến có thể tỉnh táo một chút, hắn ta có một ý nghĩ, thực sự rất muốn nói rằng, ta hiểu là ngươi vì thấy đối phương anh tuấn, cho nên mới có suy nghĩ như vậy, thú thật, ta thừa nhận vẻ ngoài của đối phương đúng là rất yêu nghiệt, rất có mị lực, nếu nguyên nhân không phải là như thế, ngươi há có thể mang ý nghĩ đó.

Hoàng Xuyến lắc đầu nói: “Ừm, quả thật là không thể nhìn mặt đoán người, vóc dáng của ngươi cường tráng, da ngăm đen, thoạt nhìn thì trông không giống người tốt, nhưng ta biết ngươi là người tốt.”

Đồng Hạng nghe thấy lời nói này, thân hình cơ bắp thoáng run lên: “Cảm ơn vì đã khen.”

Hắn ta chỉ đành trả lời như vậy.

Làm gì còn cách nào khác.

Thậm chí, hắn ta còn nghĩ, vẻ bề ngoài như vậy cũng đâu phải lỗi của mình, cha sinh mẹ đẻ thế mà, lời Hoàng Xuyến nói khiến hắn ta nín lặng, chẳng biết phải phản bác làm sao, quả không sai, ngươi nói rất đúng.

Nhưng vào lúc này.

Chung quanh có tiếng động truyền đến, trong bóng đêm, một đôi đôi mắt màu đỏ tươi lóe lên.

Tức khắc.

Một vóc dáng thật lớn xuất hiện, một con mãng xà không biết từ đâu ra, nó quấn lên cây cổ thụ xanh thẫm, thè lưỡi, phát ra tiếng lè lè, cự mãng khổng lồ, cơ thể dài khoảng mấy chục mét, mình bự chà bá, tràn ngập hơi thở lạnh lẽo.

“Thông Thiên hải mãng, sao lại gặp con quỷ này rồi?”

Đồng Hạng khiếp sợ, nắm chặt ngọn giáo trong tay, sẵn sàng chiến đấu, hắn ta nhìn hải mãng đầy cảnh giác, sắc mặt nghiêm trọng tột cùng, với thực lực của hắn ta mà đòi chiến đấu với hải mãng thì tuyệt không có phần thắng, làn da hải mãng dày cộm, đao thương bất nhập, ngọn giáo trong tay khó mà đâm thủng được vảy của nó.

“Tác chiến, sẵn sàng chiến đấu mọi lúc.”

Thông Thiên hải mãng nhào tới, người xông lên bị thân thể cao lớn của hải mãng đè bẹp, hoàn toàn chính là châu chấu đá xe, không biết tự lượng sức mình, nhưng kinh nghiệm đi săn hàng năm khiến bọn họ luôn tràn trề quyết tâm.

Đồng Hạng cầm ngọn giáo lao đến, hắn ta nhảy vọt lên, nhảy lên giữa không trung, đôi tay siết chặt ngọn giáo, thét lên giận dữ, hung hăng cắm lên đầu hải mãng.

Lớp vảy sừng bị hắn ta đục lỗ.

Sức mạnh đáng sợ kinh người.

Thông Thiên hải mãng bị đau, nó lắc đầu kịch liệt, thô bạo quật thẳng Đồng Hạng xuống mặt đất, sau đó nó hung hăng nhìn đám nhân tộc đáng ghét đầy phẫn nộ, há cái mồm đầy máu kinh tởm, cắn xé tới tấp.

Đồng Hạng hết hồn hết vía, đối mặt với con hải mãng khổng lồ đến thế, hắn ta thật sự đã cố gắng hết sức rồi.

“Đến lúc rồi.”

Lâm Phàm không ngờ thế mà lại xảy ra chuyện như vậy, đúng là một sự kết hợp quá hoàn mỹ, hắn vừa mới nghĩ làm cách nào để lấy lòng được đám người này, vậy là lập tức có hải mãng hung tàn xuất hiện, hơn nữa bọn họ còn không thể đối phó với nó.

Lâm Phàm ta cần gì nói nhiều chi cho mệt, chân đạp Thất Thải Tường Vân, hắn xuất hiện một cách bá đạo, cứu vớt bọn họ, các ngươi còn dám không thu nhận ta không?

Khỏi cần phải nói.

Vị đại hán này đã gặp phải phiền phức.

Ngay khi Đồng Hạng đang cho rằng mình sắp bị hải mãng nuốt vào bụng, hắn ta chỉ có thể cảm nhận được một trận gió táp vào mặt, sau đó là một cái bóng xuất hiện, rồi một tiếng nổ lớn vang lên bên tai.

Lâm Phàm vung một quyền ra, đánh trúng đầu hải mãng, hải mãng đang bị thương nghiêm trọng bị đánh từ một phía, nó ngã rầm lên mặt đất rồi nằm bất động, có thể thấy một cách rõ ràng, đầu của hải mãng đã bị vỡ ra, xuyên qua khe hở, có thể trông thấy máu thịt trong đó.

Điều này đủ để chứng minh một quyền ấy của Lâm Phàm tàn bạo đến cỡ nào.

“Ngươi không sao chứ?”

Lâm Phàm chìa tay ra trước mặt Đồng Hạng, nhỏe miệng cười.

“Cảm ơn.” Đồng Hạng cảm tạ nói.

Ấn tượng của hắn ta về Lâm Phàm đã tốt hơn rất nhiều, cũng không còn cảm thấy đối phương có gì đó nguy hiểm, hắn ta nhớ tới lời Hoàng Xuyến từng nói, có lẽ đối phương thật sự là người tốt.

Thái độ của Đồng Hạng cũng hòa nhã hơn nhiều.

Chứ không khó chịu như lúc trước.

“Không cần cảm ơn, tuy ta là người đến từ bên ngoài, nhưng ta là người rất thân thiện, mong các vị đừng cần quá căng thẳng.” Lâm Phàm nói.

Đồng Linh sợ ngây người, miệng há thành hình chữ O.

“Thật quá lợi hại, còn ghê gớm hơn cả thúc thúc nữa.”

Chương 526 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!