Mấy tiểu cô nương thường đều rất ngây, đơn giản chính là sùng bái cường giả, thúc thúc nhà mình suýt chút nữa đã bị Thông Thiên hải mãng nuốt chửng, vậy mà kẻ ngoại lai này, hắn lại dùng một quyền quật ngã con hải mãng xuống đấy, thật sự quá kinh khủng.
Đám tộc nhân cũng đều sợ ngây người.
Bọn họ biết những người ngoài có thể đi vào nơi này đều rất lợi hại, nhưng trước kia họ cũng từng chứng kiến rất nhiều lần người ngoài bị hải mãng xơi, nhưng ai có thể ngờ đâu, kẻ ngoại lai lần này lại quá lợi hại, thật sự bọn họ bị sợ đến đơ người.
Hoàng Xuyến nói: “Đa tạ ngươi đã cứu Đồng Hạng, sau này ngươi chính là bằng hữu của tộc nhân bọn ta, nếu có thể, không bằng ngươi cứ đến tộc địa của bọn ta để làm khách, ngươi thấy sao?”
“Đa tạ, cung kính không bằng tuân mệnh.” Lâm Phàm đáp.
Tâm trạng hắn cực kì tốt.
Tuyệt vời.
Hắn chính là muốn ở lại trên hòn đảo nhỏ này để xem xét tình hình, những người này sinh sống ở Thông Thiên hải vực lâu như vậy, nhất định đã gặp qua không ít của hiếm vật lạ, không chừng hắn có thể dò hỏi bọn họ, tìm ra được chút manh mối.
…
Lâm Phàm đi theo bọn họ vào tộc địa, trên đường xá hắn tìm hiểu tình hình thật kĩ càng, ngay cả bọn họ cũng chẳng biết mình đã vào đây sống từ khi nào, bởi tổ tông của họ đã ở đây từ trước rồi.
Lâm Phàm cảm thấy, người có thể sinh tồn ở chỗ này, nhất định là người cực kì có kĩ năng, nhưng ngờ đâu, bọn họ thế mà lại không tu luyện những pháp môn như thánh địa, cũng chỉ vài người cường tráng khỏe mạnh là có tài năng tu luyện mà thôi.
Hắn hết sức kinh ngạc, cảm giác hơi không tưởng tượng nổi.
Cũng có trường hợp thế này.
Đó là tổ tông của bọn họ nhất định đã trải qua cơn đại nạn nào đó, chạy trốn đến chỗ này, cuối cùng ẩn cư tại đây, không còn lưu lại bất cứ phương pháp tu luyện kinh thiên động địa nào nữa, chắc là họ sợ có người tu luyện thành công, rời khỏi Thông Thiên hải vực, đi đến thế giới bên ngoài, rồi từ đó đụng chạm đến những kẻ thù trong quá khứ.
Rất có thể là như vậy.
Nếu không thì chỉ có khả năng bọn họ là người thường chạy nạn tới đây, nhưng trường hợp này không khả thi.
Người thường sao có thể bước vào Thông Thiên hải vực.
Chắc chắn là thế.
Thoắt cái, bọn họ đã đến tộc địa.
Lâm Phàm vừa tới nơi đã gây chú ý cho người trong tộc, rất nhiều người đều nhìn Lâm Phàm bằng ánh mắt y hệt lúc Đồng Hạng mới vừa gặp hắn, tràn đầy cảnh giác, sau khi được Hoàng Xuyến giải thích, cộng thêm lời nói đỡ của nhóm bọn họ, các tộc nhân cũng chịu buông sự cảnh giác, bọn họ nhìn thấy nguyên một con hải mãng to đến như vậy, đều lộ ra nụ cười chân thành.
Đây là vui vì nhìn thấy thịt.
Đối với chuyện này, Lâm Phàm cảm thấy ông bà xưa quả nói không sai, đi vào nhà người khác, phải biết mang theo chút đồ, đó là sự biết điều, có thể sẽ được chào đón nhiệt tình.
“Vị này chính là tộc trưởng của tộc bọn ta.” Đồng Hạng giới thiệu.
Trước mắt hắn là một lão già, trên cổ đeo vài cái xương răng, hình như hàm răng của con dã thú nào đó, nhưng theo Lâm Phàm thấy, trên người vị tộc trưởng này có vẽ vài hoa văn, tựa như những cái được vẽ trên người Vu sư.
“Đồng tộc trưởng, tại hạ tên Lâm Phàm, người phương xa đến, muốn vào Thông Thiên hải vực để rèn luyện, vừa tới đây đã làm phiền các vị, kính xin đừng trách.” Lâm Phàm khách sáo nói.
Vị tộc trưởng này tất nhiên là rất được tôn trọng.
Mặc dù thực lực của hắn lợi hại, nhưng cũng phải biết lễ độ với tộc trưởng, thái độ khiêm nhường, mới có thể nói chuyện hòa hảo hơn với đối phương.
“Lâm tiểu hữu từ xa đến đây, không cần khách sáo, Đồng Hạng đã nói với ta rồi, nếu không nhờ có Lâm tiểu hữu ra tay tương trợ, bọn họ e là đã chôn thây trong bụng hải mãng rồi.” Đồng tộc trưởng đánh giá Lâm Phàm, gương mặt nhăn nheo khẽ nở nụ cười, để lộ ra hàm nứu cũng chỉ có ba cái răng, già khú đế, nhưng theo hắn quan sát, cơ thể lão ta còn chất lượng lắm.
Lâm Phàm nói: “Chỉ là tiện tay thôi mà.”
Tuy nhờ vào tấm bản đồ mà sư phụ, với cả nhờ tiểu lão đầu mà hắn được biết vài thông tin về Thông Thiên hải vực, nhưng những thông tin đó đối với một Thông Thiên hải vực to như vậy, hoàn toàn chính là hạt cát giữa sa mạc, có thể giúp ích gì sao?
Khu Thông Thiên hải vực này, cho dù là bậc cường giả đã bước nửa bước đến cảnh giới Thiên Tôn, cũng không dám bảo là quen thuộc rõ ràng, đủ để chứng minh nơi đây rất phức tạp.
Ban đêm.
Tộc địa đốt lửa trại, thịt hải mãng có thể ăn rất lâu, đối với bọn họ mà nói, cũng xem như là được mùa, huống hồ vị lãng khách này, quả thật là rất thân thiện, người nhiệt tình hiếu khách, đương nhiên cũng muốn vui vẻ chúc mừng một phen.
Lâm Phàm ngồi xuống chỗ trống trên đất.
Hắn và Đồng Hạng ngồi cạnh nhau, cùng ăn thịt rắn, uống rượu ngon, trò chuyện về những người từng từ Thần Võ giới đến nơi này.
Không ngờ hòn đảo này không lớn, thế mà lại có một loại khoáng thạch, chuyên dùng để luyện khí, nhưng cách đây mấy chục, nó đã bị người khác cướp đi, kẻ đó còn bắt bọn họ trở thành nô bộc, bức ép bọn họ đào quặng.
Chuyện này đã gây ra ảnh hưởng vô cùng lớn đối với họ.
Thậm chí còn có vài tộc nhân chết thảm trong tay đối phương.
Lâm Phàm nghe thấy chuyện này.
Hắn rất đồng cảm, người của tộc địa này thật sự rất thiện lành, cũng không ghét bỏ hết tất cả người ngoài, hơn nữa sau khi hắn trợ giúp bọn họ được chút việc, bọn họ còn sẵn lòng tin tưởng, tổ chức lửa trại tiếp đãi hắn.
Thật sự là quá thân thiện.
“Ngươi biết là thế lực nào đã làm không?” Lâm Phàm hỏi.
Đồng Hạng đáp: “Nghe trưởng bối nói, thế lực đó gọi là núi Bồng Lai.”
“Núi Bồng Lai…”
Theo những gì ghi trong Thần Võ ký, Lâm Phàm biết được rằng, núi Bồng Lai là một trong những thế lực nhỏ ở Thần Võ giới, không tính là hùng mạnh, thậm chí còn rất khó lên đẳng cấp, nhưng lại có một khoảng thời gian bọn chúng trở nên giàu có, xem ra cách thức làm giàu của bọn núi Bồng Lai này, chính là dựa vào khoáng thạch của chỗ này.
“Lâm huynh, ngươi từ ngoại giới đường xa đến đây, rốt cuộc là muốn tìm thứ gì, nếu ngươi không ngại thì có thể nói cho bọn ta biết, biết đâu bọn ta có thể cung cấp thông tin gì cho ngươi.” Đồng Hạng hỏi thăm.
Chương 527 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]