Trải qua khoảng thời gian tiếp xúc ngắn ngủi, hắn ta phát hiện Lâm Phàm rất tốt, vẻ ngoài điển trai, có mị lực, lại còn vô cùng hòa nhã, quả thực là hoàn hảo không chút tì vết, cũng may hắn ta là nam nhân, nếu là nữ nhân, khẳng định hắn ta đã sớm bị đối phương làm cho u mê không muốn lối thoát rồi.
“Thật không dám giấu, ta tới Thông Thiên hải vực là để tìm kiếm Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, là một ngọn lửa tồn tại trong truyền thuyết, cũng đã từng có thật, nhưng sau này lại rất ít thấy, thậm chí còn biến mất tăm.” Trái lại Lâm Phàm cũng không có ý giấu giếm, ăn ngay nói thật, không hè có ý sợ rằng, nhỡ đâu đối phương biết được, che giấu, rồi tự mình tìm kiếm, hắn không cần phải lo quá lên như vậy.
“Tẩy Nghiệp Kim Hỏa? Cái tên gì là quá, chưa từng nghe qua.” Đồng Hạng lắc đầu nguầy nguậy, đúng là chưa từng nghe tới.
Lâm Phàm cười đáp: “Không sao, ta cũng chỉ biết tên mà thôi, cũng chưa từng nhìn thấy dáng vẻ thực sự của Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.”
Đồng Hạng đề nghị: “Hay là hỏi tộc trưởng đi, ngài ấy kiến thức uyên bác, có lẽ sẽ biết gì đó, đi với ta này, không cần ngại.”
Lâm Phàm ngẫm lại, cũng được, nghe lão già nói một chút, có lẽ sẽ có thu hoạch.
Hắn cảm giác Thông Thiên hải vực thật sự vô cùng thú vị.
Trái lại cũng có thể đi một ngày đàng, học một sàng khôn.
Đồng Hạng dẫn hắn đi tìm tộc trưởng, kể cho lão ta nghe chuyện bọn họ vừa mới bàn luận, có lẽ tộc trưởng cũng không biết Tẩy Nghiệp Kim Hỏa là gì, vì dù sao lão ta cũng đã sống ở Thông Thiên hải vực quá lâu, chuyện của ngoại giới, làm sao biết được.
Nhưng…
“Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, lão hủ cũng không biết đó là cái gì, nhưng Thông Thiên hải vực đã từng xảy ra một sự kiến, gần năm mươi năm trước, vào một đêm nọ, ta nhìn thấy phía xa xa của Thông Thiên hải vực phát ra luồng sáng chói lọi, sau một hồi, nó mới dần biến mất, tuy ta không biết đó là tình hình chỗ đó thế nào, nhưng có khi đó chính là một món bảo bối.” Đồng tộc trưởng chậm rãi miêu tả thứ mà lão ta đã từng trông thấy.
Lâm Phàm cảm giác thông tin mà Đồng tộc trưởng cung cấp hết sức quan trọng.
Tuy hắn chưa thể xác định đó có phải Tẩy Nghiệp Kim Hỏa hay không?
Nhưng chung quy cũng là có một tia hy vọng.
Có lẽ nó thật sự có trên đời.
Dù sao thì có thể có loại uy thế này, chắc chắn nó là món đồ tốt.
“Tộc trưởng, chỗ đó nằm ở hướng nào?” Lâm Phàm hỏi.
Đồng Hạng lên tiếng: “Lâm huynh, chuyện này thì có trời mới biết, cũng đã năm mươi năm rồi, hơn nữa hòn đảo nhỏ của bọn ta còn luôn thay đổi vị trị, tộc trưởng biết được chết liền.”
“Cũng đúng…” Tâm trạng Lâm Phàm vô cùng tốt, hắn ngẫm lại thì thấy rất đúng, cũng không quá hụt hẫng, dù sao thì hắn tới nơi này cũng chỉ là muốn thử vận may mà thôi, nếu có thể gặp được may mắ, vậy thì kiếm, còn nếu không may thì cũng không sao, chẳng có vấn đề gì.
Đồng tộc trưởng nói: “Lão hủ biết, là ở chỗ sâu nhất trong Thông Thiên hải vực.”
Lâm Phàm tỏ vẻ kinh ngạc, sao tộc trưởng biết được, hòn đảo nhỏ này vẫn luôn ở thay đổi phương hướng, lão ta xác định được bằng cách nào?
“Nghe ta nói này, ta đã luôn không ngừng quan sát quỹ đạo vận hành của hòn đảo, phát hiện cũng không phải không có quy luật, mà luồng sáng kia xuất hiện, cũng đã chứng thực cho điều này, tuy ta không dám xác định, nhưng cũng khá chắc ăn.” Tộc trưởng giải thích.
Lâm Phàm hỏi: “Tộc trưởng ngài có thể nói rõ hơn giúp ta không?”
“Được, từ từ.” Tộc trưởng nhặt một nhánh cây lên, vẽ một cái địa đồ trên mặt đất: “Đây là đảo nhỏ của chúng ta, trước giờ trật tự trôi nổi của nó vẫn luôn là như vậy, lúc kia lâu thật là lâu, khi ở bờ biển của đảo nhỏ ta đã nhìn thấy trên mặt biển nổi lên thi thể của một con hải thú khổng lồ, đó là một con hải thú có cái mai rắn chắc, qua mấy chục năm sau, ta lại phát hiện con hải thú đó, tuy chỉ còn sót lại một cái mai, nhưng ta có thể khẳng định, ta lại gặp nó.”
Lâm Phàm thắc mắc: “Tộc trưởng, ý của ngày là, đảo nhỏ di chuyển tuần hoàn quanh phạm vi là vòng tròn?”
“Đúng, ý ta chính là như vậy.”
“Chiếc thuyền nhỏ của ta có thể đi trên Hải Vực, vậy nó có thể tiến vào chỗ sâu nhất không?”
“Đi bằng phương tiện thông thường thì không thể tiến vào sâu bên trong, bởi vì ngươi sẽ chẳng thể cảm nhận được dòng chảy đang đánh lừa nhận thức về phương hướng của ngươi, ngươi cho rằng mình đang đi về phía trước, nhưng thật ra lại là di chuyển theo đảo nhỏ, xoay quanh cái vòng này.”
Lâm Phàm thoáng tiếc nuối, không ngờ lại có tình huống này.
Thật sự là quá bất đắc dĩ.
Nhưng ngay sau đó, Đồng tộc trưởng vừa nói một câu, đã khiến hắn có hy vọng trở lại.
“Nhưng có cách này, chỉ là không biết có thể thành công hay không.”
Đồng Hạng đứng bên cạnh hoàn toàn bị lời kể của tộc trưởng hấp dẫn, rất muốn nghe tiếp, chỉ là hắn ta không dám thúc giục, thành thật mà đợi nghe ở một bên.
Tò mò quá đi mất.
“Tổ tông đã từng cứu vớt một con hải kình bị thương, con hải kình đó có nhân tính, biết báo ơn, tổ tông từng nói với ta, chỉ cần thổi sáo là có thể kêu gọi nó đến đây, có lẽ nó có thể dẫn ngươi vào trong chỗ sâu.” Đồng tộc trưởng nói ra rất nhiều chuyện mà Đồng Hạng cũng không biết.
Đồng Hạng há hốc miệng, không ngờ tổ tông thế mà lại từng cứu giúp hải kình.
Chẳng trách tổ tông để lại quy tắc, không cho phép tộc nhân đánh bắt hải kình ven bờ biển.
Hóa ra là vì việc này.
“Đa tạ tộc trưởng.” Lâm Phàm vô cùng cảm kích.
Đúng là gặp được quý nhân.
Đồng tộc trưởng cười đáp: “Không có gì, chỉ là chuyện nhỏ thôi, yên tâm nghỉ ngơi đi, ngày mai ta sẽ nhanh chóng đưa ngươi rời khỏi, nhưng không dám xác định, có thể kêu gọi hải kình đến hay không, vì dù sao lão hủ cũng chưa từng làm thử chuyện này.”
“Ta hiểu, dù không thành công thì cũng không sao, ta nghĩ tự ta cũng sẽ tìm được cách mà thôi.” Lâm Phàm nói.
Đồng tộc trưởng đứng dậy, xoa eo: “Già cả rồi, đi ngủ sớm thôi, các ngươi là người trẻ tuổi cứ chơi cho thoải mái đi.”
Lão ta nói xong thì lập tức rời đi.
Lâm Phàm hỏi: “Đồng huynh, các ngươi không muốn đi lên đất liền sao?”
“Không, chưa một ai có ý muốn lên đất liền cả, tuy rằng hòn đảo nhỏ này không tính là quá đặc biệt, nhưng bọn ta đã quen sống ở đây rồi, năm đó nhóm tổ tông ở lại nơi này, đương nhiên là có cái lý của họ.”
Chương 528 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]