“Nói cũng đúng.”
Lâm Phàm không nói thêm gì.
Hẳn là không nằm ngoài suy đoán của hắn.
Tổ tiên của bọn họ thật sự rất có thể là đã chạy nạn tới đây, trốn khỏi thù hận ở Thần Võ giới, tránh đến chỗ này, không màng thế sự.
Từ khi hắn ngưng tụ thành Thiên Địa Nhân Tam Hỏa.
Hắn có thể cảm nhận được rõ ràng nơi đây không bình thường, dùng địa thế của nơi đây, sinh ra năng lượng, có thể tẩm bổ thân thể, cho dù là không tu luyện, nội tu thân thể thôi, cũng có thể có tiến bộ không tồi.
…
Tiểu lão đầu nhìn vào không trung, một mảng tối thui, nhìn không rõ đường đi phía trước.
Hiện tại lão đang rất là rối.
Cực kì khó chịu.
Mất dấu hắn rồi.
Lão thật không biết thằng oắt con này rốt cuộc đã chạy đi đâu, vốn dĩ hai người không tính là cách nhau quá xa, chỉ cần không có gì bất ngờ xảy đến, tuyệt dối là đi cùng hướng, nhưng ai mà ngờ đâu, tìm đến tận bây giờ cũng chưa tìm được.
Đau đầu quá đi mất.
Đầu muốn nổ tung rồi nè.
Nếu lão không tìm được Lâm Phàm, đưa hắn trở về Thiên Hoang thánh địa, lão tuyệt đối sẽ bị Đường Phi Hồng đánh vỡ sợ, mụ đàn bà đó thực sự rất khủng bố, lão càng nghĩ lại càng hoảng hốt, không biết nên làm như thế nào.
Không có cách nào khác.
Lão chỉ đành căng da đầu mà tìm tiếp vậy.
Tiểu lão đầu chắp tay trước ngực, quỳ lạy trên thuyền, cầu nguyện trời cao, làm ơn ngó xuống mà xem số phận hẩm hiu của lão già đây, phù hộ cho ta tìm được Lâm Phàm, nếu không thật sự sẽ rất bi kịch đó.
Sáng sớm!
Một đám người không rõ lai lịch bước lên hòn đảo nhỏ.
“Tìm thấy rồi, đây chính là hòn đảo nhỏ mà bọn ta đã từng tới, không ngờ ở nơi Thông Thiên hải vực này, cuối cùng lại bị bản tọa tìm được.” Một lão già ngoác miệng cười.
Các đệ tử đi theo cũng bày ra vẻ mặt hớn hở.
Bọn họ đi theo Thái Thượng trưởng lão tới đây, chính là muốn tìm đến hòn đảo nhỏ đã giúp núi Bồng Lai phất lên, những khoáng thạch luyện khí đó, thật sự đã giúp núi Bồng Lai kiếm được một bộn tiền.
Lúc này, Lâm Phàm ngủ dậy, tộc trưởng đã đợi hắn từ sớm, tối hôm qua đã nói rồi, lão ta sẽ đưa Lâm Phàm rời khỏi đây, hy vọng có thể gọi được hải kình đến.
Ngay khi vừa mới ra đến tộc địa, bọn họ lại phát hiện có một đám người từ phương xa đến.
“Lại có người ngoài tới ư?” Đồng Hạng hết sức ngạc nhiên, cũng chẳng biết mấy ngày gần đây là ngày gì, thế mà lại có nhiều người đến như vậy, thật sự quá thần kỳ.
Nhưng đột nhiên, hắn ta phát hiện khi tộc trưởng nhìn thấy những kẻ này, đôi mắt đục ngầu khẽ biến động, thân thể hơi run lên, bàn tay nhăn nheo siết chặt lại.
“Mấy người này là…”
Lâm Phàm nhìn cách mà đám người đó ăn mặc, lập tức nhận ra bọn chúng tuyệt đối là người của Thần Võ giới, xem xét cục diện hiện tại, e là chẳng có chuyện tốt lành.
Ngay sau đó, hắn phát hiện vẻ mặt tộc trưởng có hơi kì lạ.
Hắn lập tức hiển ra.
Tộc trưởng quen những kẻ này, không… Hay nói đúng hơn là quen với cách ăn mặc của đám người này.
“Đồng tộc nhân, đã lâu không gặp, đã mấy chục năm rồi ta không đến, xem ra các ngươi cũng phát triển rất khá đó, núi Bồng Lai có các ngươi giúp đỡ, cũng phát triển vô cùng thuận lợi.” Thanh Hư Tử cười nói.
Thông Thiên hải vực có rất nhiều đảo nhỏ, nhưng lại không có nhiều người lắm, càng đừng nói đến những mỏ khoáng thạch ngầm, tuy vào mấy chục năm trước, núi Bồng Lai đã khai thác chỗ này triệt để, nhưng vẫn chưa đủ.
Bọn chúng cần nhiều hơn nữa.
“Các ngươi tới đây làm gì?”
Đồng tộc trưởng tức giận quát lớn, tuy tuổi đã già, nhưng đối mặt với đám khốn nạn đã từng gây tổn hại cho tộc nhân bọn họ, sấm dậy trời vang, đinh tai nhức óc.
Thanh Hư Tử cười đáp trả: “Nơi đây ẩn chứa quặng quý, các ngươi không dùng đến, nhưng núi Bồng Lai sơn thì lại rất cần, bản tọa nhớ rõ ngươi, mấy chục năm trước ngươi vẫn còn là chàng thanh niên bồng bột, không ngờ bây giờ đã già xụ rồi.”
“Lần này ta đào quặng, không cần phiền tới ngươi, ngươi chỉ cần ở một bên chỉ huy tộc nhân của ngươi là được rồi.”
Thanh Hư Tử ở Thần Võ giới, lúc đối xử với người ngoài, biểu hiện vô cùng tử tế, khiến cho người ta cảm giác như lão già ấy là một cao nhân thế lực lớn, rất biết nói đạo lý.
Nhưng khi đi vào hòn đảo nhỏ nơi Thông Thiên hải vực vắng vẻ ít ai tìm được này, lão già ấy lại bộc lộ hết mọi sự xấu xa của mình.
Hoàn toàn không chút che đậy.
“Không được.” Đồng tộc trưởng phẫn nộ quát.
Nghĩ đến từng cảnh mình đã trải qua, lão ta cảm giác như đang bị sỉ nhục, dù có chết, lão ta cũng tuyệt đối không chịu khuất nhục như vậy, thế nhưng Đồng tộc trưởng biết, nếu phản kháng, vậy thì tộc nhân sẽ phải chịu sự đàn áp cực kỳ tàn nhẫn.
“Hừm…” Thanh Hư Tử nhíu mày, phát ra tiếng không vui.
Đệ tử bên cạnh thao tác nhanh như chớp, hóa thành tàn ảnh, tấn công Đồng tộc trưởng: “Lão già khốn kiếp, không biết tốt xấu gì cả, cho lão nếm mùi này.”
Kẻ đó vung nắm đấm lên, nếu một đấm này hạ xuống, với sức khỏe hiện giờ của Đồng tộc trưởng, e rằng khó mà chịu đựng nổi.
“Chịu chết đi.”
Tên đệ tử này tức giận gào lên, bộ mặt dữ tợn, một quyền đánh tới, thủ đoạn cực kỳ bá đạo, hoàn toàn không có ý định nương tay, rõ ràng chính là muốn lao đến đánh chết đồng tộc trưởng.
“Tộc trưởng…”
Tộc nhân hô lên sợ hãi, đến cả cái bóng của đối phương mà bọn họ còn không nhìn kịp, quá nhanh, quá nguy hiểm.
Ngay lúc tất cả mọi người cảm thấy tuyệt vọng.
Bộp!
Một bóng dáng xuất hiện che trước mặt tộc trưởng.
Một cách bất tình lình…
Lâm Phàm giơ tay lên, năm ngón tay mở ra, trực tiếp bắt lấy khuôn mặt đối phương, mà một đánh đó của đối phương cũng đánh trúng ngực Lâm Phàm, chỉ là hắn không hề bị sứt mẻ, chẳng bị quyền đó gây ảnh hưởng xíu nào.
“Ngươi là kẻ nào?” Thanh Hư Tử nhìn thấy có người xuất hiện, hết sức kinh ngạc, theo lão ta biết, tộc địa này không có cao thủ, đối phương là ai, là tới từ đâu chứ?
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn Thanh Hư Tử, khóe miệng nhếch lên nụ cười lạnh.
Năm ngón tay dùng sức.
Lực đạo khổng lồ chèn ép lên mặt đối phương, tên đệ tử này bị đau đến mức trừng mắt hai chân quơ quào, muốn giãy giụa thoát ra.
Phụt!
Đầu của tên đệ tử thoáng chốc đã nổ tung, máu thịt từ văng ra từ cái ót bị vỡ, tung tóe đầy đất.
Chương 529 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]