Tên đệ từ dần rơi xuống, ngã bất động trên mặt đất, cũng chẳng hề động đậy, đã hoàn toàn tắt thở.
Loại hành vi này thật sự là quá tàn nhẫn, quá thô bạo.
Mọi người bị kinh động đến trợn mắt há hốc mồm.
Đám người bên phía núi Bồng Lai trợn tròn mắt, như vừa gặp phải quỷ, bọn chúng không ngờ thủ đoạn của đối phương lại bá đạo như vậy.
Hoàn toàn dọa cho bọn chúng ngu người.
“Núi Bồng Lai các ngươi vô sỉ đến thế sao, các ngươi từng rất giàu có, phát hiện khoáng thạch luyện khí, hóa ra là cướp đoạt từ chỗ của người ta, nếu các ngươi chịu nói chuyện đàng hoàng với bọn họ, thế thì đã chẳng không có vấn đề gì rồi, chiếm đồ của địa bàn người ta, còn bắt người ta khai thác cho các ngươi, đúng là không sống tử tế thì xin hãy tử vong.”
Lâm Phàm không thèm cho đối phương chút mặt mũi, xả nguyên một tràn phẫn nộ lên người bọn chúng.
“Rốt cuộc ngươi là ai?” Thanh Hư Tử tức giận hỏi.
Lâm Phàm ngạo nghễ đáp: “Thiên Hoang thánh địa Lâm Phàm.”
“Hả…” Thanh Hư Tử khiếp sợ, nghe tháy đối phương là người của Thiên Hoang thánh địa, trong lòng bất ngờ kinh hãi, đó chính là thế lực khổng lồ ở phía đông, tuyệt đối không phải dạng mà núi Bồng Lai bọn chúng có thể đối phó, nhỡ đâu đắc tội, họ dùng một ngón tay thôi cũng đủ để hoàn toàn đè chết bọn họ.
Tuy nhiên…
Nơi đây chính là Thông Thiên hải vực.
Đối phương lại chỉ có một mình.
Cho dù bị giết, cũng tuyệt đối không có người biết.
Thân là Thái Thượng trưởng lão của núi Bồng Lai, lão già ấy há có thể để tên ranh tiểu bối tùy ý làm càn như vậy.
Thái Thượng trưởng lão phân tích kỹ tình hình, giận tím mặt.
“Chết đi!”
Thanh Hư Tử tức giận, đột nhiên vung ống tay áo, một luồng sáng màu vàng quét đến.
Lâm Phàm đánh ra một quyền, trực tiếp làm luồng sáng ấy tan biến, sau đó hắn bước một bước ra, nâng tảng đá khổng lồ bên cạnh lên, hung hăng ném về phía Thanh Hư Tử, rồi hắn nhanh chóng chạy theo tảng đá.
Lâm Phàm giơ nắm tay lên, một quyền đánh nổ tảng đá
Nháy mắt.
Tảng đá vỡ vụn thành những lưỡi dao cực kì sắc bén, phóng tới đám đệ tử núi Bồng Lai.
Rất nhiều đệ tử chống cự lại.
Nhưng…
Tiếng kêu thảm thiết vang lên không ngừng.
Thanh Hư Tử thấy một màn như vậy, không khỏi tức điên người.
Lửa giận trong lòng cháy hừng hực.
Ánh mắt trở nên sắc bén ghê rơn.
“Đồ đáng chết…”
Thanh Hư Tử không ngờ đệ tử Thiên Hoang thánh địa lại ngạo mạn như thế.
Trong lòng lão ta vô cùng tức giận, hận không thể xé xác Lâm Phàm. Hắn có thể ra tay nhưng tại sao không có võ đức như thế, lại ra tay với đệ tử núi Bồng Lai.
Có gan thì một mình đánh với lão phu.
Lâm Phàm không hề sợ đối phương, tuy trông đối phương có tuổi, mái tóc bạc trắng thể hiện rõ khí phách cường giả nhưng lúc nên làm thì vẫn phải chủ động làm.
Cho dù hắn không phải là đối thủ của lão ta thì sao?
Tiểu lão đầu nấp ở phía sau ta, lúc nguy cấp cũng có thể ngang nhiên ra tay.
Ta có Âm Dương Thần Tháp hộ thể, cho dù Âm Dương Thần Tháp không đỡ được, sư tôn ta cũng sẽ đạp đám mây sặc sỡ, cưỡng chế xuất hiện, trấn áp hết thảy. Sự bảo đảm phía sau khiến hắn có chỗ dựa nên không hề sợ hãi chút nào.
"Tên nhóc này được lắm, bản tọa cũng muốn nhìn xem ngươi có bản lĩnh gì."
Thanh Hư Tử vung tay, một cây cờ hiện ra ngang trời, tỏa ra uy thế cuồn cuộn, cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí, có thể nhả hút Hỗn Nguyên Khí, bao trùm kẻ địch, mạnh mẽ trấn áp.
Khi lá cờ xuất hiện, một uy thế rất mạnh cuộn qua, chỉ thấy lá cờ tỏa ra một ánh hào quang rồi lao thẳng tới chỗ Lâm Phàm.
"Bản lĩnh của ta rất lớn."
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, không hề nương tay.
Lục Thủ Lôi Phật hiện ra khiến mọi người khiếp sợ, từ trong cơ thể hắn một luồng khí thế kinh khủng bộc phát ra như lũ, Thanh Hư Tử hoảng sợ có chút không dám xem thường Lâm Phàm.
Lâm Phàm thi triển Trấn Thế Quyền, ẩn chứa quyền ý thần bí, mạnh mẽ đánh về phía cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí.
Một tiếng ầm vang.
Hào quang mà cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí tỏa ra trực tiếp bị đánh vỡ, vẻ mặt của Thanh Hư Tử vô cùng kinh ngạc, đương nhiên lão ta cảm nhận được một quyền mà tên nhóc trước mắt này thi triển kinh khủng đến cỡ nào.
Nó ẩn chứa một loại quyền ý mà ngay cả lão cũng cảm thấy kinh hãi.
Ngay trong khoảnh khắc lão ngẩn ra, sáu tay của Lâm Phàm ngưng tụ sức mạnh lớn nhất, đánh về phía Thanh Hư Tử. Thanh Hư Tử ném cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí lên không trung, để cờ cùng đánh với Lâm Phàm.
Cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí là pháp bảo mà Thanh Hư Tử phải bỏ ra một cái giá cực lớn để mua được, nó có cả công lẫn thủ, lão ta hoàn toàn tín nhiệm pháp bảo của mình. Cho dù tên nhóc này có thực lực hơn người, cũng chắc chắn không đỡ được uy thế của cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí.
Ầm!
Ầm!
Trong chớp mắt, Lâm Phàm đã vung ra mấy trăm quyền, mỗi một quyền đều ẩn chứa uy thế kinh người, không trung cũng đang rung chuyển, quyền kình phát ra xoẹt từng đường rộng trên mặt đất, đủ để nhìn ra uy thế kinh khủng cỡ nào.
Cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí chấn động.
Vẻ mặt của Thanh Hư Tử dần trở nên nghiêm túc, thật không ngờ thực lực của tên nhóc này kinh khủng như thế, đã vượt qua tưởng tượng của lão ta, lập tức, cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí trực tiếp bị đánh tan.
Lão ta kinh ngạc nắm lấy cờ Hỗn Nguyên Nhất Khí, cúi đầu xem xét thì phát hiện pháp bảo của mình vậy mà nứt ra một vết, đau lòng vô cùng, tên đáng chết, vậy mà làm hỏng pháp bảo của lão.
Người của Đồng tộc thán phục trận chiến trước mắt.
Lúc phát hiện Lâm Phàm chiếm ưu thế, họ không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
Lúc này, Thanh Hư Tử lửa giận bừng bừng, đã không còn bình tĩnh như lúc trước. Lão ta nổi giận gầm lên một tiếng, thi triển tuyệt học núi Bồng Lai, dùng chưởng làm ấn, hướng thẳng đến phía Lâm Phàm nghiền ép.
Lâm Phàm không hề lung lay, thôi thúc bí pháp Thiên Long Thần Nguyên, tăng thêm sức mạnh, hung hãn xuất quyền.
Quyền va chạm với ấn tạo thành uy thế kinh thiên động địa. Thanh Hư Tử trực tiếp bị đánh lui, mặt lộ vẻ kinh hãi, quyền thật nặng thật mạnh, trong lúc va chạm, lão ta cũng đã cảm nhận được sức mạnh cuốn tới như dời núi lấp biển.
Nghĩ tu vi của lão ở cảnh giới Âm Dương, vậy mà khó có thể chống đỡ.
Chương 530 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]