Lâm Phàm cúi đầu nhìn, bẻ nhánh cây dưới chân, mặt lộ vẻ khiếp sợ: "Cây mà có thể nói chuyện…"
"Đương nhiên rồi, ở đây chính là Thông Thiên Hải Vực, cây biết nói chuyện có là gì, ngươi còn chưa thấy tảng đá có thể nói chuyện đâu."
Lâm Phàm:…
Hắn bị cảnh tượng trước mắt làm cho kinh hãi, á khẩu không trả lời được.
Hoàn toàn không biết nên nói gì mới tốt.
"Ngại quá, không biết đây là thân thể của ngươi." Lâm Phàm cảnh giác. Nhưng thấy đối phương không hề ra tay, hắn cũng không ra tay, nhỡ đâu đối phương thật sự hữu hảo.
"Không sao, quen rồi, một mình ngươi đến Thông Thiên Hải Vực à?"
"Phải, ta đến một mình, xin hỏi thụ tiền bối, ở đây rất nguy hiểm sao?"
"Đương nhiên rồi, chắc chắn rất nguy hiểm, ngươi đừng thấy ta đã hơn một vạn tuổi, thật ra số tuổi gốc cây này của ta mới hai trăm tuổi."
Lâm Phàm nhíu mày, cũng không hiểu đối phương nói là có ý gì.
Nhưng rất nhanh, xem như hắn đã biết.
"Hầy, nơi này thường xuyên xảy ra đại chiến, vận khí không tốt, thì thân thể này của ta có thể bị thuận tay bắt lại, bị ngươi xem như vũ khí, thân cành rơi rụng lại lần nữa nảy mầm lớn lên, hầy, khó chịu mà, lúc nào mới có thể không bị hành hung."
"Ngươi thật thê thảm."
"Hử? Vì sao nói như vậy?"
"Bởi vì ngươi tuổi còn trẻ đã đến đây, chắc chắn là ở ngoài kia bị người bắt nạt, muốn đến đây thử vận may đi, thật sự rất thê thảm."
Khóe miệng Lâm Phàm run rẩy.
Hắn phát hiện cây này có hơi kỳ lạ, nói chuyện cũng không lọt tai, từ đâu ra ta, Lâm Phàm bị người bắt bạt.
Ta đây là tự lực cánh sinh, phát triển bản thân.
"Ngươi yên tâm đi, ta không có ác ý với ngươi, chỉ là lâu rồi không có ai nói chuyện với ta, thật cô đơn tịnh mịch. Rất nhiều rất nhiều năm trước, có người nói chuyện với ta, nói chuyện vô cùng vui vẻ, cuối cùng ta còn đưa hắn một cành khô của ta." Cổ thụ lầm bầm lầu bầu.
Lâm Phàm nói: "Ngươi có biết Tẩy Ngiệp Kim Hỏa không?"
Hắn chỉ hỏi một chút mà thôi, không hề ôm hi vọng.
"Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, à, ta biết, từ sau khi ta có ý thức, ta đã thấy rất nhiều người đến đây tìm Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, thì ra ngươi cũng đến tìm sao, chẳng qua vận khí ngươi không tồi, hơn mười năm trước Tẩy Nghiệp Kim Hỏa mới thành hình, nhưng ngươi… Hẳn là không chiếm được."
"Vì sao?"
"Ngươi dốt quá, chắc chắn là vì ngươi không thể đánh lại tên canh giữ Tẩy Nghiệp Kim Hỏa kia rồi…"
"Mẹ kiếp!"
Tuy rằng cổ thụ này nói chuyện không được dễ nghe cho lắm nhưng nó đã nói một chuyện rất quan trọng cho hắn,
Tẩy Nghiệp Kim Hỏa… thật sự xuất hiện ở Thông Thiên bờ biển. Nhưng mà vấn đề cũng theo đó mà tới, nghe ý của cổ thụ, Tẩy Nghiệp Kim Hỏa đang được một thế lực rất mạnh trông coi, xem ra có vẻ rất khó lấy được nó.
“Là ai trông coi?” Lâm Phàm phát hiện cây cổ thụ này có chút dễ nói chuyện, cần phải tìm hiểu kỹ một chút. Biết người biết ta mới có thể nghĩ ra được biện pháp.
“Ngươi muốn làm gì?” Giọng điệu của cổ thụ trở nên rất kỳ quái, tựa hồ nó đã nghĩ đến chuyện đáng sợ nào đó: “Thiếu hiệp trẻ của Nhân tộc, ngươi đừng có nói với ta ngươi muốn đi tới nơi đó để cướp Tẩy Nghiệp Kim Hỏa nhé.”
“Có vấn đề gì sao?”
“Tồn tại không tốt sao?”
Ngay tức khắc, bầu không khí trở nên yên lặng.
Ai cũng không nói lời nào. Lâm Phàm không biết nên nói cái gì cho tốt. Hắn đã bị cái cây này đánh bại, chẳng trách hơn mười nghìn năm qua nó thường xuyên bị người đánh nát. Có lẽ là do cái miệng của nó.
Cổ thụ phảng phất cảm giác được lời của bản thân hình như đã xúc phạm sâu tới người thanh niên nhiệt huyết này, nó dùng giọng điệu ôn hòa:
“Thiếu hiệp trẻ của Nhân tộc, ta đã từng thấy rất nhiều cường giả dũng cảm giống như ngươi vậy, quyết tâm tiến thẳng về phía trước, không sợ gì cả. Cuối cùng bọn họ đều trở thành tuyệt thế cường giả. Xin hỏi tu vi bây giờ của ngươi là?”
Cổ thụ đã từng gặp rấy nhiều cường giả. Thiếu hiệp trẻ đứng trên chạc cây của nó đơn thương độc mã tiến tới, chắc chắn là người phi phàm.
Lâm Phàm trả lời: “Thần Linh tầng ba.”
“À, Thần… Thần Linh tầng ba?” Cổ thụ không có khuôn mặt. Nếu như nó có, khuôn mặt của nó chắc chắc sẽ vô cùng thái quá, tựa như đang xem một tên hề vậy.
“Có vấn đề gì sao?” Lâm Phàm hỏi lại.
Đừng xem thường hắn chỉ mới Thần Linh tầng ba nhưng sức chiến đấu của hắn cũng không đơn giản. Kể cả bây giờ có gặp phải Âm Dương cảnh bình thường, hắn cũng có thể đánh người đó nhừ tử.
Hắn biết cổ thụ không thể tán thành với cảnh giới của hắn.
Không sao cả.
Hắn không cần người tán thành. Người biết quá nhiều khó có thể tạo nên hiệu quả ngoài sức tưởng tượng.
Cổ thụ trầm mặt một lát rồi nói: “Không có vấn đề gì, nhưng lại làm khiến cho ngươi tệ hơn một chút. Thần Linh tầng ba rất yếu, ta cảm thấy lo lắng cho ngươi, không biết ngươi nên làm như thế nào để tiếp tục tồn tại.”
Lâm Phàm cúi đầu, trợn trắng mắt với cổ thụ. Hắn cảm giác có thể là rảnh quá hóa điên nên cổ thụ mới có tật xấu như vậy, nhưng mà hắn cũng không nói ra.
Hắn vẫn còn muốn biết một vài chuyện nội bộ từ cổ thụ này mà, sao có thể đắc tội đối phương được?
Bất kể đối phương có nói cái gì, hắn cũng có thể giữ vững tâm trạng tốt đẹp để đối mặt với nó.
“Ai là người trông coi Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?” Lâm Phàm tò mò hỏi. Tuy hắn không biết là ai, nhưng hắn có thể xác định, người có thể trông coi vật quan trọng đến vậy ở Thông Thiên hải vực này, người đó chắc chắn rất khủng bố.
Cổ thụ trả lời: “Lúc trước ngươi thấy rồi đấy, chính là tên khổng lồ kia. Gã ta trông coi Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, ngươi cho rằng ngươi có thể cướp lấy nó từ gã sao?”
Lâm Phàm im lặng.
Hắn rất đồng ý với lời của cổ thụ.
Nhớ lại lúc trước, khi hắn nhìn thấy tên khổng lồ đó, không đùa được. Hình thể của gã thật sự là quá khổng lồ, chỉ cần hạ một quyền là có thể đánh ra một cái hố sâu khủng bố, uy thế tạo ra có thể xé hắn thành mảnh nhỏ.
“Có biện pháp gì không?” Lâm Phàm hỏi.
Hắn cảm giác nếu như chỉ dựa vào năng lực của bản thân để đoạt lấy Tẩy Nghiệp Kim Hỏa từ tay gã khổng lồ kia là chuyện không thể nào, trừ phi trời mắt mù. Nhưng ông trời có thể bị mù sao?
Chương 535 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]