Một tia buồn phiền nảy lên trong lòng.
Không lẽ thật sự không lấy được nó?
Nếu như thật sự không được vậy thì chỉ có thể trở về. Nhưng hắn không thể vội vàng rời khỏi, cần phải kéo dài một chút. Lỡ như Hải Kình còn đang chơi đùa xung quanh đó, bọn chúng thấy hắn đi nhanh như vậy, chắc chắn sẽ rất khinh bỉ hắn.
Cổ thụ nói: “Cứng đối cứng chắc chắn là không có cách nào, nhưng có thể xem vận may. Nếu như ngươi may mắn, có lẽ có thể chờ tới ngày đó.”
“Ý là sao?”
“Rất đơn giản. Chính là ngươi chờ đợi có cường giả tới đây tranh đoạt. Nếu như ngươi may mắn, có lẽ có thể làm ngư ông đắc lợi. Ngươi đừng nghĩ tới chuyện đối đầu với người khổng lồ. Với cái tu vi Thần Linh tầng ba này của ngươi, một hơi của gã là có thể thổi bay được ngươi rồi.”
Cổ thụ nói trắng ra làm tổn thương lòng kiêu ngạo của Lâm Phàm.
Cẩn thận ngẫm lại, lời của cổ thụ cũng không phải là không hợp lý.
Nếu như thật sự phải có cách, có lẽ đây chính là cách duy nhất. Nhưng theo cách nói của cổ thụ, chẳng phải là hắn đang ôm cây đợi thỏ sao. Lỡ như không có cường giả tới thì sao?
Nhưng không còn cách nào.
Tới cũng đã tới rồi. Nếu cứ như vậy trở về, trong lòng hắn rất không cam lòng.
Lâm Phàm rất bất đắc dĩ, chỉ có thể nói chuyện phiếm với cổ thụ. Cổ thụ đúng là rất cô đơn tịch mạch, nay gặp phải người tên Lâm Phàm của Nhân tộc, lại còn nguyện ý nói chuyện phiếm với nó. Nó hoàn toàn hóa thành súng liên thanh, nói liên hồi, hoàn toàn không định dừng lại, kể về các chuyện kỳ quái, hiếm lạ.
Lâm Phàm đóng vai thính giả, nghe những câu chuyện mà cổ thụ kể. Tất cả đều là những chuyện đã rất lâu trước kia, rất huyền diệu, rất thần bí, ai cũng không biết nó nói thật hay không.
Nhưng theo Lâm Phàm thấy, chỗ sâu nhất của Thông Thiên hải vực không đơn giản như chỗ hắn đang ở. Nghe cách nói của cổ thụ, nơi này giấu rất nhiều bảo bối mà ngay cả hắn cũng không thể tưởng tượng được.
Ở nơi này, Tẩy Nghiệp Kim Hỏa không phải là món bảo bối duy nhất.
Gã người khổng lồ kia cũng không phải là cường giả duy nhất, mà chỉ là một trong những cường giả ở trong này mà thôi.
Lâm Phàm ở trên đỉnh cổ thụ tu luyện “Thiên Long Đại Chưởng Ấn”. Vị trí này vừa nguy hiểm lại vừa không nguy hiểm. Tuy rằng cổ thụ vẫn đang thao thao bất tuyệt kể những chuyện vô nghĩa, nhưng không có bất kỳ ảnh hưởng nào tới việc hắn tu luyện cả.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp một trăm ba mươi lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Độ thông thạo Thiên Long Đại Chưởng Ấn +130!]
Tu luyện ở chỗ nào cũng như nhau.
Cảm quan của cổ thụ rất mạnh.
Nó kinh ngạc phát hiện, khi Lâm Phàm tu luyện, qua một khoảng thời gian sau sẽ có một lực lượng mạnh mẽ bùng nổ trong thân thể hắn.
Rất thần kỳ.
Không biết vị thiếu hiệp trẻ tuổi của Nhân tộc này cuối cùng là làm như thế nào.
Lúc này, Lâm Phàm đang đắm chìm trong tu luyện. Thiên Long Đại Chưởng Ấn nằm trong Trấn Long Kinh, là một tuyệt học có uy thế cực mạnh. Thời cổ xưa, nó được dùng để trấn áp Thiên Long nhưng lại lấy khí của Thiên Long làm cơ sở để vận chuyển, kết thành dấu tay ẩn chứa lực Thiên Long, vô cùng mạnh mẽ,
Tuy rằng bây giờ hắn xem như là tu luyện không đúng chỗ, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng sự đáng sợ của Ấn này.
Thời gian trôi nhanh, Lâm Phàm đã ở cùng với cổ thụ được hai tháng, cũng đã ngồi ôm cây đợi thỏ ở nơi này được hai tháng. Nhưng đến tận bây giờ, ngoại trừ đôi khi nhìn thấy gã người khổng lồ kia ra ngoài, còn lại hắn cũng không thấy cường giả nào như trong mong đợi.
Thiên Long Đại Chưởng Ấn cũng đã nhập kình.
Hắn có thể thi triển uy lực của tuyệt học này rồi.
Tuy rằng cảnh giới của hắn đúng là không cao, nhưng lực tác chiến tuyệt đối là mạnh. Nếu như hắn muốn đột phá, khi nào cũng có khả năng, nhưng bây giờ, hắn tạm thời chưa vội. Trước tiên phải xem xem có thể đạt được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa để dung nhập nó vào trong cơ thể, tạo nên thiên hỏa hoàn mỹ.
Trong khoảng thời gian này, Lâm Phàm tu luyện rất sảng khoái, chỉ khổ mỗi tiểu lão đầu.
Lão vẫn đang còn ở ngoài Thông Thiên hải vực.
Lão không thể đi vào bên trong được, tư cách không đủ, thực lực cũng không. Lão cũng không có những thủ đoạn kia nên chỉ có thể chờ sốt ruột, cả người lão đã sắp hỏng rồi.
Sao lão có thể nghĩ ra được rằng Lâm Phàm sẽ đi vào trong chỗ sâu nhất chứ?
Lão bây giờ chỉ có thể kỳ vọng vào Đường Phi Hồng.
Mong rằng Đường Phi Hồng có thể chú ý tới tình huống của nơi này bất kỳ khi nào, ngàn vạn lần đừng không chú ý.
…
Lúc này.
“Ngươi cho ta một cảm giác rất kỳ quái, giống như có ẩn chứa khí của Thiên Long vậy. Ngươi có quan hệ gì với tộc Thiên Long sao?” Dần dà, cổ thụ phát hiện quả nhiên thiếu hiệp Nhân tộc trẻ vẫn luôn ở bên nó không đơn giản như nó nghĩ.
“Có chút quan hệ.” Lâm Phàm trả lời.
Hắn chắc chắn sẽ không nói không có quan hệ. Đi ra ngoài, khi có người hỏi, kể cả không có quan hệ cũng không thể không thừa nhận. Có thể có liên quan tới một vài chủng tộc, người khác sẽ dùng ánh mắt và cách đổi xử khác.
Cổ thụ nói: “Thì ra là vậy. Đúng là giống như ta nghĩ. Tộc Thiên Long rất thưa thớt, kể từ khi ta có linh trí cho đến nay, ta từng thấy Thiên Long cuối cùng ngã xuống ngay tại nơi này, sau đó ta chưa từng gặp bọn họ nữa.”
“Ai, tộc Thiên Long cường thịnh thời kỳ cổ xưa nay cũng đã xuống dốc, không biết bọn họ đi nơi nào.” Lâm Phàm không hiểu cũng giả vờ hiểu, làm bộ cảm thán.
Cổ thụ không hoài nghi lý do thoái thác của Lâm Phàm. Nó thật sự cho rằng Lâm Phàm có quan hệ với Thiên Long.
Cổ thụ đã từng gặp qua Thiên Long cuối cùng. Thật sự rất đáng sợ. Trận chiến đấy, cho dù nó chỉ là một thân cây đứng xem nhưng cũng bị uy thế khủng bố đó dọa cho sợ. Thậm chí, nó cuối cùng còn bị phá hủy bởi dư chấn, nhưng vì nguyên nhân không thể chết nên cành gãy lại trọng sinh, nó lại dần dần trưởng thành.
“Ta không biết. Nhưng Thiên Long chắc chắn sẽ không xuống dốc, rất có khả năng là bọn họ ở nơi khác.” Cổ thụ cảm thán.
Lâm Phàm nhìn chăm chú vào phương xa, ánh mắt hắn không có chút gợn sóng, không có gì dao động.
“Chờ lâu nóng nảy rồi?”
Chương 536 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]