Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 537: CHƯƠNG 537: TỚI TAY… NHỚ KỸ TÌNH HỮU NGHỊ CỦA CHÚNG TA (2)

Cổ thụ cảm ứng được tâm cảnh của Lâm Phàm thay đổi. Nó có thể hiểu được thiếu hiệp Nhân tộc trẻ đang bất đắc dĩ, muốn có được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa nhưng người khổng lồ trông coi Tẩy Nghiệp Kim Hỏa lại rất khủng bố. Nếu hắn dựa vào thực lực của bản thân để cướp đoạt, cũng xem như là đang tìm chết.

Cho nên nó mới đề nghị Lâm Phàm chờ đợi, nói không chừ vận may thật sự sẽ đến.

“Không. Thứ tốt đáng để chờ đợi.”

Lâm Phàm khắc sâu đạo lý này,

Nếu như hắn đã đi vào Thông Thiên hải vực, Tẩy Nghiệp Kim Hỏa lại xuất hiện ở trước mắt, hắn mà tay trắng rời đi, chắc chắn trong lòng hắn sẽ không cam lòng. Nên hắn muốn tiếp tục chờ. Kể cả có ôm cây đợi thỏ thì cũng như thế nào được? Ít nhất người ta cũng thực sự có được.

Hắn không có yêu cầu gì cả. Chỉ cần đạt tới tiêu chuẩn thấp nhất của câu nói “ôm cây đợi thỏ” là được.

Cổ thụ nói: “Ngươi đã ở cùng ta thời gian dài như vậy rồi, quan hệ của chúng ta cũng xem như là bạn bè. Ta thật sự hy vọng ngươi có thể đạt được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, nhưng nói thật, khả năng rất thấp.”

“Mong ngươi xóa từ xem như.”

“À… Bạn bè.”

“Đúng vậy, không sai, chúng ta là bạn bè.” Lâm Phàm dùng giọng điệu thân thiện. Xuất môn ra ngoài, làm quen được thêm vài người bạn là có lợi. Cổ thụ đã sống lâu như vậy nên biết đến rất nhiều thứ. Làm bạn với nó tuyệt đối không có hại.

Cổ thụ cười rộ lên kẹt kẹt, cành lá rung rẩy: “Không ngờ ta cũng có thể có bạn tốt. Tuy rằng cảnh giới của ngươi rất yếu nhưng cổ thụ đại nhân ta chưa bao giờ xem thường người khác.”

Lâm Phàm: …

Hắn có chút không muốn nói chuyện với cổ thụ.

Có chút không chịu đựng được.

“Cổ thụ, ngươi đừng có nói mãi về cảnh giới của ta nữa. Thực lực chiến đấu bây giờ của ta có thể tủy tiện giết cảnh giới dưới Âm Dương cảnh. Cho dù là Âm Dương cảnh ta cũng có thể đánh nhừ tử.” Lâm Phàm nói là chút thực lực chân thật của mình.

Cũng không thể để cổ thụ xem thường hắn mãi được.

Nhưng mà…

Cổ thụ lại nở nụ cười, cành lá không ngừng rung rẩy: “Ngươi thật sự rất hài hước. Ta thích bạn bè của ta tự tin, nhưng ngươi thì lại tự tin thái quá rồi. Ngươi chỉ mới Thần Linh tầng ba mà thôi, nếu ngươi nói có thể chém giết Quy Nguyên mấy tầng đó, ta còn tin. Nhưng mà ngươi… Không được, để ta… Kẹt Kẹt… cười đã.”

Lâm Phàm hít sâu một hơi, thả lỏng, đừng để những lời của người ngoài ảnh hưởng tới bản thân.

Ta thể hiện một chút chiến lực của ta cho ngươi, nhưng lại đổi lấy sự không tin tưởng.

Thôi.

Không nói, không cần phải nói.

Không quan tâm ngươi có tin hay không, trong lòng ta biết là được

Lâm Phàm nói: “Có gì mà buồn cười. Ngươi chưa từng thấy thiên kiêu sao? Những thiên kiêu đó, ai không chiến đấu vượt cấp chứ?”

Cổ thụ cười, nói: “Đó là chuyện đương nhiên. Thiên kiêu chắc chắn có thể chiến đấu vượt cấp, nhưng bọn họ tu luyện đều là tuyệt học thời kỳ cổ xưa. Có người còn tu luyện tuyệt học Thiên Tôn chính thống. Loại tuyệt học này kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sâu, người thường nhân há có thể so sánh với bọn họ sao?”

“Ngươi từng nghe tới Trấn Long Kinh chưa?” Lâm Phàm hỏi.

“Trấn Long Kinh? Ngươi có phải đang nhắc tới Trấn Long Kinh trấn áp Thiên Long tộc?”

“Không sai. Ngươi nói Trấn Long Kinh là loại tuyệt học gì?”

Hắn cũng chỉ là muốn hỏi xem cổ thụ cuối cùng có biết hay không. Đừng thấy hắn tu luyện Trấn Long Kinh mà nghĩ sai. Thực ra hắn cũng không biết Trấn Long Kinh thuộc loại tuyệt học nào. Dù sao, trong mắt hắn, Trấn Long Kinh chỉ là rất lợi hại mà thôi.

Cổ thụ khiếp sợ: “Nếu như thật sự là Trấn Long Kinh trấn áp Thiên Long tộc. Vậy nó tuyệt đối là tuyệt học cấp Thiên Tôn. Dù sao đây cũng là tuyệt học chuyên dùng để trấn áp Thiên Long.”

Đột nhiên.

“Lâm Phàm, chúng ta là bạn bè, ngươi có thể đưa Trấn Long Kinh cho ta xem hay không? Tất nhiên, ta tuyệt đối sẽ không xem chùa. Ta có thể lấy đồ vật đổi với ngươi, hơn nữa nó còn là thứ tốt.” Cổ thụ nói.

Lâm Phàm cười: “Muốn xem ngươi chỉ cần nói một tiếng mà thôi, hà tất phải cho ta thứ gì đó chứ? Bạn bè nói chuyện vật chất ảnh hưởng tới tình cảm. Ta nói ra, tự ngươi tự ghi nhớ. Dù sao ta đi ra ngoài cũng không có khả năng luôn kè kè Trấn Long Kinh bên người được.”

Cổ thụ nghe lời của Lâm Phàm xong thì cảm động. Không ngờ đối phương nói sẽ cho nó xem Trấn Long Kinh. Chỉ với hành động như vậy thôi, nó đã cảm giác bản thân chắc chắn không thể chiếm tiện nghi của Lâm Phàm được.

“Ngươi chờ một chút.”

Ngay sau đó, chỉ thấy thân hình cổ thụ hơi phát ra ánh sáng nhạt, trên thân nó hiện lên hoa văn như là kinh mạch vậy. Một cành cây dài cỡ cánh tay từ từ xuất hiện. Cành cây khô này tỏa ánh sáng vàng lấp lánh, trên cành có chín lá cây.

Chín đã là tối đa.

Cổ thụ nói: “Đây là Lạc Thần chi. Là một pháp bảo do bản thể ta ngưng tụ mười nghìn năm mới có. Nó có thể quét sạch bất kỳ pháp bảo nào. Mỗi lần vung lên, nó có thể làm pháp bảo của đối phương suy yếu. Vào lúc cực hạn nó có thể đánh tan pháp bảo, là một vật rất mạnh.”

Lâm Phàm mừng thầm, hắn có thể cảm thụ được lực mạnh mẽ trong Lạc Thần Chi. Tuyệt đối là một pháp bảo khó có được.

“Lúc trước ngươi có nói từng cho người khác một cành khô, chắc không phải là giống như ta chứ?”

Hắn tỏ vẻ nghi ngờ.

Dù sao, lúc trước nó cũng có nói nó tặng cho người khác một cành cây.

Nếu như cành cây đó cũng giống như vậy, thật sự không thú vị cho lắm.

Cổ thụ gấp gáp: “Sao có thể, chúng ta là đang trao đổi với nhau. Tên đó là ăn xin, ta thấy hắn đáng thương nên mới cho hắn một cành cây khô cho hắn dùng để luyện khí mà thôi. Sao có thể tốt bằng cành của ngươi được?”

Lâm Phàm cười, hắn nắm lấy Lạc Thần Chi, vui sướng thu về. Thứ này là vật tốt, khi chiến đấu với người khác có thể đánh rớt pháp bảo của đối phương.

“Nghe cho kỹ đây, ta nói Trấn Long Kinh cho ngươi, ngươi đừng có nghe sai.” Lâm Phàm dặn dò.

Hắn không nhanh không chậm nói, cổ thụ nghe rất nghiêm túc. Qua chuyện này, hắn nghĩ tới một biện pháp hay để làm giàu. Mượn Trấn Long Kinh, hắn hắn có thể trao đổi nhiều tuyệt học với người khác.

Hắn cũng không sợ người khác sẽ tu hành tuyệt học giống như đúc với hắn. Vì hắn biết, phàm là người tu hành giống hắn chắc chắn sẽ bị hắn đả kích đến không còn tự tin.

Chương 537 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!