Chỉ trong chớp mắt, Lâm Phàm đã biến mất không còn chút tăm tích.
Nơi xa.
Một ông lão đang có các loại pháp bảo kinh người lơ lửng xung quanh thân thể đang đối đầu với gã người khổng lồ kia. Người khổng lồ không có năng lực khác, gã chỉ ra quyền không ngừng, mỗi một quyền đánh ra đều xé trời rạch đất, hủy diệt trời cao. Lực hình thành tản ra khắp Thông Thiên hải vực, ngay cả mây đen vần cũ cũng bị đánh ra một cái hố lớn.
Lâm Phàm đi trên con đường tu luyện Huyết Khí và Chân Nguyên, nhưng phương thức chiến đấu chủ yếu vẫn là Huyết Khí.
Nhưng mà nếu như so sánh với người khổng lồ, quả thực như là kiến mà so với voi.
Đây là điều mà hắn thừa nhận.
Nhưng điều này chắc chắn sẽ không làm hắn cảm thấy tuyệt vọng. Bởi vì hắn có niềm tin chắc chắn rằng bản thân sau này cũng sẽ phát triển mạnh như vậy.
Trận chiến quá kinh người. Đây cũng là lần đầu tiên Lâm Phàm nhìn thấy cách các cường giả chiến đấu một cách chân chính, không khí hủy diệt tràn ngập khắp nơi. Thật mạnh. Thật sự rất mạnh.
Cường giả Đạo cảnh kia dùng hết thủ đoạn, trong một cái nhấc tay, lực trời đất đã ngưng tụ lại, hình thành các loại dị tượng, hoàn toàn vượt quá sức tưởng tượng của Lâm Phàm về cường giả.
Hắn không đứng lại nhìn, lại càng không tò mò. Hắn bây giờ đang ngưng tụ thiên hỏa, nhìn xuyên qua căn cứ, phát hiện ở trước có ánh sáng của ngọn lửa cực nóng giấu trong núi non. Đó chắc hẳn là Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Người khổng lồ và cường giả Đạo cảnh đang đấu với nhau ở nơi xa.
Xung quanh khu vực bọn họ chiến đấu, hư không rách nát, dòng nước chảy ngược, tất cả đều bị phá hủy. Có lẽ nếu như có ai dưới Đạo cảnh tiến vào trong bầu không khí chiến đấu của bọn họ sợ là sẽ chết thẳng cẳng.
Lâm Phàm tăng tốc độ tới cực hạn, hắn hóa thành tàn ảnh, trong nháy mắt đã tiến vào nơi người khổng lồ trông coi Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Hắn rất nhanh nhìn thấy một ngọn lửa màu vàng kim đang rực lửa trên một cái đài đá.
Đó chính là Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Hắn không hề nghĩ ngợi, nhanh chóng nhào tới mở miệng, bụng đột nhiên hút vào, hấp thu ngọn lửa Tẩy Nghiệp Kim Hỏa này vào trong bụng. Chỉ khoảng nửa khắc sau khi hắn hút vào, hắn đã cảm giác được một nguồn năng lượng kinh người đang đấu đá lung tung trong cơ thể mình.
Mạnh mẽ kìm nén, nhẫn nại.
Hắn xoay người chạy trốn.
Tẩy Nghiệp Kim Hỏa biến mất, người khổng lồ giống như đã cảm nhận được. Gã rống giận, đối mặt với tên cường giả Đạo cảnh đang dây dưa với mình, gã phẫn nộ vô cùng, chém ra một quyền còn khủng bố hơn lúc trước. Cả không gian nửa bầu trời đều bị nổ nát, nó giống như một mặt kính vậy, từng mảnh rơi rụng.
Khuôn mặt của vị cường giả Đạo cảnh nghiêm túc lại.
Lão mạnh mẽ ngăn cản, nhưng cũng khó có thể ngăn cản một lực lượng mạnh như vậy. Pháp bảo quấn quan thân thể lão không ngừng chấn động, lão bị đẩy lùi.
Lão nhíu mày, cuối cùng là có chuyện gì xảy ra?
Vì sao đột nhiên gã trở nên táo bạo?
Hai mắt cường giả Đạo cảnh đột nhiên phát ra kim quang, bao trùm phương, xem xét tình huống nhưng lại phát hiện lực lượng của Tẩy Nghiệp Kim Hỏa tiêu tán. Trái tim lão run lên, hay là có người ngư ông đắc lợi ở sau?
Nhân lúc lão đang chiến đấu kịch liệt với người khổng lồ, tên đó lặng lẽ đánh cắp Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?
Đáng chết!
Chưa có ai có thể lợi dụng lão, nhưng lão không hành động mà đang quan sát, tìm kiếm.
Cuối cùng là ai?
Lão đang chờ người khổng lồ hành động.
Người khổng lồ rất quen thuộc với Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Rất nhanh, gã đã phát hiện ra bóng dáng của Lâm Phàm.
Tuy rằng hơi thở của Lâm Phàm đã được cổ thụ che giấu, nhưng mà năng lượng của Tẩy Nghiệp Kim Hỏa quá đặc biệt. Lúc Lâm Phàm còn chưa luyện hóa được nó, nó vẫn tản ra một lực lượng khiến người khổng lồ có thể cảm nhận được.
“Grào!”
Người khổng lồ rống giận, thanh âm gã như sấm sét vang vọng bên tai Lâm Phàm, khiến cho màng tai của Lâm Phàm đau đớn vạn phần. Máu tươi chảy ra từ tai hắn, chỉ dựa vào thanh âm, gã đã tạo ra thương tổn cho Lâm Phàm.
Nếu như không phải Huyết Khí của Lâm Phàm hùng hậu, lúc nãy đã đủ để làm vỡ màng tai hắn rồi.
Người khổng lồ phát hiện Lâm Phàm. Gã vung nắm tay, lực lượng kinh người bao bọc nắm tay khổng lồ đánh tới. Đối với Lâm Phàm, một quyền này căn bản không thể tránh. Kể cả nắm tay của gã có đánh ở bên cạnh hắn nhưng chỉ cần dựa vào xung ích của lực lượng cũng có thể đánh cho hắn trọng thương.
“Đáng chết, mẹ nó, đừng để ta xảy ra chuyện gì.” Lâm Phàm thầm mắng to.
Bóng ma rất lớn bao trùm lấy Lâm Phàm, tất cả những thứ trước mắt hắn đều trở nên ảm đạm.
Hắn biết nắm tay của người khổng lồ rơi xuống.
Hai chân của hắn nặng nề, có chút không chạy nổi. Dòng áp lực hung hăng nghiền nát trên người hắn, hắn bây giờ như đang gánh một ngọn núi vậy, ngay cả nhúc nhích cũng khó.
Hắn thật sự phải chết sao?
Trong đầu Lâm Phàm toát ra loại suy nghĩ này.
Nhưng vào lúc này, mặt đất vỡ ra, nhánh cây xuất hiện quấn quanh người Lâm Phàm.
Trong nháy mắt, chúng đã kéo hắn vào trong lòng đất, nhanh chóng rời khỏi nơi này.
Rầm!
Một quyền hạ xuống!
Đất đai nứt toạt, một khí thế vô hình thổi quét khắp nơi, khuếch tán mạnh ra tứ phía. Vô số cây cối bị nhổ tận gốc, một quyền của gã đánh ra một cái hố sâu rất lớn, sóng gió động trời ở khắp lục địa chung quanh hải vực, chúng hoàn toàn sôi trào.
Lâm Phàm biết là cổ thụ cứu hắn.
Nhưng đột nhiên, một suy nghĩ toát ra trong lòng hắn, hay là… Cổ thụ muốn làm hoàng tước chân chính sao?
Ngay vào lúc hắn đang có suy nghĩ như vậy, một giọng nói truyền tới.
“Lâm Phàm, đã tới tay rồi thì đi nhanh. Tiếp theo có ta che chở cho ngươi, nhớ kỹ người bạn đại gia cổ thụ, đừng quên.”
Nghe thấy lời của cổ thụ, Lâm Phàm hổ thẹn vạn phần.
Vì sao hắn lại có suy nghĩ như vậy? Tuy rằng Thần Võ giới rất nguy hiểm nhưng cũng có không ít chân tình.
“Vậy còn ngươi?”
“Ta không sao cả. Ta không chết được. Nhiều nhất cũng chỉ là làm lại từ đầu mà thôi. Tên khổng lồ kia luôn dẫm đạp ta, ta cũng sẽ không nhường gã nữa, ta không vừa mắt gã từ lâu rồi. Không tốt, cường giả Đạo cảnh kia cũng phát hiện ngươi, đi đi…”
Chương 539 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]