Cành cây của cổ thụ tiếp tục bọc lấy Lâm Phàm, sau đó nhanh chóng di chuyển về phía bên kia bờ biển của lục địa. Tốc độ của nó rất nhanh, còn nhanh hơn cả Lâm Phàm tự chạy trốn.
Lâm Phàm quay đầu nhìn cổ thụ. Tuy rằng chỉ mới ở chung mấy tháng, thời gian không dài, nhưng hắn có ấn tượng rất sâu với cây cổ thụ thích nói chuyện không ngừng, luyên thuyên vô nghĩa này.
“Hừ, muốn ngăn cản bạn bè của cổ thụ ông đây? Hai tên các ngươi quả thực là đang nằm mơ. Để cho các ngươi thấy ý chí vạn năm của cổ thụ ông đây mạnh tới mức nào đi!”
“Thụ Giới Luân Hồi!”
Chỉ trong chớp mắt, sau lưng cổ thụ xuất hiện hư ảnh rất lớn. Hư ảnh của cổ thụ tựa như cổ thụ ở thế giới này vậy, tươi tốt có thể che trời. Nó tản ra vô vàn tia sáng, ngăn trở gã khổng lồ và vị cường giả Cảnh đạo kia.
Vị cường giả Cảnh đạo kia không biết lai lịch của cổ thụ, lão thật ra có chút cảnh giác, không dám tùy ý hành động.
Trái lại, người khổng lồ không sợ gì cả. Gã tức giận rít gào, dùng một quyền đánh nát hư ảnh của cổ thụ.
Gã khổng lồ nhổ tận gốc cổ thụ.
Có thanh âm cổ thụ chửi rủa từ cành cây quấn quanh Lâm Phàm.
“Gã lại muốn bứt ta…”
Sau đó, chỉ thấy tay của gã khổng lồ tuốt một cái, trong nháy mắt, cổ thụ đã trụi lủi. Sau đó, gã khổng lồ nhắm cổ thụ vào Lâm Phàm, gã hung hăng ném mạnh tới, tốc độ cực nhanh, hình thành dòng khí xé rách hư không.
Cổ thụ còn có tia ý thức cuối cùng.
Nó biết gã khổng lồ ném nó về phía Lâm Phàm, nó hét lớn.
“Quẹo sang một bên cho thụ gia ta…!”
Rầm!
Cổ thụ thật sự làm được, nó cắm thẳng ở nơi xa. Rầm một tiếng, đất rung núi chuyển, dư chấn thổi cho cả người Lâm Phàm đau nhức.
Mạnh quá.
Hắn xem như đã biết rất rõ, bản thân đi vào Thông Thiên hải vực tìm kiếm Tẩy Nghiệp Kim Hỏa là hành vi tìm chết cỡ nào. Nếu không phải nhờ có cổ thụ tương trợ, chỉ sợ hắn chết rồi vẫn không biết bản thân chết thế nào.
“Lâm Phàm, hy vọng ngươi có thể chạy trốn. Chúng ta sẽ gặp lại vào mùa xuân năm sau.”
Giọng nói của cổ thụ dần suy yếu.
Một cành cây nhanh chóng đâm vào sâu trong nền đất, chờ đến năm sau sinh trưởng, nó lại xuất hiện một lần nữa. Đây chính là nguyên nhân cổ thụ kiên cường, nó đã quen với việc chưa bao giờ để bất kỳ ai vào mắt.
“Cổ thụ huynh, đa tạ…”
Ý chí của cổ thụ tiêu tán, cành cây quấn quanh hắn từ từ nới lỏng ra. Lâm Phàm nhìn thấy mặt biển, hắn đã chuẩn bị sẵn sàng tâm lý cưỡi thuyền nhỏ rời đi. Nhưng có thể đi hay không hắn lại không biết.
Nhưng mà đây chính là hy vọng duy nhất của hắn.
Đột nhiên, một giọng nói quen thuộc truyền tới.
Lâm Phàm thấy người hắn biết rõ –Hải Kình huynh.
Lâm Phàm không ngờ Hải Kình huynh vậy mà lại không đi.
Hắn không khỏi mừng lớn.
“Hải Kình huynh, mở rộng miệng ra, ta tới đây.” Lâm Phàm hét lên.
Hải Kình nghe hiểu tiếng người bèn mở miệng, Lâm Phàm nhanh chóng nhảy vào.
“Đi nhanh!”
Giọng điệu của Lâm Phàm rất dồn dập.
Hải Kình đã cảm nhận được khí thế kinh khủng kia từ lâu, mặt biển sóng gió mãnh liệt. Nó vốn muốn rời khỏi, nhưng lại nghĩ tới Lâm Phàm còn chưa xuất hiện nên nó vẫn luôn chờ ở chỗ này.
Giờ đã đón được người, nó đâu còn dám do dự nữa. Nó ngay lập tức lẻn vào trong chỗ sâu nhất của Thông Thiên hải vực, nhanh chóng rời khỏi.
Chỉ khoảng nửa khắc ngay sau khi Lâm Phàm rời đi, gã khổng lồ đuổi tới, phát hiện ánh sáng của Tẩy Nghiệp Kim Hỏa đang nhanh chóng di chuyển về nơi xa, gã phẫn nộ rống giận, đánh một quyền lên Thông Thiên hải vực.
Rầm!
Một màn đáng sợ xảy ra.
Mặt biển của Thông Thiên hải vực chịu một lực lượng khủng bố đánh vào, nước biển bị đánh văng ra, lộ ra mặt đất dưới đáy biển. Gã khổng lồ truy đuổi, tất phải đoạt về Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Cường giả Đạo cảnh đang đứng xem rút khóe miệng.
Lão không dám đuổi theo.
Lão phát hiện người khổng lồ hoàn toàn điên rồi, uy thế một quyền kia khiến lão cảm thấy kinh hãi.
Hải Kình cảm nhận được động tĩnh phía sau, nhanh chóng chuyển hướng. Nó liều mạng chạy trốn. Đối với Hải Kình, khí thế ở phía sau nó cho nó một cảm giác như là người đi săn khủng bố nhất vậy.
Lâm Phàm nghĩ người khổng lồ đuổi theo như vậy chắc chắn là gã có thể cảm ứng được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Hắn ngay lập tức bắt đầu luyện hóa Tẩy Nghiệp Kim Hỏa ngay bên trong khoang miệng của Hải Kình.
Hắn cũng không biết luyện hóa Tẩy Nghiệp Kim Hỏa có thể kích phát bạo kích không.
Mặc kệ, dù có kích phát hay không, nhanh chóng luyện hóa nó là tốt nhất.
Thiên Hỏa trong thân thể vừa nhìn thấy Tẩy Nghiệp Kim Hỏa giống như gấu Teddy vậy, nó điên cuồng lao tới. Trong nháy mắt, cả hai đã dung hợp với nhau. Chỉ trong tức khắc, hắn đã cảm giác được lực lượng trong cơ thể đang sôi trào.
Mới dung hợp một đóa Thiên Hỏa đã có năng lực như vậy, vậy nếu có thể dung hợp hai đóa khác, sẽ có thay đổi như thế nào?
Nhưng mà…
Hắn tạm thời không dám nghĩ nhiều về hai đóa ở sau.
Quá nguy hiểm.
Lần này xem như hắn có vận may, hai đóa ở sau chưa chắc hắn đã may mắn như vậy.
[Hệ thống nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp mười ngàn lần!]
[Hệ thống nhắc nhở: Tẩy Nghiệp Kim Hỏa lên cấp!]
[Đạt được: Nhân Quả Chi Hỏa!]
Hừm…
Lâm Phàm ngạc nhiên, hắn rất nghi hoặc. hắn thật sự không nghĩ ra. Vì sao lại là mười ngàn lần bạo kích? Hay là bạo kích tiểu phụ trợ vẫn luôn ém chiêu cuối sao? Muốn dùng bạo kích quan trọng nhất trên đồ vật quan trọng?
Có lẽ thật sự có khả năng này.
Tẩy Nghiệp Kim Hỏa lên cấp, hắn vẫn chưa cảm giác được lực lượng bùng nổ kinh người, nhưng mà ngọn lửa này thật sự có thay đổi.
Luyện hóa kết thúc.
Hắn phát hiện trước hắn xuất hiện một vài đồ vật kỳ quái, có hai sợi tơ hiện lên trước mặt hắn,
Hắn duỗi tay ra chạm vào nhưng lại không chạm được.
Lâm Phàm nghĩ tới một vấn đề.
Hải Kình tương trợ hắn rất nhiều. Có đây chính là dây nhân quả, sau này giữa hai người sẽ còn liên lạc.
Chỉ có thể lý giải như vậy.
Hẳn là không sai.
Ngay sau đó, bên tai hắn truyền tới tiếng rống giận.
Tiếng đó chính là tiếng phẫn nộ của gã khổng lồ. Tẩy Nghiệp Kim Hỏa bị luyện hóa, ánh sáng kia đã biến mất. Gã bây giờ muốn tìm kiếm Lâm Phàm trong Thông Thiên hải vực mênh mang quả là khó càng thêm khó.
Chương 540 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]