“Hẳn là không có việc gì rồi.”
Lâm Phàm nhẹ thở hắt ra.
Hắn lại nghĩ về cổ thụ, tâm trạng chùng xuống.
Nhưng hắn tin vào lời của cổ thụ, nó sẽ không chết, nó còn sống. Đầu xuân năm sau nó sẽ sống lại, có lẽ đó chính là tao ngộ của cổ thụ ở Thông Thiên hải vực này.
Ước chừng có vạn năm lịch sử, lúc này nó mới sống lại được hai trăm năm.
Hắn ghi khắc cổ thụ.
Ngày mai… tu vi của hắn sẽ có thay đổi thật lớn.
Đến lúc đó, hẳn là hắn có thể đi vào Thông Thiên hải vực không chịu thương tích nào.
Lại nhớ về cường giả Đạo cảnh đại chiến với gã khổng lồ, người đó cuối cùng là ai?
Hẳn là người đó không đuổi theo.
Hắn không biết cường giả Đạo cảnh có thể tùy tiện ra vào Thông Thiên hải vực hay không. Nhưng vì an toàn, hắn không vội vàng rời khỏi đây mà bảo Hải Kình sau khi vượt qua khu vực nguy hiểm ngay lập tức đến bên Đồng tộc để tránh né một khoảng thời gian.
Giống như những gì Lâm Phàm suy nghĩ, vị cường giả Đạo cảnh kia đúng là có thể qua sông Thông Thiên hải vực, lão không cần dùng bất kỳ con thuyền nào, nhưng nếu như muốn tìm được Lâm Phàm, vẫn là chuyện không có khả năng.
Hải Kình đã ẩn núp trong Thông Thiên hải vực, vị cường giả Đạo cảnh này tuy rất mạnh nhưng muốn tìm Lâm Phàm vẫn không được.
Trên đảo nhỏ Đồng tộc.
Lâm Phàm không nghĩ lại gặp phải tiểu lão đầu ở chỗ này, làm hắn ngẩn ra tại chỗ.
“Ngươi không đi theo ta?” Lâm Phàm hỏi.
Tiểu lão đầu chớp mắt, lão không nói gì. Lão còn chưa biết chuyện Lâm Phàm gặp khi ở trong đó, nếu lão biết, chắc chắn lão sẽ gào thét, đi theo ngươi cái đầu ấy, nếu như đi theo, sợ là ta còn không biết bản thân chết như thế nào.
Lâm Phàm bừng tình đại ngộ, sau đó cảm thấy may mắn.
“May mà ngươi không đi theo, không thì ngươi xui rồi.”
“Có ý gì? Ngươi đây là đang khinh thường ta à?”
Tiểu lão đầu rất không phục, lão nhất quyết phải chứng minh bản thân một chút.
Lâm Phàm nói: “Bị cường giả Đạo cảnh đuổi giết, cửu tử nhất sinh.”
Nghe thấy lời của Lâm Phàm, tiểu lão đầu há miệng muốn nói chuyện. Nhưng ngẫm lại… lão lại không biết nên nói cái gì. Ánh mắt lão nhìn Lâm Phàm đầy ngạc nhiên, lộ ra một tia không dám tin.
“Khoác lác!”
“Ngươi có tin hay không?! Ta còn có thể lừa ngươi hay sao?”
Lâm Phàm không nói nhiều.
Vì tránh vị cường giả Đạo cảnh kia, hắn quyết định sẽ ở trên đảo nhỏ Đồng tộc một khoảng thời gian.
…
Cảm giác thời gian không sai biệt lắm, Lâm Phàm cáo biệt với người Đồng tộc. Trải qua sống chết với Hải Kình, hắn ngược lại cũng có cảm tình.
“Hải Kình huynh, không cần ngươi tiễn ta. Ta có thể tự mình rời khỏi, chúng ta có cơ hội sẽ gặp lại.”
Lâm Phàm vuốt ve đầu Hải Kình. Hắn vẫy tay rồi bước lên thuyền nhỏ rời khỏi.
Hải Kình kêu to.
Tiểu lão đầu không đi theo Lâm Phàm.
Lão chính là người bảo hộ. Tuy rằng trong quá trình này có xuất hiện một vài vấn đề, nhưng vấn đề này không tính là nghiêm trọng, còn có thể tiếp thu được. Mấu chốt là Đường Phi Hồng không biết.
Lão tiếp tục núp trong tối theo dõi Lâm Phàm.
Nhưng mà lão phát hiện cảm giác Lâm Phàm không như lúc trước.
Chỉ trong mấy tháng ngắn ngủi, hắn vậy mà lại có thay đổi lớn như thế.
Xem ra hắn gặp kỳ ngộ ở sâu trong Thông Thiên hải vực.
Hắn đạt được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?
Không thể nào!
Làm gì chuyện hắn lại may mắn như vậy? Thần Võ giới nhiều người như vậy, nhưng người có được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa lại chỉ đếm trên đầu ngón tay. Dù sao lão cũng không tin.
Chắc chắn là hắn không đạt được.
Lâm Phàm chuẩn bị đi một chuyến tới núi Bồng Lai. Hắn đã sớm nghĩ kỹ đường đi của Đồng tộc, cần phải chặt đứt nguy hiểm cho bọn họ. Thanh Hư Tử là Thái Thượng trưởng lão của núi Bồng lai. Lão không trở về trong mấy tháng trời, chắc chắn sẽ có người hoài nghi.
Đến lúc đó bọn họ sẽ đi Thông Thiên hải vực tìm kiếm Đồng tộc, chắc chắn sẽ mang tai nạn có tính hủy diệt tới cho Đồng tộc.
Hắn cũng không sợ núi Bồng Lai có thể trấn áp hắn.
Nếu là lúc trước, hắn còn chút hoài nghi bản thân. Nhưng bây giờ, hắn rất tự tin, hắn tuyệt đối có thể tùy tiện giết trong núi Bồng Lai.
Tiểu lão đầu nghi hoặc.
Tên tiểu tử này lại muốn đi đâu?
Hình như đường này không phải đường đi tới Thiên Hoang thánh địa.
Hay lắm thằng nhóc.
Cuối cùng ngươi cũng thông suốt, bên ra bên ngoài ngắm cảnh, chơi cho sướng. Tiểu lão đầu cảm động muốn khóc, lão đã làm người bảo hộ cho Lâm Phàm một khoảng thời gian rất dài. Nhưng đại đa số thời gian, lão đều làm bạn với Lâm Phàm ở U Tử phong.
Sau đó, trong khoảng thời gian xuất môn này, lão cũng không có gì làm. Cũng chỉ là đi dạo ở Thông Thiên hải vực, lo lắng đề phòng, chỉ sợ Lâm Phàm bị người đánh chết rồi lão sẽ phát hiện thi thể hư thối, rách mướp của Lâm Phàm. Lúc đó, lão sẽ bị hù chết.
Điều chỉnh tâm thái cho tốt, nện bước theo Lâm Phàm, lão tiếp tục nhìn phong cảnh Thần Võ giới.
Lão nghĩ tới cô nương mập mạp kia.
Hoa Như Nhi cô nương chạy đi đâu rồi?
Không phải luôn luôn đi theo bước chân của Lâm Phàm sao?
Lão có chút đùa dai.
Nếu như thân hình nhỏ xinh của Lâm Phàm bị Hoa cô nương nặng hơn hai trăm cân đè ở dưới, vậy cảnh đó… thật là bá đạo mà.
Oa ha ha!
Mấy ngày sau, tiểu lão đầu rất muốn dò hỏi xem cuối cùng là Lâm Phàm muốn đi đâu.
Rõ ràng cả hai gặp được rất nhiều nơi để chơi, nhưng hắn không có một chút hứng thú nào. Ví dụ như ngày hôm qua, bọn họ nhìn thấy một nhóm người trẻ tuổi, nhìn trận thế của mấy người đó là biết ngay họ muốn đi làm một vài chuyện thú vị.
Bất kỳ người trẻ tuổi nào khi nhìn thấy vậy chắc chắn sẽ đi theo chơi một chút. Nói không chừng còn có thể tăng uy danh của bản thân, khiến cho thanh danh của mình truyền khắp Thần Võ giới, người trẻ tuổi mà, rất coi trọng thanh danh.
Lão nghĩ rằng Lâm Phàm chắc chắn cũng hứng thú.
Ai mà ngờ.
Hắn vậy mà không có chút hứng thú nào, thậm chí nhìn còn không thèm nhìn một cái.
Thần Võ giới cũng có người thường không tu luyện.
Lúc này, Lâm Phàm đi trong ruộng lúa. Hoa màu xung quanh phát triển rất tươi tốt, có thể nhìn thấy có không ít bá tánh đang bận rộn giữa đồng, còn có một đám mấy đứa nhóc chơi đùa, chạy tới chạy lui.
Nơi này đã nằm trong phạm vi của núi Bồng Lai.
Chương 541 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]