Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 542: CHƯƠNG 542: MẠNH MẼ TRẤN ÁP (1)

Trong thôn có cắm cờ hiệu của núi Bồng Lai, ý tứ rất rõ ràng, chính là nói cho người đi vào nơi này rằng đây là địa bàn của núi Bồng Lai.

Sự xuất hiện của Lâm Phàm khiến một vài dân thường trong thôn chú ý.

Chỉ liếc mắt một cái bọn họ cũng đã nhìn ra Lâm Phàm là người bên ngoài.

Tò mò thì tò mò, nhưng bọn họ không biết nên làm gì.

“Người của núi Bồng Lai xuống núi, bọn họ lại tới thu lương thực.”

Xa xa, có người dân kêu lớn tiếng, thông báo cho những người đang ở trong ruộng. Những người đang bận rộn nghe vậy, biểu cảm trên khuôn mặt họ thay đổi.

Có tức giận, nhưng càng nhiều như đang nhận mệnh, tập mãi thành thói quen.

Loại chuyện này thường xảy ra.

Thần Võ giới vốn nguy hiểm, ngẫu nhiên sẽ có man thú lui tới, cũng có dân cướp bóc hoành hành. Bá tánh tầm thường muốn tồn tại chỉ có thể ở trong thành trì. Nhưng giá nhà trong thành trì rất cao, bọn họ vốn dựa vào việc làm nông mà sống, sao có thể sinh hoạt ở trong thành?

Bọn họ chỉ có thể tự thành lập một thôn ở bên ngoài, dựa vào núi Bồng Lai mà sống.

Nghe thấy núi Bồng Lai, hắn cảm giác rất quen thuộc. Ai da, không phải là thế lực mà hắn muốn tiêu diệt sao?

Hắn giải quyết khó khăn cho Đồng tộc cũng là giải quyết cho bản thân.

Thanh Hư Tử là do hắn giết, nếu như bị người của núi Bồng Lai biết, chắc chắn bọn họ sẽ tới tìm hắn để báo thù. Một khi đã như vậy, Lâm Phàm ta cũng không giấu giếm nữa, chủ động tới tìm các ngươi, đúng là hành vi tốt đẹp mà.

Đi ngang qua thôn làng, vì người của núi Bồng Lai tới nên thôn trang có vẻ rất không bình tĩnh. Các thôn dân đều đang đau đầu vì số lượng lương thực phải giao cho núi Bồng Lai.

Bọn họ giận mà không dám nói gì.

Bọn họ biết bọn họ đã dựa vào núi Bồng Lai mà sống thì đưa lương thực là việc hiển nhiên. Nhưng yêu cầu của núi Bồng Lai thật sự rất cao, hoàn toàn vượt quá năng lực thừa nhận của bọn họ.

Lúc này.

Phía trước có hai người đang vội vàng chạy tới.

Một bà lão và một bé gái.

Lâm Phàm tò mò nhìn qua, Nhân Quả Chi Hỏa giúp cho hắn có thể nhìn rõ quan hệ của cả hai.

Giữa hai người có một đường chỉ nhân quả liên tiếp nhau.

Hắn vừa mới khống chế Nhân Quả Chi Hỏa nên còn chưa biết quy tắc trong đó. Đường chỉ nhân quả là màu bạc, hai người hẳn là người thân. Nhìn hai người bọn họ có vẻ như đang tránh né cái gì vậy.

Rất nhanh, ở phía sau có người đuổi theo.

“Ta nói vì sao các ngươi giao lương thực càng ngày càng ít, hóa ra là có người trốn đi.”

Hai người họ bị một người trẻ tuổi đuổi theo. Nhìn cách ăn mặc của đối phương hẳn là đệ tử của núi Bồng Lai. Lâm Phàm dừng chân, vẫy tay với một già một trẻ đang chạy trốn.

“Tới nơi này.”

Có lẽ là vì bị truy đuổi không còn nơi nào để đi, một già một trẻ thật sự đi tới cạnh Lâm Phàm.

Đệ tử núi Bồng Lai đã đuổi tới trước mặt bọn họ, gã ta giơ kiếm lên, chỉ vào Lâm Phàm, nhếch môi cười lạnh: “Ha ha, không ngờ lại còn có thêm một tên trốn ở chỗ này. Ngươi cho rằng các ngươi có thể tránh được sao?”

Gã ta sau khi nhìn thấy khuôn mặt của Lâm Phàm, một ngọn lửa giận bùng cháy trong lòng gã.

Mẹ nó!

Thôn dân sơn dã vừa đẹp trai lại còn vừa có mị lực như vậy, nếu như để mấy sư tỷ sư muội ở sơn môn nhìn thấy, chẳng phải bọn họ sẽ phát cuồng sao?

Nếu như gặp người đẹp, gã sẽ hủy diệt hoàn toàn cái vẻ đẹp này.

Tuyệt đối không cho hắn cơ hội để tiếp tục tồn tại.

“Hửm?”

Đột nhiên, Lâm Phàm phát hiện trên người của đối phương có sợi chỉ nhân quả nối lên người mình. Nó đỏ như máu, có hàn ý tỏa ra. Đối phương xem ra là muốn giết hắn, vì gã có ý tưởng đó trong lòng nên mới có nhân quả.

Có chút thú vị đây.

“Đệ tử núi Bồng Lai các ngươi chỉ biết ức hiếp bá tánh thường dân sao?” Lâm Phàm cười.

“Ngươi là tên nào? Nếu biết ta là đệ tử của núi Bồng Lai còn dám làm càn, không sợ một kiếm của ta chém ngươi sao?”

Khóe miệng Lâm Phàm hơi nhếch, hắn giơ tay đánh một chưởng lên ngực đối phương. Phịch một tiếng, kình đạo mạnh mẽ bùng nổ, trực tiếp đục lỗ lên thân thể của đối phương, do đó đánh bay gã ta.

Thủ đoạn bá đạo sắc bén.

Rất phi phàm.

“Qua hôm nay sẽ không có việc gì.”

Lâm Phàm xoay người, mỉm cười với hai người kia. Hắn cũng không nói thêm cái gì, trong lòng cả hai bà cháu hẳn là sợ hãi. Dù sao hắn đã chém giết đệ tử của núi Bồng Lai, người trong thôn trang tuyệt đối không sống được.

Giải thích quá nhiều có chút mệt.

Chi bằng không giải thích thì tốt hơn.

Tiểu lão đầu đang âm thần trốn tránh nhìn thấy mà ngây người.

Rõ ràng lão có chút há hốc mồm.

“Đâu má, tiểu tử ngươi muốn là gì? Mấy hoạt động khác thì không có hứng thú, sao tình thương lại tràn lan như vậy? Kể cả ngươi có muốn trợ giúp người ta cũng không cần phải ra tay tàn nhẫn như vậy chứ?”

Lão biết người Lâm Phàm giết là đệ tử của núi Bồng Lai.

Kể cả có hăng hái làm việc nghĩa cũng không cần làm đến mức như vậy chứ?

Hắn đây chính là hoàn toàn kết thù, không chết không ngừng.

Tình huống bên này đã khiến cho các đệ tử khác của núi Bồng Lai chú ý, nhìn thấy đối phương chém giết đồng môn, bọn họ há có thể chịu được? Ngay lập tức, bọn họ chủ động tiến tới, Lâm Phàm giơ tay, ra quyền, vỗ tay một cái, toàn bộ đệ tử tới gần bị đánh chết ngay tại chỗ.

Lực lượng của hắn thật sự là quá khủng bố, chỉ hơi dùng lực một chút là không ai có thể chống đỡ được.

Các thôn dân há hốc mồn.

Không ngờ lại xuất hiện một người tàn nhẫn, thủ đoạn cũng cực kỳ bá đạo, đánh chết mấy người đệ tử của núi Bồng Lai. Ngay sau đó, bất an, sợ hãi bao trùm lấy bọn họ.

Người đó đánh chết đệ tử của núi Bồng Lai, đối phương có thể đi luôn, vậy bọn ọ nên làm thế nào?

Tiểu lão đầu đi theo Lâm Phàm bất đắc dĩ trong lòng, liên tục thở dài. Thôi xong om, mối thù này thật sự đã kết thành. Lão rất nghi hoặc, cuối cùng là Lâm Phàm có thù hận gì với núi Bồng Lai?

Vì sao hắn phải dùng thủ đoạn tàn nhẫn như vậy?

Còn có phương hướng hắn đi lúc trước chính là đi về phía núi Bồng Lai, vậy hắn muốn hung hăng làm loạn một đợt ở núi Bồng Lai sao?

Chương 542 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!