Nói thật, đây là một chuyện rất thú vị. Tiểu lão đầu thích náo nhiệt, tuy rằng nói có chút quá nhưng chỉ cần có náo nhiệt cho lão xem, lão vẫn có thể thản nhiên đón nhận.
Lão có chút chờ mong, không biết chuyện sẽ xảy ra như thế nào.
Dần dà.
Các bá tánh của thôn trang nhìn thấy người chém giết các đệ tử núi Bồng Lai đã đi xa, họ mặt đầy lo âu tụm lại bên nhau, thương thảo đối pháp. Bọn họ đều là người thường, gặp phải loại chuyện như thế này thật sự là hoảng hốt.
Tuy rằng Lâm Phàm nói với họ lần này hắn tới đây vì núi Bồng Lai, mọi người đừng lo, nhưng nói thì nói như thế, bọn họ thật sự vẫn rất sợ hãi, đâu dám tùy tiện tin vào lời Lâm Phàm.
…
Lát sau.
Tiểu lão đầu phát hiện Lâm Phàm thật sự đi tới núi Bồng Lai, lão vội vàng hiện nguyên hình: “Ngươi thật sự muốn đi núi Bồng Lai sao? Ngươi vừa mới giết đệ tử của người ta, giờ lại tới tận cửa, không khỏi quá kiêu ngạo rồi đấy?”
“A? Đệ tử? Ngay cả Thái Thượng trưởng lão của núi Bồng Lai ta còn giết một người, đệ tử tính là cái gì?” Lâm Phàm trả lời.
“Ngươi thấy ta tin vào lời ngươi sao? núi Bồng Lai không tính là sơn môn gì mạnh, nhưng cảnh giới Thái Thượng trưởng lão chắc chắn cũng phải ở Âm Dương cảnh. Hậu trường cũng không tệ, ngươi này…” Tiểu lão đầu trước sau vẫn hoài nghi Lâm Phàm.
Chuyện này với Lâm Phàm thật là một chuyện bất đắc dĩ. Ngươi thân là ngươi bảo hộ vậy mà không tin vào người được bảo hộ.
Nếu như bị sư tôn của ta biết, chắc chắc bà ấy sẽ đánh nát đầu ngươi. Không ngờ ngươi vậy mà một chút nguyên tắc của người bảo hộ cũng không có.
“Vậy ngươi cần phải xem kỹ, nói không chừng sẽ khiến ngươi nhìn thấy một màn khiến ngươi khiếp sợ.” Lâm Phàm nói.
Tiểu lão đầu lắc đầu, lão cũng không lo lắng cho an toàn của Lâm Phàm. Nếu như ở Thông Thiên hải vực, lão mới thực sự lo lắng. Dù sao, lão chỉ có chút thực lực, nếu như muốn bảo hộ Lâm Phàm chắc chắn là chuyện không có khả năng.
Nhưng bây giờ không giống vậy.
Kể cả gặp được cường giả lão cũng không sợ chút nào, với thủ đoạn Đường Phi Hồng đặt trên người Lâm Phàm, kể cả có gặp phải cường giả chân chính, bà ta cũng có thể đuổi tới kịp thời.
Bây giờ càng không cần phải nói, chỉ là núi Bồng Lai mà thôi.
Nếu như thật sự gặp phải phiền toái, lão ra mặt rồi mang Lâm Phàm rời khỏi chắc chắn sẽ không gặp vấn đề gì. Hơn nữa, kể cả nếu có làm căng với núi Bồng Lai, lão cũng không hề sợ.
Núi Bồng Lai.
Nghe thấy có khách quý tới, đệ tử của sơn đều nghênh đón. Đối với cấp cao, Thanh Hư Tử đi Thông Thiên hải vực tìm kiếm Đồng tộc mà đến giờ vẫn chưa có tin tức gì.
Nhưng bọn họ không vội chút nào.
Thông Thiên hải vực quá lớn, cho dù có tìm kiếm bên ngoài cũng cần phải có thời gian.
Còn về nguy hiểm ấy hả?
Bọn họ hoàn toàn không nghĩ tới.
Tu vi của Thanh Hư Tử là Âm Dương cảnh, rất không tệ. Huống hồ hắn ta cũng không phải người xúc động, kể cả có gặp phải cường giả cũng sẽ thong dong đối mặt. Bởi vậy, bọn họ không hề nghĩ tới chuyện Thanh Hư Tử sẽ gặp phải chuyện bất trắc.
Phùng Dương Tử, chưởng giáo của núi Bồng Lai tự mình nghênh đón khách quý.
“Võ huynh, đã lâu không gặp, gần đây có khỏe không?”
Người tới là Võ Thụy của Võ gia tộc ở phía đông. Bọn họ đã hợp tác từ lâu với núi Bồng Lai, cho tới nay, khoáng thạch mà núi Bồng Lai đoạt được từ Đồng tộc đều nhờ sự hỗ trợ của Võ gia mới có thể tiêu thụ ra bên ngoài.
Võ Thụy tu hành Huyết Khí. Huyết Khí trong cơ thể ông ta sung túc, khuôn mặt tầm tuổi trung niên, tóc đen đan xen với tóc bạc, cả diện mạo lẫn tinh thần đều rất tốt: “Phùng chưởng giáo, tới đây quấy rầy. Vừa hay một đám tiểu bối trẻ tuổi trong nhà chưa hiểu việc đời nên ta cố ý mang tới đây để trải sự đời.”
“Nào có, mời vào trong.” Phùng Dương Tử cười.
Quan hệ hợp tác giữa núi Bồng Lai và Võ gia cần phải luôn được kéo dài, đối với hai bên, mối quan hệ này có rất nhiều cái lợi.
Võ Thụy cười, sau đó nhìn những người trẻ tuổi trong tộc mà ông ta dẫn tới, hy vọng bọn họ có thể quan sát cho tốt, học cho thật kỹ. Cần phải biết núi này cao còn có núi khác cao hơn, để cho bọn họ bớt rúc vào một chỗ, nói như rồng leo, làm thì như mèo mửa, không đặt người bên ngoài vào trong mắt.
Võ gia đã từng rất cường ngạnh vì có lão tổ tông ở Đạo cảnh. Nhưng kể từ sau khi lão tổ tông đột phá thất bại, hoàn toàn ngã xuống, Võ gia trong mấy ngàn năm dần dần xuống dốc, cuối cùng trở thành thế gia loại hai, ba.
Ông ta hy vọng một ngày nào đó, Võ gia có thể xuất hiện một người kế thừa huyết mạch của lão tổ, một lần nữa dẫn dắt Võ gia lên con đường vinh quang.
Nhưng vào lúc này, một giọng nói truyền tới.
“Tới núi Bồng Lai rồi.”
Lâm Phàm nghênh ngang đi vào núi Bồng Lai. Đệ tử sơn môn muốn ngăn hắn lại nhưng đều bị hắn đánh bay.
Lúc tới chỗ này, Lâm Phàm nhìn thấy một đám người đứng ở chỗ này, xem ra hắn không đến vô công, hơn nữa hắn còn tới thật đúng lúc.
“Ngươi là ai?”
Phùng Dương Tử nhíu mày, lão sắp dẫn người của Võ gia đi vào nội điện, không ngờ rằng lại có một người trẻ tuổi không có được cho phép đã tự tiện xông vào núi Bồng Lai.
“Biết Thanh Hư Tử không?”
Phùng Dương Tử nghi hoặc. Cuối cùng là đối phương muốn nói gì? Thanh Hư Tử chính là Thái Thượng trưởng lão của núi Bồng Lai bọn họ, há có thể không quen biết? Nhưng lời này của đối phương hình như lại có ý khác.
Kể từ khi Lâm Phàm tới, cho là đệ tử của núi Bồng Lai hay là phái nữ mà Võ Thụy mang tới đều kinh ngạc nhìn Lâm Phàm, bọn họ bị khuôn mặt và mị lực của Lâm Phàm hấp dẫn.
Thật sự là quá dụ hoặc.
Kể cả bọn họ là con gái cũng có chút không nhẫn nại được.
Có người nhỏ giọng nói chuyện, tiếng nói khe khẽ, không dám nói quá lớn, sợ bị trưởng bối nghe thấy.
“Thanh Hư Tử chính là Thái Thượng trưởng lão của núi Bồng Lai chúng ta, ngươi có quan hệ gì với hắn?” Giọng điệu của Phùng Dương Tử chậm rãi. Lão cho rằng Lâm Phàm có quan hệ với Thanh Hư Tử, huống hồ người của Võ gia cũng ở đây. Nếu như lão biểu hiện quá hung dữ thì không tốt lắm, dễ dọa mấy bạn nhỏ sợ.
Chương 543 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]