“Không có quan hệ gì cả, hắn bị ta giết.” Lâm Phàm bình thản nói.
Dùng giọng điệu thản nhiên nói ra chuyện khiến trên dưới núi Bồng Lai phẫn nộ nhất.
Phùng Dương Tử nghe vậy, ngây người trong một chốc, lão còn chưa phản ứng lại kịp. Đến lúc phản ứng lại, giọng nói của lão đột nhiên đề cao: “Ngươi nói cái gì?”
Võ Thụy nhíu mày, hắn ra hiệu bằng mắt mấy người trong tộc cùng đi theo lùi ra sau một chút, lát nữa tất nhiên sẽ có đại chiến xảy ra, nếu đứng gần quá sợ là sẽ có nguy hiểm.
“Đừng kích động. Ta nói là Thanh Hư Tử đã bị ta trấn áp ngay tại chỗ ở Thông Thiên hải vực.” Lâm Phàm nói lại.
Hắn tới núi Bồng Lai là để chuẩn bị phát sinh đại chiến. Nói ra lời như vậy chính là chờ đối phương nổi giận lôi đình, sau đó giao thủ với hắn.
Võ Thụy không xen vào việc của người khác. Ông ta nhíu mày nhìn Lâm Phàm, trong lòng ông ta vô cùng kinh ngạc. Không biết người này là ai mà lại to gan lớn mật như vậy, còn dám đơn thương độc mã đi vào nơi này.
“Phùng chưởng giáo, không cần lo chúng ta, cứ giải quyết chuyện của quý phái trước.”
Võ Thụy tất nhiên sẽ không tham dự vào trong chuyện này.
Với ông ta, chuyện này hẳn là không đơn giản như vậy. Đối phương dám có can đảm đơn thương độc mã tới đây, tất nhiên là có chuẩn bị từ trước.
Không có chuẩn bị mà tới làm càn, trừ phi đầu óc có vấn đề.
Nhưng mà người đầu óc có vấn đề thật sự là quá ít, càng không cần phải nói tới chuyện người chém giết Thanh Hư Tử là một tên đầu óc có vấn đề, rõ ràng là chuyện không có khả năng.
Phùng Dương Tử gật đầu, lão biết Võ Thụy không muốn liên quan nhiều tới chuyện của núi Bồng Lai bọn họ.
Đó là chuyện đương nhiên.
Lão tất nhiên có thể lý giải hành vi của đối phương.
Võ Thụy yên lặng dẫn tộc nhân lùi về sau, đứng sang một bên.
Phùng Dương Tử âm trầm: “Lời ngươi nói đều là thật?”
Lâm Phàm cười: “Thật hay giả cũng không quan trọng. Ta chỉ là đi vào nơi này thông báo cho các ngươi một tiếng mà thôi. Ta từ xa tới đây chính là để chuẩn bị đánh chết các ngươi.”
“Làm càn!”
Một ông lão xuất hiện, người này là một vị Thái Thượng trưởng lão khác của núi Bồng Lai, Đan Dương Tử.
Lão ta không cho Lâm Phàm bất kỳ cơ hội nào để nói chuyện.
Lão ta đánh ngay một chưởng, uy thế rất mạnh, chưởng phong rung động, bay lên cao, nháy mắt đã bao trùm lấy Lâm Phàm, uy thế mãnh liệt vô cùng.
Lâm Phàm cười, hắn không chút hoảng hốt. Ngay vào khi sát chiêu của đối phương rơi xuống, hắn đánh ra một chưởng. Hai chưởng chạm vào nhau, rầm một tiếng, uy thế kinh thiên động địa bùng nổ.
Sắc mặt của Đan Dương Tử khẽ thay đổi.
Lão ta phát hiện thực lực của đối phương có chút kinh người, hoàn toàn khác với những gì lão ta tưởng tượng.
Lâm Phàm đột nhiên dùng sức, lực lượng bùng nổ, đẩy lui Đan Dương Tử. Sau khi rơi xuống đất, hai tay đột nhiên hạ xuống, lực lượng bao trùm thân hình hắn bị đánh rớt, nó đánh sâu vào mặt đất, tạo ra một cái vết lớn.
“Sư đệ…” Phùng Dương Tử nhíu mày, phát hiện thực lực của người này không thể coi thường. Quả nhiên là có chút tài năng, nếu không hắn cũng không dám tới nơi này làm càn.
Đan Dương Tử trầm giọng: “Sư huynh, người này không thể xem thường.”
Võ Thụy đang đứng xem trầm tư, thực lực quá mạnh. Ông ta thật sự đã xem thường Lâm Phàm. Lúc mới đầu, ông ta cho rằng đối phương ỷ vào chỗ dựa sau lưng, nhưng bây giờ xem ra, thực lực của người này đã vượt qua sức tưởng tượng.
Cuối cùng là đệ tử do thế lực nào bồi dưỡng.
Những người trẻ tuổi trong tộc được mang ra ngoài đã há hốc mồm, bọn họ ngây người, rõ ràng là khiếp sợ bởi thực lực của Lâm Phàm.
Bên tai ông ta truyền tới tiếng nói chuyện của những người trong tộc, cơ bản đều là cảm thán, kinh ngạc với thực lực của Lâm Phàm. Đánh sâu vào thế giới quan của bọn họ, hắn tuổi còn trẻ vậy mà đã có thực lực như vậy rồi.
Võ Thụy rất vừa lòng. Như vậy rất tốt.
Chỉ khi nào biết núi cao còn có núi cao hơn, bọn họ mới biết nỗ lực.
Lâm Phàm híp mắt, hắn phát hiện sợi chỉ nhân quả trên người Đan Dương Tử và Phùng Dương Tử.
Giết địch và hành hạ đến chết là hai việc khác nhau, cái trước sẽ tản ra một loại sát ý, chiến ý.
Mà cái sau là làm bậy quá nhiều.
Kể cả bây giờ hắn không thu hai người trước mắt, tương lai cũng sẽ có một ngày, có người tới thu bọn họ.
“Núi Bồng Lai các ngươi chỉ có hai ngươi có thể ra tay sao?” Lâm Phàm hỏi.
Hắn chuẩn bị hung hăng chiến đấu một trận, chém giết hai người.
“Giết ngươi chỉ cần một mình bản tọa là đủ rồi!”
Đan Dương Tử giận tím mặt, lão ta tức giận quát lớn. Một tia sáng phát ra từ đỉnh đầu lão ta. Khí thế lão ta tăng mạnh, bàn tay khổng lồ chắn trời xuất hiện, hung hăng đánh về phía Lâm Phàm.
Lão ta thi triển tuyệt học của núi Bồng Lai.
Lâm Phàm gầm nhẹ một tiếng, Phật sáu tay thân sét xuất hiện, sấm sét đánh ra, tùy ý tản ra, khiến mọi người nói không nên lời.
“Ngươi là người của Phật môn?”
Đan Dương Tử cảm nhận được hơi thở phát ra từ đối phương, lão ta cho rằng Lâm Phàm là truyền nhân của Phật môn. Nhưng rất nhanh sau đó, lão ta đã đánh bay suy nghĩ này. Đối phương ngoại trừ thân hình này, còn lại từ đầu tới đuôi không có khí chất Phật môn gì cả.
Lâm Phàm không trả lời, phịch một tiếng, mặt đất nứt ra. Hắn bay lên trời, rống giận. Trong nháy mắt đã đánh nát bàn tay khổng lồ do Đan Dương Tử ngưng tụ lại.
“Có thể có thực lực như vậy, ngươi tuyệt đối không phải người thường.”
Đan Dương Tử nghiêm trọng, tuyệt học bị phá, bị đánh nát bởi lực lượng thuần túy khiến trong lòng lão ta run sợ.
Hai người đấu với nhau, chỉ trong chớp mắt đã đấu với nhau mấy chục chiêu. Đan Dương Tử liên tiếp lùi về sau, lão ta có chút không thể bắt kịp tiết tấu của Lâm Phàm. Lão ta bắt đầu bị áp chế, nắm tay của đối phương rất nặng, rất mạnh. Mỗi lần ngăn cản, lão ta cảm giác được cánh tay của mình đang run rẩy, máu trong cơ thể lão ta sôi trào, tựa như khi nào cũng có thể tan vỡ.
Tuy rằng Đan Dương Tử không nói, nhưng Phùng Dương Tử đã phát hiện vấn đề trong đó.
“Sư đệ, ta tới giúp ngươi.”
Phùng Dương Tử không thể mặc kệ ngồi xem, nếu không sư đệ rất có thể sẽ bị đối phương đánh chết. Lão tin rằng chuyện Thanh Hư Tử bị đối phương đánh chết là thật.
Chương 544 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]