Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 546: CHƯƠNG 546: MẠNH MẼ TRẤN ÁP (5)

Mọi người kinh ngạc đến ngây người.

Bọn họ không biết vật trong tay Lâm Phàm đến cuối cùng là thứ gì.

Sao lại có uy thế như vậy?

Nó vậy mà có thể làm pháp bảo suy yếu.

Đây đúng là chuyện không thể tưởng được.

“Phùng Dương Tử, ta thấy pháp bảo này của ngươi hình như chẳng ra gì.” Lâm Phàm cười.

“Ngươi…”

Vẻ mặt của Phùng Dương Tử âm trầm vô cùng. Lão không biết chuyện này rốt cuộc là như thế nào, cành cây trong tay đối phương cuối cùng là cái gì, vì sao nó lại có thể khiến cho đỉnh Bồng Lai suy yếu? Đây chính là pháp bảo liên kết với địa hình của núi Bồng Lai mà.

Lúc này, Lâm Phàm giơ Lạc Thần Chi lên, khóe miệng hắn để lộ ý cười. Hắn hung hăng đánh mạnh một cái, rầm một tiếng, đánh trúng đỉnh Bồng Lai.

Rắc.

Một màn kinh người xảy ra, đỉnh Bồng Lai ảm đạm không có chút ánh sáng. Trên thân đỉnh hiện lên vết rạn. Vết rạn càng lúc càng lớn. Rầm một tiếng, đỉnh Bồng Lai vỡ nát, hóa thành vô số mảnh nhỏ bay khắp trời đất.

“Ngại quá, không chú ý, đánh nát của ngươi luôn rồi.”

Lâm Phàm buông tay, lần đầu tiên thử Lạc Thần Chi mà cổ thụ đưa, đúng là rất bá đạo, căn bản là không thể ngăn cản. Nhờ có Nhân Quả Chi Hỏa, hắn có thể nhìn thấy mỗi lần đánh trúng đỉnh, năng lượng của đỉnh Bồng Lai tiêu tán mà không hiểu thế nào.

Giống như nó chưa từng xuất hiện vậy.

“A…”

Phùng Dương Tử tức giận gào thét, phụt một tiếng, lão che ngực, phun ra một ngụm máu tươi. Lão thân là chưởng giáo của núi Bồng Lai, bản thân lão cũng có liên hệ với đỉnh Bồng Lai. Bây giờ đỉnh Bồng Lai bị đánh nát, lão cũng chịu phản phệ theo, tất nhiên không thể tường an không có việc gì được.

Lâm Phàm thu hồi Lạc Thần Chi, ra tay mạnh mẽ, không cần lãng phí thời gian. Nhân lúc trạng thái của Phùng Dương Tử không tốt, Trấn Thế quyền nghiền áp, sáu nắm tay hạ xuống. Hắn hung hăng đánh, lực lượng mỗi quyền đều đã mạnh mẽ đến tận cùng. Không gian chấn động, thân hình của Phùng Dương Tử bị lực lượng này xỏ xuyên, lão đong đưa kịch liệt.

Ngay cả muốn ổn định cũng khó mà làm.

Rầm!

Một quyền hạ xuống.

Phùng Dương Tử bị đánh bay, nện mạnh lên mặt đất.

Lâm Phàm báo thù hạ xuống, bốn cánh tay phía sau rất linh hoạt. Hắn xách Phùng Dương Tử lên, hai tay nhắm ngay đầu hắn, đánh một cái, bộp một tiếng, đầu lão nứt ra, máu thịt văng ra đầy đất.

“Hửm”

Hồn phách của Phùng Dương Tử vậy mà lại xuất hiện từ trong cơ thể lão. Lão muốn chạy trốn. Ngay cả khi thân thể lão bị hủy, chỉ cần tìm được một thi thể là lão có thể sống lại. Nhưng Lâm Phàm há có thể để cho lão được toại nguyện?

Dưới Nhân Quả Chi Hỏa, không có chỗ trốn.

“A!”

Tiếng kêu thảm thiết truyền tới.

Hồn phách của Phùng Dương Tử bị một ngọn lửa bao trùm, lão phát ra tiếng gào thét thê lương.

“Sao có thể? Tu vi của hắn chỉ mới Thần Linh cảnh, còn chưa đạt tới Âm Dương cảnh, hắn không thể có thủ đoạn đối phó với hồn phách được.”

Tiểu lão đầu kinh hãi. Lão càng không nhìn thấu Lâm Phàm.

Cuối cùng là hắn làm như thế nào?

Hay là ngọn lửa đó chính là Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?

Nhưng kể cả là Tẩy Nghiệp Kim Hỏa… cũng không có hiệu quả bá đạo như thế này được.

Ánh mắt của Lâm Phàm nhìn về phía Đan Dương Tử. Người này tất nhiên không thể giữ, người biết bí mật của bảo địa Đồng tộc đều cần phải chết. Đây là chuyện duy nhất mà hắn có thể làm cho Đồng tộc.

“Võ Thụy huynh, cứu ta…”

Đan Dương Tử hô to, lão ta chỉ có thể ký thác tất cả hy vọng của mình lên người Võ Thụy.

Nhưng mà Võ Thụy thờ ơ, không vì Đan Dương Tử kêu to mà có bất kỳ hành động gì. Ông ta còn tận mắt nhìn thấy Đan Dương Tử bị đối phương xé nát, thủ đoạn quá tàn bạo.

Người Lâm Phàm này cuối cùng là thế lực lớn phương nào bồi dưỡng ra?

Thật sự quá khủng bố.

Các đệ tửu của núi Bồng Lai nhìn thấy chưởng giáo và Thái Thượng trưởng lão bị chém giết, lòng bọn họ lạnh lẽo, ngây ngốc đứng tại chỗ. Bọn họ đều không biết nên làm thế nào cho phải, không có chỗ dựa, tương lai bọn họ sẽ ở nơi nào?

Lâm Phàm vẫn chưa động thủ với các đệ tử, dù sao hắn cũng không thể một gậy đánh chết bọn họ được.

“Các ngươi là ai?” Lâm Phàm hỏi.

Võ Thụy trả lời: “Bọn ta là người của Võ gia, đi ngang qua nơi này nên tới chào hỏi một tiếng với núi Bồng Lai mà thôi.”

“À, các ngươi biết khoáng thạch của núi Bồng Lai tới từ đâu sao?”

Lâm Phàm đang thi hành luật câu cá, phàm là đối phương có chút che giấu, hắn cũng mặc kệ có ẩn tình hay không, đánh chết là được.

Võ Thụy nói: “Không biết, cho tới nay khoáng thạch đều là do núi Bồng Lai giao cho bọn ta để tiêu thụ, nhưng chưa từng nói với bọn ta khoáng thạch tới từ nơi nào.”

Ông ta nói rất chân thành, không có gì che giấu cả.

“À…”

Lâm Phàm không phát hiện Võ Thụy có gì giấu giếm cả. Nhân Quả Chi Hỏa có thể nhìn thấu ý tử của đối phương dành cho hắn. Không có loại như sợi chỉ báo thù mà lại có một sợi chỉ nhân quả nhợt nhạt giữa hai người.

Hẳn là quan hệ không quen biết.

Đỉnh Bồng Lai vỡ nát, núi Bồng Lai vậy mà lại gặp phải động đất, có xu thế sập xuống. Lâm Phàm tỏ vẻ tiếc nuối, thật sự ta không muốn diệt sơn môn các ngươi, cái này… mẹ nó…

Ai da!

Thôi kệ!

Không có thì không có, dù sao cũng không sao.

Nhóm nữ đệ tử của núi Bồng Lai cũng không oán hận Lâm Phàm. Các nàng hận không nổi. Nhìn thấy gương mặt của Lâm Phàm là bọn họ thấy Lâm Phàm làm gì cũng có nguyên nhân.

Nghĩ tới những chuyện mà sơn môn nhà mình tự làm, chắc chắn đã chọc cho thiên nộ nhân oán, nên mới gặp phải trả thù.

Nếu như Lâm Phàm biết suy nghĩ của bọn họ, sợ là hắn không thể đón nhận nổi tình trạng này.

Thật là đáng sợ.

Phàm là dũng cảm một chút, Lâm Phàm ta sẽ tôn xưng các ngươi là nữ hán tử.

Lâm Phàm thản nhiên nhìn núi Bồng Lai đang không ngừng sụp đổ. Hắn không có biểu cảm gì gọi là hối hận, hắn làm vậy cũng coi như là báp đáp ân tình tương trợ của Đồng tộc.

A!

Thật nhiều sợi chỉ nhân quả thù hận mà.

Ngẫm lại cũng có thể hiểu được.

Hắn đã làm ra chuyện như vậy, ai có thể không phẫn nộ.

Lúc hắn xoay người đang chuẩn bị rời đi.

“Xin dừng bước!” Võ Thụy hô lên.

Lâm Phàm quay đầu lại: “Chuyện gì?”

“Xin hỏi ngươi là đệ tử của thế lực phương nào?”

Chương 546 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!