Võ Thụy rất muốn biết rốt cuộc Lâm Phàm thuộc về thế lực phương nào. Hắn thật sự quá mạnh, ông ta cảm giác chắc chắn không phải một thế lực bình thường có thể bồi dưỡng ra được.
“Thiên Hoang thánh địa.” Lâm Phàm trả lời.
Võ Thụy bừng tỉnh đại ngộ, đồng thời, ông ta hít một hơi lạnh. Thì ra là thế, cũng có thể lý giải được. Thiên Hoang thánh địa ở phía Đông chính là thế lực lớn một phương, có thể bồi dưỡng ra được đệ tử như vậy cũng là theo lý thường, sợ rằng hắn là Thánh Tử của Thiên Hoang thánh địa.
Tuy rằng ông ta không biết vì sao núi Bồng Lai lại trêu chọc đến một nhân vật như vậy, nhưng cũng là vì núi Bồng Lai xui xẻo.
Võ Thụy nhớ kỹ tên hắn.
Người này, chắc chắn sẽ nổi bật trong lứa trẻ tuổi của Thần Võ giới.
Võ Thụy nhìn theo bóng lưng Lâm Phàm rời đi, lại nhìn núi Bồng Lai phía trước đã thành đống đổ nát, khuôn mặt chán nản.
Quặng ở núi Bồng Lai mang đến cho bọn hắn không ít lợi nhuận, hiện giờ núi Bồng Lai đã bị phá hủy, đương nhiên mất đi một nguồn thu nhập khả quan. Hắn ta luôn muốn biết vị trí quặng sắt ở nơi nào, khổ nỗi núi Bồng Lai giữ bí mật vô cùng nghiêm ngặt, không lấy được bất kỳ tin tức gì có ích.
“Thiên Hoang thánh địa, Lâm Phàm.”
Võ Thụy lẩm bẩm một mình.
Phía xa.
“Rốt cuộc ở Thông Thiên hải vực ngươi gặp được cơ duyên nào, thực lực tăng cao đến khó tin. Còn nữa, cành cây mà ngươi lấy ra sau cùng là pháp bảo gì, có thể phá vỡ cả Bồng Lai Đỉnh…”
Tiểu lão đầu không kìm được sự hiếu kỳ trong lòng bèn xuất hiện hỏi.
“Ngươi hỏi hơi nhiều, ta không biết nên giải thích với ngươi như thế nào. Nói thật thì ngươi không tin, ta thấy tốt nhất không nói, giải thích mệt người.”
Lâm Phàm không muốn giải thích với tiểu lão đầu.
Không nói thì hơn, trong đầu hắn tưởng tưởng ra vẻ mặt của tiểu lão đầu sau khi nghe xong, chắc chắn sẽ nhếch miệng, lắc đầu lia lịa.
Ta không tin!
Ngươi nói láo!
Vân vân.
“Đừng, ta tin, ta tin thật mà.” Tiểu lão đầu nói rối rít, lão thực sự muốn biết rốt cuộc Lâm Phàm đã trải qua những gì ở Thông Thiên hải vực.
Thực lực nâng cao quá nhanh, rõ ràng hiện giờ tu vi chỉ là Thần Linh tầng ba lại có thể bạo chùy Âm Dương cảnh, nói không chừng còn có thể đột phá.
Hai người vừa đi vừa tán chuyện.
Lâm Phàm nghĩ lại thấy chẳng có gì, có vẻ nói cho tiểu lão đầu nghe cũng không sao.
“Lần trước có nói với ngươi rằng ta thập tử nhất sinh trong tay một cường giả Đạo cảnh, thực ra đây chỉ là chuyện nhỏ. Nguy hiểm chân chính là ta gặp phải một người khổng lồ khủng bố ở nơi sâu nhất trong Thông Thiên hải vực, nắm đấm của hắn có thể đập nát đất đai, ngay cả cường giả Đạo cảnh cũng không phải là đối thủ, thế nhưng ta chạy thoát khỏi tay hắn.”
Quả nhiên tiểu lão đầu nhếch miệng, con mắt trợn trừng.
Thật lòng mà nói, lão không biết rốt cuộc lời này của Lâm Phàm là thật hay giả, chỉ cảm thấy Lâm Phàm như đang nói láo.
Nhưng đã nói sẽ không nghi ngờ Lâm Phàm, nếu giờ tỏ vẻ không tin, không phải tự tát mặt mình à?
“Ừ, sau đó thì sao?” tiểu lão đầu hỏi.
Lâm Phàm cười nói: “Bọn họ đuổi giết ta, ta bỏ chạy thục mạng mới thoát, đến nơi sâu nhất trong Thông Thiên hải vực thì lấy được bảo bối. Cành cây ngươi thấy vừa nãy gọi là Lạc Thần Chi, là một trong những thứ tốt mà ta lấy được.”
“Gặp may mắn.”
Tiểu lão đầu biết không tin không được.
Lạc Thần Chi.
Nghe tên đã biết không phải phàm vật, lão nhớ tới cảnh tượng lúc trước.
Bồng Lai Đỉnh là nền nóng của núi Bồng Lai, mang theo địa thế, lại được núi Bồng Lai uẩn nhưỡng qua nghìn năm, sớm đã có uy thế khủng khiếp, thế nhưng bị Lạc Thần Chi quất mấy phát đã lở.
Trong lòng lão rất tò mò, Lạc Thần Chi có thể đánh vỡ pháp bảo tuyệt thế chân chính không?
“Không phải gặp may mắn mà do đầu óc ta nhanh nhạy, thực lực mạnh mẽ. Nếu không ngươi tưởng ta trở về được chắc?”
Lâm Phàm không thích người khác nói hắn gặp may mắn, ba chữ đơn giản nhưng đã phủ nhận hết mọi nỗ lực của hắn.
Khóe miệng tiểu lão đầu co rúm, nói thật lão hơi không tin.
Cường giả Thần Linh cảnh lại thoát khỏi tay Đạo cảnh, chuyện này như nói đùa, ai sẽ tin chứ, chưa nói đến lại một người khổng lồ còn lợi hại hơn Đạo cảnh.
Chuyện này…
Tiểu lão đầu im lặng một lát.
“Ngươi đã tìm được Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?”
Ánh mắt lão nhìn Lâm Phàm rất nghiêm túc, giống như đang nói đừng lừa gạt ta, cứ nói thật đi, ta rất muốn biết, chỉ cần lần này ngươi nói thật, ta sẽ tin mấy câu trước của ngươi.
Lâm Phàm thản nhiên nhìn tiểu lão đầu, hỏi ngược lại.
“Ngươi nói xem?”
Tiểu lão đầu giận muốn nhe hàm răng sắc nhọn, quát tháo với Lâm Phàm là ta hỏi ngươi, không phải ngươi hỏi ta…
“Tìm được rồi?” Tiểu lão đầu rất chờ mong, lão chưa từng thấy Tẩy Nghiệp Kim Hỏa nhưng tràn ngập kỳ vọng vào thứ này.
Lâm Phàm cười nói: “Ngươi đã chắc chắn ta lấy được sao còn hỏi ta, có cần thiết không.”
Quả nhiên…
Tiểu lão đầu nghẹn họng, trông vẻ mặt của Lâm Phàm không giống đang nói đùa, thật đáng ngưỡng mộ.
“Có thể cho ta xem chút không? Ta tìm kiếm Tẩy Nghiệp Hỏa cả đời mà không thấy. Ngươi đã tìm được, không bằng để ta mở rộng tầm mắt.”
Dù không lấy được nhưng nhìn được cũng tốt.
Lâm Phàm nhìn ánh mắt khát khao của tiểu lão đầu, cuối cùng vẫn thỏa mãn lão, ai bảo Lâm Phàm hắn là người kính già yêu trẻ.
Lập tức nghe thấy một đám lửa đang bốc cháy.
“Ồ!”
Tiểu lão đầu ngạc nhiên thốt lên, sau đó vô cùng kinh ngạc: “Đây chính là Tẩy Nghiệp Kim Hỏa?”
Hơi khác với những gì lão nghĩ.
Lâm Phàm nãy giờ vẫn luôn mỉm cười, hắn đương nhiên không nói cho đối phương biết đây không phải Tẩy Nghiệp Kim Hỏa, mà là Nhân Quả Chi Hỏa còn cao cấp hơn Tẩy Nghiệp Kim Hỏa.
Tiểu lão đầu cảm thấy uy thế của nó thần bí khó lường.
Lão nhìn Lâm Phàm chằm chằm, ánh mắt kỳ quặc, trong lòng phức tạp. Lão thấy tiểu tử này không giống lão nghĩ, tuổi còn trẻ đã có sức chiến đấu như vậy, chẳng lẽ tương lai thực sự sẽ có tiền đồ vô hạn?
“Trên mặt ta có gì mà ngươi cứ nhìn ta tần ngần.”
Lâm Phàm phát hiện ánh mắt tiểu lão đầu có chút không bình thường, giống như bị hắn hớp mất hồn.
Có lẽ là ảo giác.
“Ảo giác, chắc chắn là ảo giác, ngươi nghĩ quá rồi.” Tiểu lão đầu không thể nói ra ý nghĩ trong lòng, tuy rằng không phải không thừa nhận nhưng chỉ là không muốn nói ra.
Chương 547 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]