Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 548: CHƯƠNG 548: TA MUỐN SO TÀI VỚI NGƯƠI (2)

“À, về thôi.” Lâm Phàm nói.

Tiểu lão đầu nghẹn lời, lại phải về?

Cần thiết không.

Đương nhiên không cần thiết, lão hi vọng tiểu tử này có thể cảm nhận thế giới ngoài tươi đẹp, hưởng thụ cuộc sống tươi đẹp nhiều hơn, chứ không phải trở về tu luyện cực khổ.

Thiên Hoang thánh địa.

Cửa sơn môn xuất hiện mấy bóng người, trong đó có một thanh niên phong thần tuấn lãng, mặt mày như ngọc, khí chất phi phàm, người đứng đó khiến cảnh vật bình thường cũng trở nên khác lạ.

“Hành trình đến Thiên Hoang thánh địa cũng khởi đầu con đường vô địch của ta.”

Nếu có người nhìn thấy thanh niên này chắc chắn sẽ thốt lên, đây không phải là thiên kiêu Tần Trăn của Tần thế gia phía đông Thần Võ giới sao. Tần gia từng tiếng tăm lẫy lừng ở Thần Võ giới, nghe nói từng có một vị Thiên Tôn lão tổ tông, nhưng thời đại quá xa xưa, không ai biết là thật hay giả.

Nhưng hiện giờ Tần gia xác thực có một vị Đạo cảnh lão tổ, ở phía đông cũng coi là một thế gia lừng lẫy.

Đám người Tần gia đi cùng nhìn Tần Trăn bằng ánh mắt rất sùng bái.

Đây là hy vọng của Tần gia bọn họ, lão tổ tông từng nói Tần Trăn kế thừa huyết mạch của Thiên Tôn lão tổ tông, tiềm lực vô hạn, tất sẽ trở thành Thiên Tôn.

Hiện giờ Tần Trăn đi tới Thần Võ giới là để khiêu chiến thánh tử, thánh nữ của Thiên Hoang thánh địa, muốn trở thành thiên kiêu hàng đầu phía đông, thực hiện giấc mơ vô địch.

Rất nhiều người biết được chuyện này đều đi theo, bọn họ muốn trở thành nhân chứng, rất chờ mong rốt cuộc thánh tử thánh nữ Thiên Hoang thánh địa và Tần Trăn ai mạnh ai yếu. Tần Trăn có thể đạp lên lớp thanh niên đồng lứa Thiên Hoang thánh địa, bước đến vinh quang hay không.

Lúc này, Tần Trăn chắp tay bái sơn môn Thiên Hoang thánh địa nói: “Tần Trăn Tần gia tiếp gặp Thiên Hoang thánh địa.”

Âm thanh vang dội vọng khắp Thiên Hoang thánh địa.

Còn trong thánh địa, các trưởng lão hơi biến sắc, đương nhiên biết bên ngoài xảy ra chuyện gì, chỉ là không ngờ Tần Trăn sẽ đến Thiên Hoang thánh địa, sợ thì không sợ mà là không nghĩ Tần Trăn sẽ tự tin với thực lực bản thân như vậy.

Sâu trong thánh địa.

Thánh chủ đang tu luyện chậm rãi nói: “Dịch Vân, ngươi ra ngoài tiếp đón, bố trí cho cẩn thận, đừng làm mất mặt thánh địa.”

“Rõ, sư huynh.”

Dịch Vân đứng dậy, khẽ gật đầu xoay người rời đi. Lão cũng muốn nhìn xem Tần Trăn mang huyết thống Thiên Tôn trong lời đồn rốt cuộc thế nào. Nếu đã chọn Thiên Hoang thánh địa, đương nhiên phải chiêu đãi tử tế một phen.

Khiêu chiến như này là chuyện rất bình thường, dù Thiên Hoang thánh địa thua cũng không được ra tay với đối phương, đây là quy củ, cũng là quy tắc. Tuân theo quy tắc thì mới có thể an toàn tồn tại dài lâu.

Lúc Dịch Vân đi ra, Trần Uyên đã tìm tới.

“Trưởng lão, Tần Trăn Tần gia tìm đến. Ta thấy kẻ này hơi ngang ngược, không bằng để ta đối phó hắn, dạy cho hắn một bài học nhớ đời.”

Dịch Vân nghĩ tới Tần Trăn, lòng như có lửa thiêu đốt.

Sao có thể mặc cho đối phương làm càn như vậy.

“Không được, ngươi không phải đối thủ của hắn. Tần Trăn là thiên kiêu của Tần gia, nghe nói kế thừa huyết mạch Thiên Tôn, sức chiến đấu khó bì, ngươi lên đấu bị thua không quan trọng, quan trọng là mất hết mặt mũi thánh địa.” Dịch Vân nói.

Trần Uyên nghe xong trợn mắt, vô cùng không phục: “Sao ta không phải là đối thủ của hắn?”

“Được rồi, ngươi đừng ầm ĩ, phải hay không ngươi không biết, nhưng chẳng lẽ ta cũng không biết.”

Dịch Vân đã nói thẳng ra, không cho Trần Uyên bất kỳ cơ hội, tuy nói tiểu tử này là thánh tử thánh địa nhưng tu vi không cao, thực sự không phải là đối thủ của Tần Trăn.

Trần Uyên nói: “Vậy ai sẽ so tài với hắn?”

“Phục Bạch.”

“Hắn ta sao…”

Trần Uyên không ngờ trưởng lão lại coi trọng chuyện này như thế, tuy hắn ta không muốn thừa nhận bản thân kém hơn người khác, nhưng hắn ta thực sự nhận thua Phục Bạch, đối phương là thánh tử Thiên Hoang thánh địa, cũng là thánh tử được công nhận mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa.

Ở Thần Võ giới tiếng tăm lẫy lừng, uy danh vang vọng.

“Ừ…”

Không bao lâu Dịch Vân đã thấy Tần Trăn, im lặng gật đầu khá tán thưởng, quả thực hạc giữa bầy gà. Có vài người trời sinh đã được làm nhân vật trung tâm, đặt trong một đám người, liếc mắt đã có thể nhận ra.

Nhưng bởi vì Lâm Phàm xuất hiện, tầm mắt của Dịch Vân đã cao hơn trước, nhớ năm ấy còn trẻ lão cũng từng đẹp trai phong độ, nói không ngoa ngoắc ngón tay cũng có một đám sư muội nhào vào lòng lão.

Nhưng khi thấy Lâm Phàm, lão mới thực sự thấy hóa ra trên đời có người ưu tú như vậy.

Dung mạo này thực sự quá siêu thực.

Tần Trăn ngạo nghễ đứng đó, vẻ mặt dửng dưng, phong thái hào hoa, mày kiếm hơi nhíu, có chút ngoài ý muốn. Trước đây hắn ta đến những thế lực khác, sự xuất hiện của hắn ta sẽ khiến nữ tử thế lực đó reo hò, vây quanh. Hắn ta đương nhiên hưởng thụ những tiếng hoan hô của nữ tử như bao ngày khác.

Nhưng… Hiện giờ không giống.

Những nữ tử này nhìn hắn ta bằng đôi mắt hờ hững, giống như nhìn mãi đã quen, không nhìn ra khí chất siêu phàm thoát tục của hắn ta.

Rất kỳ quái.

Khác xa những gì hắn ta nghĩ.

“Tần Trăn, thiên kiêu Tần gia quả thực tài giỏi, là một nhân tài, nghe nói còn trẻ tuổi đã có tu vi Âm Dương cảnh.”

Tần gia có thể đào tạo ra một thiên kiêu như vậy thực sự khiến Vân Dịch khiếp sợ. Xem ra không thể xem thường năng lực của Tần gia, để bồi dưỡng một thiên kiêu như vậy, chắc hẳn hao tổn chi phí khó có thể tưởng tượng.

“Tần Trăn bái kiến Dịch trưởng lão.” Tần Trăn rất cung kính.

“Ừ.” Dịch Vân đáp lại.

“Lão phu biết mục đích đến đây của ngươi, so tài là chuyện rất bình thường. Trước tiên cứ vào đã, lát nữa sẽ thỏa mãn yêu cầu của ngươi.”

“Đa tạ Dịch trưởng lão.”

Có thể được một trưởng lão Thiên Hoang thánh địa tiếp đón đã là coi trọng hắn ta, đám người đi theo xem cũng rất ngạc nhiên, đương nhiên không ngờ Tần Trăn tới Thiên Hoang thánh địa lại được coi trọng như vậy.

Phục Sơn phong!

“Thánh tử sư huynh, Tần Trăn đã tới, trưởng lão chuẩn bị để ngươi so đấu với Tần Trăn.” Một nam đệ tử cung kính đứng trước mặt Bạch sư huynh, người sư huynh trước mặt này chính là thần tượng, là thần trong lòng hắn ta.

“Tần Trăn, thiên kiêu Tần gia, nghe nói trong cơ thể chảy huyết mạch Thiên Tôn của tổ tiên Tần gia, là người này?”

Chương 548 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!