Trên võ đài cuối cùng đã phân thắng bại.
Tiêu Chấn sắc mặt trắng bệch, hơi không cam lòng, nhưng không thể phủ nhận bản thân đã thua, đồng thời vô cùng kiêng nể thực lực của đối phương, hắn ta cảm thấy đối phương dường như vẫn chưa triển khai thực lực chân chính.
Cảm giác này khiến hắn ta khá khó chịu, giống như bị người ta xem thường.
Tần Trăn đứng chắp tay, mắt nhìn xuống Tiêu Chấn bị thua, vẻ mặt vô cùng ngạo nghễ giống như đang liếc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt.
Sau đó, Tần Trăn phát hiện tiếng hoan hô không đúng lắm.
“Hửm?”
Hắn ta nhìn thấy Lâm Phàm, vừa nhìn trong lòng đã chấn động, cho dù rất tự tin với bản thân nhưng khi nhìn thấy Lâm Phàm, trong đầu hắn ta không tự chủ nảy ra một ý nghĩ.
Bản thân không bằng đối phương.
Nhưng hắn ta lập tức ném ý nghĩ này ra sau đầu, tướng mạo ưu tú thì sao, ở Thần Võ giới đều dựa vào thực lực, hôm nay Tần Trăn hắn ta sẽ khiến thánh tử thánh địa thành đá kê chân, từng bước leo lên đỉnh cao.
Tình cảnh trước mắt sớm đã nằm trong dự liệu của Dịch Vân trưởng lão.
Tiêu Chấn tuy mạnh nhưng quả thật không phải đối thủ của Tần Trăn.
Nghe thấy tiếng reo hò xung quanh, Dịch Vân liếc mắt nhìn Lâm Phàm, đó là đồ đệ được Đường Phi Hồng sư tỷ thu nhận, nhưng lão không quá để ý, chuẩn bị để Phục Bạch và Tần Trăn đấu nhau.
Lão biết Tần Trăn ẩn giấu thực lực nhưng Phục Bạch cũng không kém.
…
“Trần sư huynh, kẻ kia là ai?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Uyên nói: “Tần Trăn thiên kiêu của Tần gia, đến thánh địa chúng ta khiêu chiến thánh tử, kẻ này đang muốn chúng ta làm đá kê chân để đạp lên, người vừa thua hắn là Tiêu Chấn, tiếp theo Phục Bạch sẽ ra trận.”
Lâm Phàm không biết hóa ra còn có hoạt động như vậy.
Vô cùng thú vị.
“Phục Bạch là đối thủ của hắn không?”
Lâm Phàm biết Phục Bạch, là thánh tử lợi hại nhất trong Thiên Hoang thánh địa, thần long thấy đầu không thấy đuôi, là một người khá thần bí. Đối phương dám đến khiêu chiến đương nhiên đã nắm chắc, bằng không không ai dám làm chuyện mình không nắm chắc cả.
“Khó nói, lúc trước ta còn tưởng hắn đến tìm chết, nhưng sau trận vừa rồi kẻ này thủ đoạn rất cao siêu, vẫn còn sát chiêu chưa tung ra, có thể là giữ lại để so đấu với Phục Bạch.”
Trần Uyên thừa nhận đối phương rất mạnh, bởi lẽ hắn ta không phải đối thủ của Tiêu Chấn, mà Tiêu Chấn đánh với đối phương được mấy trăm chiêu đã bị đánh bại bằng một đòn.
Ngay lúc bọn hắn đang tán gẫu, một bóng người xuất hiện.
Trong đám người dậy lên tiếng hò hét.
Thánh tử mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa đã xuất hiện, hắn ta từ giữa bầu trời đi đến, ánh mắt lạnh lùng, chậm rãi đáp xuống trước mặt Tần Trăn.
“Là ngươi muốn khiêu chiến ta?”
Tần Trăn chắp tay đáp: “Đúng vậy, kính xin Phục Bạch thánh tử chỉ giáo.”
Phục Bạch chậm rãi nói: “Xem ngươi có vẻ rất biết lễ độ, nhưng ta nhìn ra trong mắt ngươi đang xem thường ta. Đã như vậy, đến đi, thắng được Tiêu Chấn chứng tỏ ngươi có chút năng lực.”
Tần Trăn mỉm cười, nụ cười ngạo nghễ, không còn ẩn giấu, khí thế khắp người tăng vọt, tu luyện đến trình độ này đương nhiên rất ngạo nghễ, sao có thể cam lòng thấp hơn người khác một cái đầu.
Người Tần gia hò hét, tay nắm chặt nắm đấm, đương nhiên rất phấn khích.
Cuối cùng công tử đã phát uy, chỉ cần thắng được Phục Bạch công tử bọn họ chúng là thiên kiêu mạnh nhất phía đông, từ đây vang danh thiên hạ.
Lâm Phàm không trở về vội mà đứng quan sát, thỉnh thoảng chào hỏi mấy sư tỷ chen lên, nếu đã không thể ẩn giấu vậy thì cứ thản nhiên tiếp thu.
Nói thật, người các sư tỷ còn rất thơm.
Trần Uyên lắc đầu rất thất vọng với các sư muội thánh địa, cứ làm như chưa nhìn thấy nam nhân bao giờ, tâm tính như vậy thì tu luyện kiểu gì, trở nên càng mạnh mẽ kiểu gì, hi vọng các nàng có thể tìm được con người chân chính của mình.
Các nàng cũng muốn tìm lại chính mình, không còn mê muội trong sắc đẹp của Lâm sư đệ, nhưng đáng tiếc đây chắc chắn là chuyện không thể nào.
Trận chiến trên võ đài đã bắt đầu.
Dịch Vân vốn đang cà phất cũng không khỏi ngồi thẳng người, vẻ mặt nghiêm túc hẳn lên, đây là trận so đấu then chốt giữa thánh tử Thiên Hoang thánh địa và thiên kiêu trẻ tuổi Tần gia.
Tiếng ầm ầm vang lên không ngừng.
Hai người so chiêu đã bùng nổ uy thế kinh người. Giữa hai tay Tần Trăn khí thế cuồn cuộn, ngưng tụ thành sóng khí ngập trời, sát chiêu được hình thành với sức mạnh đáng sợ ập tới. Phục Bạch thong dong đối mặt, bàn tay ép xuống phá giải luồng sát chiêu này.
Hai bên có qua có lại, không ai yếu thế hơn ai.
Dù là người Thiên Hoang thánh địa hay người qua đường vây xem đều trầm trồ xuýt xoa, chiến đấu cỡ này đã vượt xa sự tưởng tượng của bọn họ, thực sự rất ác liệt.
Ngay cả một vài cường giả thế hệ trước cũng tỏ vẻ thán phục.
Hai người này đều là thiên kiêu chân chính, lúc bọn họ ở cảnh giới này cũng chưa từng có uy thế như vậy, nếu đối đầu nhau ở cùng cảnh giới, sợ rằng khó lòng chống đỡ.
Dần dần, bóng mờ xuất hiện, Phục Bạch đã tỏa ra tuyệt học chân chính mà hắn ta tu luyện, còn Tần Trăn cũng không cam lòng yếu thế, bộc phát ra dị tượng của tuyệt học đã tu luyện, hai bên va chạm nhau.
Dịch Vân đứng dậy, khó lòng duy trì bình tĩnh như vừa nãy, lão hiện giờ không dám nói chắc ai thắng ai thua, tu vi của Tần Trăn Tần gia đã vượt quá sự tưởng tượng của lão.
Khi nghe nói Tần Trăn chảy trong người huyết mạch Thiên Tôn, lão còn hơi ngờ vực, nhưng hiện giờ lao đã thực sự tin, rất có thể chuyện này là thật.
“Thật lợi hại.”
Lâm Phàm thấy ngứa ngáy tay, hắn rất tự tin với thực lực của mình, cũng muốn lên so tài một phen, hắn không nghĩ bản thân sẽ bại trong tay bọn họ.
Hai người trước mặt là thiên kiêu chân chính. Sức mạnh lúc bạo phát không ngang hàng với cảnh giới, cũng giống như hắn tu luyện tuyệt học quá viên mãn, chiến đấu vượt cấp cũng dễ như uống nước.
Tình hình trận đấu dần có chuyển biến.
Tuyệt học Phục Bạch tu luyện dường như hơi kỳ quái, cơ thể xuất hiện thay đổi áp chế được Tần Trăn. Bị sức mạnh đáng sợ nghiền ép, trên người Tần Trăn xuất hiện vân máu, vân máu hết sức rõ ràng, tựa như một luồng sức mạnh kinh người trong cơ thể hắn ta bị kích thích bộc phát ra ngoài, hóa thành cột sáng xông thẳng ra trời đất.
Chương 550 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]