Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 551: CHƯƠNG 551: TA MUỐN SO TÀI VỚI NGƯƠI (5)

“Không ổn…”

Dịch Vân kinh hãi, lão cảm nhận được một luồng sức mạnh rất cổ xưa trên người Tần Trăn.

“Ha ha… Phục Bạch, ngươi không là đối thủ của ta, huyết mạch Thiên Tôn đã kích hoạt, ta chính là người vô địch.” Tần Trăn thét lớn, hai mắt tỏa ra ánh vàng, ánh vàng bắn ra đập vào lồng ngực Phục Bạch, ầm ầm một trận, Phục Bạch bị luồng sức mạnh hùng hậu này đánh không kịp phản ứng, muốn phòng thủ nhưng đã muộn.

Ầm!

Hắn ta bị đánh bật ra khỏi võ đài, sau đó hai chân đạp xuống đất, ổn định cơ thể, bưng lồng ngực khóe miệng rỉ máu.

“Đây chính là sức mạnh của huyết mạch?”

Phục Bạch thầm nói, sắc mặt phức tạp, có ước ao có kinh ngạc. Hắn ta biết ở Thần Võ giới có một vài thiên kiêu mang theo sức mạnh huyết mạch rất lớn, có điều hắn ta luôn cho rằng nhưng thứ này là giả. Bởi vì khi đến Huyết Khí cảnh phải ngưng tụ huyết mạch tự thân, là huyết mạch của chính mình, không dựa vào huyết mạch người khác truyền lại.

Nhưng lúc này, Tần Trăn đã cho hắn ta biết huyết mạch lưu truyền đích thật rất mạnh.

Phục Bạch vẫn muốn lên đài liều mạng với Tần Trăn nhưng bị Dịch Vân ngăn cản, không cần tiếp tục, huyết mạch của Tần Trăn đã kích hoạt, cho dù liều mạng chiến đấu kết quả cuối cùng vẫn vậy.

Lúc này, xung quanh yên tĩnh.

Người của Thiên Hoang thánh địa trợn tròn mắt không dám tin vào những gì nhìn thấy, bọn họ không ngờ Phục Bạch lại thất bại, bọn họ cảm thấy đây là chuyện không thể.

“Sư huynh thua.”

“Không thể nào, rõ ràng sư huynh rất mạnh, hơn nữa bây giờ mới bắt đầu.”

“Rốt cuộc tên này có lai lịch thế nào, rõ ràng đã chuẩn bị trước mới đến.”

Kết quả này kích động rất lớn đến bọn họ.

Trái lại phía Tần gia lại hò reo.

“Công tử độc nhất vô nhị…”

“Công tử đã đánh bại thiên kiêu mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa, ngồi chắc vị trí thiên kiêu đứng đầu phía đông.”

“Ha, trong cơ thể công tử Tần gia ta chảy huyết mạch của Thiên Tôn lão tổ, há ai cũng có thể chống đỡ sao.”

“Qua trận này chắc chắn danh khắp phía đông.”

Người Tần gia mừng rỡ như điên, chỉ muốn nhảy dựng lên tại chỗ.

Tần Trăn vẻ mặt dương dương tự đắc, sức mạnh huyết mạch đã kích hoạt bước đầu, đúng vào lúc đánh nhau với Phục Bạch, gặp phải áp lực huyết dịch Thiên Tôn trong cơ thể sôi trào.

Đây là quân bài tẩy, cũng là một trong những nền tảng mạnh mẽ của bản thân hắn ta.

Tần Trăn nhìn mọi người xung quanh, ánh mắt rơi lên người từng đệ tử Thiên Hoang thánh địa, hắn ta lúc này ngạo mạn đứng trên đỉnh cao nhìn xuống đám người đuổi theo sau hắn ta.

Hắn ta nên hưởng thụ những ánh mắt ngưỡng mộ này.

Trần Uyên nghiến răng nghiến lợi: “Chết tiệt, sao lại bị thua, sau này thế hệ trẻ của Thiên Hoang thánh địa chúng ta sẽ bị Tần gia chèn ép. Rốt cuộc tên này xảy ra chuyện gì, rốt cuộc nguồn sức mạnh kia là thứ gì, chẳng lẽ thực sự có huyết mạch Thiên Tôn?”

“Hắn rất lợi hại, ta muốn thử một lần.” Lâm Phàm nói.

Trần Uyên khiếp sợ, trợn mắt há miệng: “Lâm sư đệ, ta khuyên ngươi đừng làm vậy, ngươi chắc chắn không phải đối thủ của hắn.”

“Không, hắn chắc chắn không phải đối thủ của ta.”

Lâm Phàm rất tự tin, hắn muốn chạm trán với đối phương, muốn tìm một người có thế lực ngang mình để đại chiến một trận, cũng là muốn thể hiện một phen trước mặt mọi người ở Thiên Hoang thánh địa.

Nhân tài ưu tú đáng để người khác đầu tư.

Tuy rằng khép mình tu luyện rất thanh tịnh nhưng có rất nhiều thứ cần phải tranh đoạt, chỉ khi trở nên ưu tú hết thảy vấn đề đều được giải quyết dễ dàng.

Trần Uyên gãi đầu, lại nhìn Lâm Phàm thêm mấy lần: “Không cần đâu, hắn thật sự rất mạnh.”

Lâm Phàm cười.

Hắn muốn giao chiến với cường giả, nhưng chủ yếu là hắn không thích ánh mắt của kẻ này, giống như đang nhìn xuống một bầy kiến hôi.

Lâm Phàm hắn lẫn vào trong đám người vây xem, ánh mắt ngươi quét qua rất dễ đắc tội với người.

“Tần Trăn…” Lâm Phàm bước tới, ngẩng đầu gọi.

Nghe có người gọi mình, Tần Trăn cau mày nhìn nghi hoặc, ánh mắt rơi xuống người Lâm Phàm, hắn ta có ấn tượng rất sâu với Lâm Phàm, bởi lẽ đây là người duy nhất có tướng mạo mà hắn ta tự nhân không sánh bằng.

Lâm Phàm cười nói: “Thấy ngươi rất mạnh ta lại hơi ngứa tay, muốn so tài với ngươi một trận, có hứng thú hay không?”

Vừa dứt lời, xung quanh chấn động.

Rất nhiều người sửng sốt, trong đầu rất ngờ vực người này là ai, đúng là to gan bằng trời, thánh tử mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa các ngươi còn không địch lại, chỉ bằng ngươi cũng đòi so tài, ngươi thèm nổi danh đến phát điên rồi sao.

Các sư tỷ sợ hãi, khuyên sư đệ không nên, nếu bị thương chúng ta sẽ đau lòng.

Trần Uyên há miệng, không ngờ tới hắn thực sự dám làm, hơn nữa còn nói thẳng ra, như vậy chẳng phải rất bá đạo sao.

“Ngươi có bản lĩnh gì?” Tần Trăn nhếch miệng cười, ánh mắt sắc bén nhìn Lâm Phàm chằm chằm. Luồng khí thế kia quá mạnh, đánh bại Phục Bạch, kích hoạt huyết mạch Thiên Tôn, niềm tin vô địch đang dần dần được hình thành.

Lâm Phàm cười, lắc đầu bất đắc dĩ giống như không còn cách nào. Đột nhiên hắn hóa thành bóng mờ, trong nháy mắt đã xuất hiện trên võ đài, nhấc chân quét về phía Tần Trăn đầy dứt khoát.

Tần Trăn giơ tay chống đỡ.

Ầm!

Sức mạnh kinh khủng bùng nổ.

Tần Trăn lùi mấy bước, ổn định cơ thể, mặt lộ vẻ kinh ngạc, tựa như không ngờ rằng sức mạnh đối phương lại đáng sợ như thế.

“Thế nào, có đủ tư cách hay không. Nếu không đủ lại đến thêm một cước.” Lâm Phàm nói.

Mọi người có mặt kinh hãi, có vẻ không giống như bọn họ nghĩ.

Dịch Vân muốn kêu Lâm Phàm xuống, đừng liều lĩnh, thế nhưng bên tai vang lên giọng nói của Đường Phi Hồng.

“Chớ xen vào việc của người khác…”

Dịch Vân bị sư tỷ uy hiếp không dám ho he.

Đó là đệ tử của ngươi, có bị hắn ta đánh vỡ đầu cũng không liên quan đến ta.

Một cú chân vừa nãy quả thực cũng được, nhưng huyết mạch Thiên Tôn của Tần Trăn rất mạnh, không hề đơn giản như vậy, Phục Bạch không cẩn thận bị sức mạnh huyết mạch khi thức tỉnh đánh bị thương, với thực lực của hắn ta đương nhiên vẫn có sức để đánh một trận.

Phục Bạch liều mạng đánh lại xác thực có thể đánh trọng thương Tần Trăn, thậm chí có thể đánh vỡ năng lực bản mệnh của Tần Trăn, thế nhưng hắn ta cũng sẽ cầm chắc cái chết.

Dịch Vân không muốn xảy ra tình huống không cần thiết như vậy, thiên kiêu so đấu tất nhiên quan trọng, nhưng tương lai lại càng quan trọng hơn, thắng thua chốc lát không thể nói lên điều gì.

Chương 551 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!