Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 552: CHƯƠNG 552: TA NỔI TIẾNG RỒI (1)

Chỉ là Lâm Phàm nhảy ra muốn so đấu cùng đối phương, rốt cuộc hắn có xuất thân thế nào?

Nếu lão nhớ không nhầm hắn từ Phế Địa đến Thiên Hoang thánh địa, cùng lắm chưa đến được quá hai năm, thời gian mới được có bao nhiêu đã muốn so đấu với người ta, lão rất muốn hỏi ngươi lấy gì mà so đấu?

Tần Trăn thấy khó chịu, ngay cả thánh tử mạnh nhất của các ngươi còn bị thua, ngươi có bản lĩnh gì dám liều mạng với ta, có điều hắn ta không nói ra những lời này, cẩn thận quan sát mới thấy dường như đối phương rất được chào đón ở Thiên Hoang thánh địa.

Nếu lên tiếng trách mắng thì rất dễ đắc tội với những nữ nhân này.

Tần Trăn hắn ta không thiếu nữ nhân vây quanh, chỉ là không muốn nghe thấy ở bên ngoài có nữ nhân làm hỏng thanh danh hắn ta. Nhớ có một vị cao nhân đã từng nói với hắn ta, hoặc là đừng đắc tội với nữ nhân, hoặc là đắc tội xong phải giết chết nàng ta.

Lời này rất có lý.

Lâm Phàm bước lên võ đài khiến người ở Thiên Hoang thánh địa xì xào bàn tán. Một đám thánh tử thì thầm với nhau, ngờ vực Lâm Phàm bái Đường Phi Hồng làm sư phụ thì không biết trời cao đất dày, có còn người lại cảm thấy rất có thể Lâm Phàm bị Trần Uyên lây nhiễm bệnh điên.

“Hắn…” Phục Bạch tỏ vẻ nghiêm nghị, hắn ta biết Lâm Phàm là đệ tử mà Đường Phi Hồng thu nhận, với hiểu biết của hắn ta về Đường trưởng lão, thu nhận đệ tử tuyệt đối vô cùng nghiêm ngặt, sẽ không tìm một đám người tầm thường thật giả lẫn lộn.

Nếu Đường Phi Hồng biết được suy nghĩ này của hắn ta, chắc chắn sẽ rất thản nhiên nói với hắn ta là ngươi nghĩ quá nhiều.

“Ngươi có cần nghỉ ngơi một lát không, ta thấy ngươi so đấu với Phục Bạch đã tốn không ít sức lực, Lâm Phàm ta chưa từng lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn, phòng khi ngươi thua lại không cam lòng.” Lâm Phàm rất hào sảng nói.

Đám sư tỷ hò hét vì bị hành động của Lâm Phàm chinh phục.

“Lâm sư đệ không hổ là nam nhân chúng ta vừa ý, thật có tinh thần thượng võ.”

“Đúng vậy, không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà còn cho hắn thời gian nghỉ ngơi đấy.”

Các nàng nói không nhỏ, đủ để mọi người đều nghe thấy.

Cánh nam nhân đang vây xem phỉ nhổ, đám bà cô này bị bệnh hay sao, có điều không ai dám nói, sợ chọc giận đám nữ nhân này. Ngay cả những người bạn phái nữ hai mắt cũng sáng rực, rõ ràng đã bị đối phương hấp dẫn.

Tần Trăn nói: “Ngươi tự tin quá rồi đấy, tự tin quá không tốt đâu. Mặc dù ta so đấu với Phục Bạch bị thương thật nhưng không đáng ngại, vẫn dư sức đối phó với ngươi.”

Lời này khiến người khác cảm thấy không thoải mái.

Lâm Phàm mỉm cười bất đắc dĩ, bị xem thường rồi, hắn nhận thấy đối phương nhìn hắn bằng ánh mắt không mấy thân thiện, có lẽ là do tướng mạo rất anh tuấn, rất có mị lực của hắn, bởi vậy mới khiến đám nam giới có cái nhìn không quá tốt về hắn.

“Được thôi, nếu đã vậy không nên phí lời, đến đây nào.”

Lâm Phàm chuẩn bị sẵn sàng, có thể bắt đầu đánh với Tần Trăn bất cứ lúc nào.

Phục Bạch nhìn chằm chằm vào Lâm Phàm, hắn ta rất muốn biết rốt cuộc đệ tử mà Đường trưởng lão vừa ý có bản lĩnh gì, ẩn giấu bao nhiêu thực lực, qua trận vừa rồi mặc dù bị thua nhưng vẫn chưa ảnh hưởng gì đến hắn ta.

Tần Trăn đánh bại Phục Bạch, niềm tin được nâng lên vô cùng mạnh mẽ, hắn ta đã không còn e sợ gì, người khác đến khiêu chiến chỉ là công nhận thực lực của hắn ta mà thôi.

Hắn ta không nghĩ ngợi gì, xuất hiện trước mặt Lâm Phàm đấm ra một quyền, quyền ảnh cực lớn, không hề để Lâm Phàm vào mắt.

Nhưng ngay sau đó Lâm Phàm cũng đánh ra một quyền đáp trả lại khiến Tần Trăn cảm thấy nghiêm trọng.

Không hề yếu ớt, còn lợi hại hơn hắn tưởng tượng rất nhiều.

Gió lốc hình thành do va chạm nổi lên.

“Sức mạnh thật đáng sợ.”

Người có thực lực đều nhìn ra tình hình trong đó, hiển nhiên thực lực của Lâm Phàm mạnh hơn bọn họ tưởng rất nhiều.

Tiểu lão đầu đang quan sát, lão biết thực lực của Lâm Phàm đại khái vẫn chưa tính là gì, lão nhận thấy huyết mạch Thiên Tôn thức tỉnh của Tần Trăn quả thực rất mạnh nhưng vẫn chưa hoàn toàn thôi phát hết, Phục Bạch bị đánh bại là do không đỡ được luồng sức mạnh bạo phát lúc huyết mạch thức tỉnh.

“Cố lên, chỉ cần ngươi đánh bại được Tần Trăn, tên tuổi ngươi sẽ vang vọng toàn phía đông.”

Tiểu lão đầu hi vọng Lâm Phàm ngày càng tốt hơn, ngày càng mạnh hơn.

Thân là người bảo hộ của hắn, lão đương nhiên cũng có thêm thể diện.

Có điều Tiểu lão đầu không đoán chắc hắn có thể đánh bại Tần Trăn hay không, đối phương không phải hạng đơn giản, rất có thủ đoạn. Thật lòng mà nói, dù có để lão đối đầu với Tần Trăn, lão cũng chưa chắc có thể thắng.

Những kẻ này khi sinh ra đã ngậm thìa vàng, mỗi bước đều lên tới đỉnh cao, đâu phải loại người trông có vẻ sống rất lâu nhưng cái gì cũng chỉ biết nửa vời như lão có thể so sánh.

Tần Trăn chỉ muốn đánh bại Lâm Phàm trong thời gian cực ngắn, hắn ta đánh ra mấy chưởng xẹt ngang trời, mỗi chưởng đều ẩn chứa sức mạnh hùng hậu, không gian sụp đổ đè ép xuống Lâm Phàm.

Uy thế vô cùng mạnh, lực đè ép cũng vô cùng mạnh.

Lâm Phàm triển khai Trấn Thế Quyền, quyền ý bùng nổ, quyền ý thần bí ẩn chứa một luồng sức mạnh khiến người khác khó có thể tưởng tượng, hai bên va chạm lẫn nhau làm bùng lên tiếng nổ vang rền, hình thành chấn động khiến mọi người kinh hãi.

Hai mắt Dịch Vân sáng rực.

“Tuyệt học bên trong《 Trấn Long Kinh 》 …”

Lão liếc nhìn qua đã nhận ra tuyệt học cỡ này là 《 Trấn Long Kinh 》 mà sư tỷ từng lấy được.

Thế nhưng cần phải có khí Thiên Long mới có thể tu luyện 《 Trấn Long Kinh 》. Thứ này rất khó tìm, không ai biết nó ở đâu, sau này sư tỷ từ bỏ nhưng đã thuộc lòng những tuyệt học trong đó, dù sao sau khi tu luyện đến cực hạn thì phải bước đi trên con đường của chính mình, bổ xung lượng tri thức dự trữ là việc cần thiết.

“Khá lắm, không nói tiếng nào đã tu luyện, ánh mắt của sư tỷ vẫn tinh tường như thế.”

Có điều lão thầm nghĩ không biết rốt cuộc hắn tu luyện thành công thế nào, bởi lẽ điều quan trọng đó là khí Thiên Long.

Nghĩ không ra.

Lúc này Tần Trăn khá khó chịu với tình hình trước mặt.

Chương 552 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!