Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 553: CHƯƠNG 553: TA NỔI TIẾNG RỒI (2)

Hắn ta không cam lòng mất hồi lâu vẫn chưa khống chế được đối phương, bàn tay dần dần tăng thêm sức mạnh, hắn ta đã lấy ra thực lực lúc so đấu với Phục Bạch.

“Phù Đồ!”

Tần Trăn ép bàn tay lớn xuống, một tòa Phật tháp xuất hiện, Phật Đà xoay quanh, âm thanh cõi Phật vang vọng, hào quang vạn trượng bao phủ trời xanh.

Trong lời đồn về Tần Trăn có liên quan đến khá nhiều tuyệt học, hắn ta từng lấy được một bản chép tay do cường giả Phật môn để lại, trong đó bao gồm ba loại tuyệt học Phật môn, Phật môn từng đến đòi về nhưng bị từ chối.

Bởi vậy quan hệ giữa Phật môn và Tần gia không được tốt lắm.

Lâm Phàm triển khai Lôi Phật Thân sáu tay, sấm sét chạy ngang dọc, sáu cánh tay xuất hiện, một luồng khí thế hùng mạnh phóng thẳng lên trời, sáu tay vung nắm đấm đập nát tòa tháp.

“Đây là…”

Tần Trăn kinh ngạc thốt lên, Lâm Phàm khiến hắn ta vô cùng ngạc nhiên, có thể cảm nhận được khí tức giống hệt tuyệt học Phật môn mà hắn ta tu luyện.

Dịch Vân sửng sốt, lão liếc qua đã biết chân thân đã xảy ra chuyện gì, tu luyện đến cảnh giới của lão đương nhiên có kiến thức rộng rãi, ánh mắt dần trở nên không dám tin tưởng, giống như đang nhìn thấy quỷ.

Cường giả Phật môn tu luyện đến Thiên Tôn cảnh sẽ không trở thành Thiên Tôn mà là Thiên Phật, trong truyền thuyết cơ thể mà Thiên Phật ngưng tụ thành rất đa dạng, trong đó cũng có loại giống như Lâm Phàm lúc này.

“Sao hắn làm được như vậy, đây là phong thái của Thiên Phật mà.”

Dịch Vân ngạc nhiên không thốt nên lời, cũng không biết nên nói gì.

Chuyện này không chỉ khiến mỗi mình Dịch Vân thán phục, ngay cả những trưởng lão đang bế quan khác cũng xuất hiện, đến cả thánh chủ ở xa cũng ngó nhìn tình hình bên này.

Lôi Phật Thân sáu tay là Phật thể ẩn chứa sấm sét phẫn nộ, là chân thân mà cho dù cường giả Phật môn cũng mỏi mắt mong muốn.

Hiện giờ lại xuất hiện trên người Lâm Phàm.

Nếu để những cường giả Phật môn kia biết được, chắc chắn sẽ ngạc nhiên đến trợn mắt há miệng.

“Không ngờ Thiên Hoang thánh địa lại ẩn giấu một cao thủ như ngươi, quả thật đáng ngạc nhiên. Nhưng dù là vậy ngươi vẫn không là đối thủ của ta.”

Tần Trăn giang rộng hai cánh tay, khí thế tăng vọt, bất ngờ triển khai một môn tuyệt học, bóng mờ của một con Cửu Vĩ Thần Ưng xuất hiện, hắn ta lao xuống, hai cánh tay hóa thành móng vuốt, hai ngón tay cong gập phủ kín ánh sáng xanh, sức mạnh vô địch có thể xé nát bất cứ vật gì.

Leng keng!

Âm thanh kim loại va chạm vang lên kịch liệt.

Trong nháy mắt hai người vật lộn nhau.

Một lão già Tần gia đứng một bên cau mày nói: “Tu vi của kẻ này không thấp, tuyệt học mà công tử đang thi triển chính là Bách Thú Lão Nhân, do quan sát man hung ác trong một cấm địa ở Thần Võ giới mới sáng tạo nên, đến cả ta còn khó lòng chống đỡ. Không ngờ rằng đối phương lại đấu với công tử đến mức độ này, thực sự vượt quá sức tưởng tượng.”

“Vậy công tử…” Có người tỏ vẻ ngờ vực, hiển nhiên đang lo lắng cho an nguy của công tử.

Lão già nói: “Tất thắng.”

Lão khẳng định chắc nịch, ánh mắt lấp lánh có thần, không cho rằng công tử sẽ thất bại, lão tin tưởng tuyệt đối vào công tử nhà mình.

“Thắng thua đã rõ, đối phương sẽ bị công tử đánh bại.”

Lão già nhìn hào quang bảy màu xuất hiện trên người Tần Trăn, lập tức mừng rỡ, đây là một món bảo bối khó có thể tưởng tượng. Trước kia khi công tử sắp giáng xuống, có một vị nữ lão tổ có giao tình với Tần gia xuất hiện, vốn dự định nếu là bé gái sẽ thu nhận làm đệ tử, tự mình bồi dưỡng, nhưng ai ngờ lại là một bé trai.

Mặc dù vì chuyện giới tính mà không thu nhận đồ đệ thành công, nhưng có cho Tần Trăn một pháp bảo, từ nhỏ đã sở hữu một pháp bảo quả thật bẩm sinh đã là người chiến thắng, trên đường xuất phát đã vượt qua đại đa số người.

Pháp bảo này của Tần Trăn xuất hiện khiến Dịch Vân cau mày.

“Thất Thải Tường Vân Ti, pháp bảo thành đạo của Nguyệt Mỗ Mỗ. Phiền to rồi! Phục Bạch, lúc hắn đối phó với ngươi không dùng pháp bảo này, một khi hắn sử dụng, ngươi thua là điều tất nhiên.”

Phục Bạch nắm chặt nắm đấm.

Hắn ta biết trưởng lão nói thật.

Đừng thấy hắn ta là thánh tử mạnh nhất thánh địa nhưng thực ra không có pháp bảo được như Tần Trăn. Tất nhiên hắn ta sẽ có một pháp bảo ưng ý, cho dù sau này hắn ta không lấy được ở bên ngoài thì các trưởng bối thánh địa cũng sẽ tặng cho.

Có điều hắn ta đang trong thời kỳ phát triển, ỷ lại quá nhiều vào pháp bảo sẽ ảnh hưởng không nhỏ đến tự thân, bởi vậy nên mới chưa có.

“Đường đường là nam nhân lại dùng thứ đồ ấy của nữ nhân.”

Lâm Phàm nhìn lên trời, Thất Thải Tường Vân Ti che kín trời, một luồng uy thế nặng nề ép xuống mạnh mẽ khiến hắn có chút khó thở.

Đây không phải thực lực của chính Tần Trăn, mà là uy thế vốn có của pháp bảo này.

Tần Trăn nói: “Khi Thất Thải Tường Vân Ti rơi xuống ngươi sẽ không còn bất kỳ đường trốn, so tài đến đây thôi.”

Vừa dứt lời, ánh sáng của Thất Thải Tường Vân Ti càng thêm chói mắt, uy thế càng thêm mạnh mẽ, bầu không khí võ đài càng thêm nặng nề, đây mới là đè ép thực sự, là đè ép trọng lực khiến người khác thở không ra hơi.

Lâm Phàm hít một hơi sâu, sáu cánh tay nắm chặt, gầm lên một tiếng, cơ thể căng phồng, huyết khí trong người cuồn cuộn, mặt đất võ đài dưới hai chân nứt vỡ, một cột sáng huyết khí phóng thẳng lên trời phá tan tầng mây, theo đó có bóng mờ Thiên Long quấn quanh cơ thể, có cảm giác sức ép mà Thất Thải Tường Vân Ti mang đến đã dần dần yếu hơn.

“Thật mạnh.”

Người vây xem khiếp sợ, mặt lộ vẻ kinh ngạc, quả thật không ngờ rằng Lâm Phàm lại có thực lực đáng sợ như vậy, lúc trước còn xem thường đối phương, luồng sức mạnh này đã khiến bọn họ kinh hãi.

Những thánh tử khác thầm xuýt xoa, bị thực lực của Lâm Phàm làm khiếp sợ, ẩn giấu thật sâu, trước đây bọn họ đều không nhìn ra.

Trần Uyên gặp được người tốt, không chấp nhặt với hắn ta, nếu như lúc trước Lâm Phàm ra tay với Trần Uyên, sợ rằng sọ não của Trần Uyên cũng đã bị đập vỡ.

Các sư tỷ tự biên tự diễn.

“Các ngươi xem thực lực của Lâm sư đệ, lúc trước Trần Uyên bắt nạt sư đệ của chúng ta, chúng ta còn tưởng Trần Uyên lấy thế đè người, bây giờ mới thấy hóa ra Lâm sư đệ của chúng ta lòng dạ rộng rãi, không chấp nhặt với Trần Uyên.”

Chương 553 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!