“Đây mới là Lâm sư đệ mà chúng ta yêu mến, không học theo Trần Uyên ỷ vào thực lực tùy ý ăn hiếp người khác.”
Trần Uyên bỗng thấy lạnh sống lưng, ngơ ngác nhìn quanh bốn phía, giống như có ai đang nhắc đến hắn ta vậy.
Bậc lão làng trong Thiên Hoang thánh địa đều kinh ngạc trước huyết khí mà Lâm Phàm bộc phát, bọn họ đều biết Lâm Phàm đi theo con đường huyết khí, lực lượng huyết khí trước mặt quả thật rất mạnh.
Nhưng vẫn chưa đủ để đối phó với Thất Thải Tường Vân Ti.
Ầm!
Lâm Phàm nhảy vọt lên, dáng vẻ nghiêm nghị, tay cầm Lạc Thần Chi vụt mạnh giữ trời, xẹt xẹt một tiếng, nơi bị Lạc Thần Chi đánh trúng tỏa ra ánh sáng nhạt, luồng sóng nổi lên, mạnh mẽ đến mức Thất Thải Tường Vân Ti bị chấn động, sau đó có tiếng nổ lách tách vang lên, sức mạnh đã yếu đi một ít.
Tần Trăn phát hiện ra vấn đề, vung cánh tay lên, Thất Thải Tường Vân Ti phủ đến, định trói chặt Lâm Phàm lại.
Nhưng Lạc Thần Chi trong tay Lâm Phàm đầy rẫy khí thế, vung trái vung phải, không ngừng đánh về phía Thất Thải Tường Vân Ti, mỗi một lần đánh đến Thất Thải Tường Vân Ti lại yếu đi một phần.
“Đây là pháp bảo gì mà có thể áp chế được pháp bảo thành đạo của Nguyệt Mỗ Mỗ, hơn nữa không ngừng làm yếu đi uy thế của nó, chưa từng nghe thấy, chưa từng nhìn thấy.”
Dịch Vân vô cùng bất ngờ, dù lão có kiến thức rộng rãi nhưng cũng chưa từng thấy thần khí như vậy.
Phục Bạch ngửa mặt lên nhìn trời: “Đệ tử Đường trưởng lão thu nhận quả nhiên giống ta dự đoán, không hề đơn giản, thực lực của hắn mạnh hơn ta.”
Thân là thánh tử Thiên Hoang thánh địa, hắn ta trước nay luôn tin tưởng bản thân là mạnh nhất, thế nhưng tình hình xuất hiện lúc này khiến nội tâm hắn ta dao động, có điều chuyện này không khiến hắn ta sụp đổ, trái lại còn nhận thấy bản thân chưa đủ, cần phải tiếp tục cố gắng.
“Pháp bảo này quả là lợi hại.”
Lâm Phàm không ngờ pháp bảo mà Tần Trăn thi triển lại bá đạo như vậy, núi Bồng Lai còn bị hắn đánh tan, thế mà thứ tơ này lại có thể chống đỡ được đến tận bây giờ, tuy rằng uy thế đã yếu đi rất nhiều nhưng vẫn còn nguyên vẹn, chưa bị đánh nát.
Tần Trăn khó có thể bình tĩnh, thu Thất Thải Tường Vân Ti lại, nếu còn tiếp tục pháp bảo sẽ bị đánh nát, đây là tổn thất mà hắn ta không thể chấp nhận.
Lúc này trời xanh rung chuyển, Tần Trăn lơ lửng giữa không trung, tóc đen bay lượn, áo bào phấp phới, huyết mạch Thiên Tôn được kích hoạt, một luồng sức mạnh cổ lão tràn ngập trong cơ thể hắn ta.
Lâm Phàm cau mày, đây chính là sức mạnh mà Tần Trăn đối phó với Phục Bạch.
Hắn biết rất mạnh nên không dám bất cẩn, thu Lạc Thần Chi xong, đạp chân xuống, sức mạnh bùng nổ, hai chân hãm sâu xuống mặt đất, sáu cánh tay bày ra tư thế tiến công.
Hắn thôi phát tuyệt học, bí pháp, quyền ý thần bí, ngưng tụ tự thân, cùng với sự ngưng tụ không ngừng, khí thế ngày càng khổng lồ, cuối cùng đạt đến cực hạn.
Huyết khí xuyên thủng trời xanh như một con rồng.
Mọi người đang ngồi đều đứng dậy quan sát.
Tất cả đều nín thở, không ai dám lên tiếng.
Dịch Vân nắm chặt nắm đấm, hơi thở thoáng gấp gáp, rồng ẩn giấu trong Thiên Hoang thánh địa cuối cùng đã xuất hiện, thực lực của Lâm Phàm khiến lão kinh sợ hơn bất cứ thứ gì.
Đường Phi Hồng xuất quan, đáp xuống dưới chân núi, hào hoa phong nhã đứng ở xa quan sát tình hình bên này.
Bà ta bồi dưỡng đệ tử theo cách tự thân vận động, rất ít khi ra tay trợ giúp, không ngờ đệ tử của mình lại có thể tự lập trưởng thành, nhưng sâu trong nội tâm bà ta lại thấy lo lắng nhiều hơn, cảm giác này rất quái dị, còn có một chút tình cảm.
Di chứng của luân hồi thật đáng sợ.
Dù bà ta đã kiềm chế nhưng vẫn khó lòng chống lại.
Lúc này, Lâm Phàm không hề do dự mà chủ động xông lên, phóng lên trời dồn ép Tần Trăn, dù đối phương thực sự nắm giữ huyết mạch Thiên Tôn thì đã sao, đấu một phen xem ai lợi hại hơn ai.
Ầm ầm!
Hai bóng người va chạm lẫn nhau, tiếng nổ vang rền nhức óc, uy thế bao phủ bốn phía, bùng nổ ra ánh sáng lấp lấp che kín mắt mọi người.
Ánh sáng quá chói lóa.
Mọi người che mắt nhưng vẫn muốn trông thấy rõ ràng tình hình lúc này, có điều luồng uy thế này quá mạnh, quá mức khủng bố, tất cả đều từ bỏ.
Trong lòng mọi người chỉ có một suy nghĩ, người này mới chân chính là đệ tử mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa.
Nếu đánh bại được Tần Trăn thì chẳng phải dù có nắm giữ huyết mạch Thiên Tôn thì đã làm sao, đâu có nghĩa là sẽ vô địch, nhưng có rất nhiều người cho rằng đây là chuyện không thể.
Huyết mạch Thiên Tôn mạnh mẽ cỡ nào, há có thể thua như vậy được.
Dần dần, ánh sáng tiêu tan.
Thiên Hoang thánh địa khôi phục sự yên tĩnh.
Hai bóng người xuất hiện trong tầm mắt mọi người, hai người đứng im nơi đó không nhúc nhích, đều muốn chờ xem cuối cùng ai thắng ai thua.
Người của Tần gia vô cùng căng thẳng.
Ọc ọc!
Tần Trăn nãy giờ không nhúc nhích phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể lảo đảo lùi về sau mấy bước, mặt đỏ bừng bỗng nhiên trắng bệch, hắn ta không cam lòng nhìn Lâm Phàm, giống như đang chờ đợi điều gì đó.
“Ngươi nắm giữ huyết mạch Thiên Tôn quả thật rất mạnh, nhưng xin lỗi ta càng mạnh hơn ngươi.” Lâm Phàm cười nói.
Tần Trăn thầm thở hắt một hơi, đột nhiên nhẹ nhõm, hắn ta biết mình đã thua nhưng vẫn không tỏ vẻ giận dữ.
“Thiên Hoang thánh địa không hổ danh là thánh địa mạnh nhất phía đông, Tần Trăn ta không địch lại ngươi nhưng tương lại ta chắc chắn đòi lại thất bại hôm nay.”
Tần Trăn tính cách mạnh mẽ, không vì bị thua mà buông bỏ quyết tâm, trái lại chuyện này lại càng kích thích ý chí chiến đấu trong lòng hắn ta, hắn ta nhìn Lâm Phàm chằm chằm, giống như muốn khắc ghi khuôn mặt Lâm Phàm vào nơi sâu nhất trong lòng.
Tần Trăn xoay người rời đi.
Trận đấu lần này tuy chưa thành công nhưng đã hun đúc khát vọng cường giả của hắn ta, chỉ là vào thời khắc sống còn đã bị Lâm Phàm đánh tan.
Tiếng hoan hô vang lên trên khán đài.
Tiếng hoan hô của nữ nhân khó có thể tưởng tượng.
Các sư tỷ đỏ mặt hò hét, gào đến mức cơ thể mềm nhũn, chỉ muốn ngã vào lồng ngực Lâm sư đệ.
Lâm Phàm híp mắt nhìn theo bóng lưng rời đi của Tần Trăn.
Thật mạnh.
Chương 554 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]