Huyết khí sôi trào trong cơ thể hắn ta, huyết mạch Thiên Tôn quả thực không thể coi thường, lúc va chạm luồng sức mạnh cổ lão đó xuyên thủng qua, uy năng của Nhân Quả Chi Hỏa bùng nổ mới ngăn cản được, bằng không sợ rằng hắn cũng sẽ bị chấn thương giống như Phục Bạch.
Từ lúc ở Phế Địa đến bây giờ quá ngắn, có thể đạt được sức chiến đấu như vậy hắn đã mãn nguyện rồi.
Cần phải tiếp tục tu luyện, tiếp tục trưởng thành, tuyệt đối không được buông thả bản thân, Thần Võ giới quá rộng lớn, xuất hiện đủ loại yêu nghiệt kỳ tài có sức ép rất lớn, còn xuất hiện thêm một kẻ chảy trong người huyết mạch Thiên Tôn gì đó nữa.
Như thế khác gì hack game. Tần Trăn có thể, người khác cũng có thể, nếu như gặp phải kẻ kích hoạt hoàn toàn huyết mạch Thiên Tôn, đạt đến cấp độ Phản Tổ, hắn chưa chắc đã là đối thủ.
Nghĩ tới đây Lâm Phàm lại buồn rầu, hắn giống như con cháu nhà nghèo, muốn cái gì cũng không có, mà người khác thì muốn gì được nấy, hoàn toàn không thể so sánh, xuất phát điểm của hắn hơi thấp.
Nếu không có bạo kích tiểu phụ trợ, có lẽ hắn vẫn đang sống tạm bợ qua ngày ở Phế Địa.
Hoặc cũng có thể đã bị người chém chết.
Ngắn ngủi mười mấy năm tu luyện, từ không đến có, đối đầu với quý tộc mạnh nhất đã giành được phần thắng, hắn luôn tràn ngập tự tin vào tương lai của bản thân.
“Trưởng lão, ta về trước.”
Lâm Phàm chắp tay với Dịch Vân, xoay người rời đi, thuận tiện vẫy tay tạm biệt với các sư tỷ, được mọi người vây quanh rất thoải mái, thế nhưng không có cảm giác tự do, đi đâu cũng bị người khác nhìn, hắn luôn cảm thấy kỳ quái.
Dịch Vân mỉm cười.
Sau trận đấu này, sợ rằng uy danh của Lâm Phàm sẽ lan truyền khắp phía đông, thậm chí có danh tiếng trên cả Thần Võ giới.
Điều này rất tốt.
Tuy rằng Phục Bạch bị thua nhưng không coi là đáng tiếc, Tần Trăn chảy trong người huyết mạch Thiên Tôn, xuất phát điểm cao, thua không oán trách, tương lai thế nào vẫn chưa biết được.
Tiểu lão đầu đi theo sau Lâm Phàm: “Khá lắm, thật sự khiến ta ngạc nhiên, thực lực này của ngươi quá đáng sợ.”
Lão ta khóc không ra nước mắt với thực lực của Lâm Phàm, với thực lực này còn cần người bảo hộ như lão hay sao?
Đương nhiên không cần.
Lão biết rõ trong lòng, lúc gặp kẻ địch mạnh còn không biết ai bảo vệ ai đây.
Nhưng lão không nói, ta đã đảm nhận vai trò người bảo hộ, cho dù không được nhưng bưng trà rót nước thì vẫn được chứ.
Chẳng hiểu sao lão lại nghĩ đến ái đồ lúc trước. May mà hắn ta chết sớm, bằng không sợ rằng sẽ đào đất chôn chính mình, chênh lệch quá lớn, khó lòng so sánh.
“Bình thường thôi, Tần Trăn tuy mạnh nhưng ta đánh bại hắn không gặp bất kỳ trở ngại nào.” Lâm Phàm nói.
Khen ngươi một câu đã bắt đầu kiêu ngạo, thế nhưng lão không những không phản bác, trái lại còn rất phấn khích.
“Ta cũng thấy vậy, Tần Trăn này ban đầu vô cùng ngạo nghễ, sau khi bị ngươi đánh bại, mặt thâm đen như đất, giống như chết cha chết mẹ vậy.”
Tiểu lão đầu bắt đầu khoác lác.
Nếu là trước kia lão đương nhiên sẽ không như vậy, chắc chắn sẽ nói Lâm Phàm đang tỏ vẻ.
Thế nhưng hiện giờ Lâm Phàm đã vùng lên bùng nổ thực lực, được tất cả mọi người tán thưởng, lão thân là người bảo hộ của hắn đương nhiên sẽ ủng hộ Lâm Phàm.
Có vinh cùng hưởng, có nhục cùng chịu.
Lão còn muốn sau này trở thành người bảo hộ khi Thiên Tôn còn trẻ trong mắt người khác nữa.
Dựa vào thân phận này sẽ có thể hoành hành bá đạo, vạn sự hanh thông ở Thần Võ giới.
Tiểu lão đầu rất tin tưởng tương lai Lâm Phàm sẽ có thành tựu.
Sẽ vô cùng phi phàm chứ không đơn giản như vậy.
U Tử phong.
Lâm Phàm nhìn thấy bóng dáng sư tôn, cung kính nói: “Sư tôn…”
Đường Phi Hồng an tĩnh nhìn Lâm Phàm, ánh mắt giống như nhìn thấu tất cả, sau hồi lâu mới chậm rãi nói: “Ngươi đã vượt quá sức tưởng tượng của ta, khiến ta vô cùng kinh ngạc, nếu gặp được cơ duyên nên biết cách quý trọng, hiện giờ ngươi không còn là người vô danh trong Thần Võ giới, nên biết bảo vệ niềm vinh quang này”
“Vâng, sư tôn.” Lâm Phàm đáp.
Đường Phi Hồng xoay người rời đi.
Lâm Phàm nhìn theo bóng lưng rời đi của sư tôn, rất bất đắc dĩ. Sư tôn lãnh đạm giống hệt như nước băng, có dù đun nóng cũng không có chỗ dùng, hắn rất muốn cùng sư tôn mở lòng, không chuyện gì không thể nói, gặp phải khó khăn oan ức đã có sư tôn ôm vào lòng, vùi đầu lên ngực lớn trắng như tuyết của sư tôn khóc lóc kể lể oan ức.
Nhưng đây chỉ là hắn nghĩ, hoàn toàn không thể thực hiện.
Lúc này Dịch Vân xuất hiện bên cạnh Lâm Phàm, nói nhỏ: “Thánh chủ truyền âm sau này ngươi gặp phải bất kỳ vấn đề gì, hoặc là tu luyện cần đồ gì đó thì cứ nói với chúng ta, sư tôn ngươi không thể đưa cho ngươi thì chúng ta sẽ nghĩ cách đưa cho ngươi, hi vọng ngươi nghiêm túc tu luyện, trở thành đệ tử làm Thiên Hoang thánh địa tự hào.”
Lâm Phàm không ngờ Dịch Vân trưởng lão lại chuyển ý của thánh chủ tới, trong lòng mừng rỡ, đang định cảm tạ Dịch Vân.
Đột nhiên phát hiện một thủ chưởng lấp lánh xuất hiện, tàn nhẫn hướng về phía Dịch Vân.
Dịch Vân vội vàng chạy ra khỏi U Tử phong, vừa chạy vừa hô: “Sư tỷ, ta không có ý gì khác, ngươi không nên hiểu lầm…”
Lâm Phàm nhìn Dịch Vân trưởng lão chạy trối chết không khỏi nở nụ cười, đồng thời phát hiện sư tôn hơi hẹp hòi, hiển nhiên lời vừa nãy khiến sư tôn không vui.
Đệ tử của Đường Phi Hồng ta còn cần các ngươi cho đồ tốt sao?
…
“Công tử, người không sao chứ?” Lão già Tần gia hỏi han, từ khi rời khỏi Thiên Hoang thánh địa, công tử luôn không nói không rằng khiến lão lo lắng, bởi lẽ Tần Trăn là tương lai của Tần gia bọn họ, cũng là niềm hi vọng trở thành Thiên Tôn cuối cùng, dù là lão tổ bây giờ cũng không được kế thừa huyết mạch Thiên Tôn.
Chỉ cần công tử nhà lão đạt đến cảnh giới Thiên Nhân là đã có thể khiến huyết mạch Thiên Tôn tiến thêm một bước, tốc độ tăng tu vi sẽ đạt tới mức kinh người.
Tần Trăn chậm rãi nói: “Không sao, tuy rằng bị thua nhưng không ảnh hưởng gì đến ta, trái lại càng thêm kích thích huyết mạch trong ta, chỉ là ta đang nghĩ rốt cuộc hắn là ai, từ bao giờ Thiên Hoang thánh địa lại xuất hiện một kẻ im hơi lặng tiếng như vậy.”
Chương 555 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]