“Lúc rời đi ta có nghe ngóng hắn là đệ tử mà Đường Phi Hồng tự mình thu nhận.” Lão già nói.
Tần Trăn trầm tư, gật đầu.
“Đã biết.”
Tất cả đều tưởng rằng Đường Phi Hồng thu nhận đệ tử là do nhìn thấy hắn bất phàm, nếu Đường Phi Hồng biết được, chắc chắn sẽ vô cùng bất đắc dĩ, lúc trước thu nhận chẳng qua chỉ muốn dựa vào đó tu luyện mà thôi.
Các ngươi suy nghĩ quá xa.
Mấy ngày sau.
Phía đông chấn động, thiên hạ đều biết Thiên Hoang thánh địa lại ẩn giấu một đệ tử còn lợi hại hơn Phục Bạch, im hơi lặng tiếng nhưng vừa xuất hiện đã làm chấn động mọi người, đánh bại Tần Trăn nắm giữ huyết mạch Thiên Tôn của Tần gia.
Người nghe thấy tin này đều cực kỳ kinh hãi.
Lại có một thiên kiêu một đời xuất hiện, hơn nữa còn xuất hiện với tư thái mạnh mẽ như vậy, thật sự kinh người.
Rất nhiều cường giả thế hệ trước biết được đều cảm thán mắt nhìn người của Đường Phi Hồng đúng là rất cao, rất nhiều năm qua chưa từng có đệ tử, không ngờ vừa thu nhận đã thu nhận được một loại biến thái như vậy.
Tên tuổi của Lâm Phàm được lan truyền ra ngoài.
Thậm chí có rất nhiều nữ đệ tử vây xem đã truyền ra Lâm Phàm ở Thiên Hoang thánh địa có tướng mạo tuyệt thế vô song, ngay cả đám Tần Trăn cũng chỉ bằng 1% của đối phương.
Tuy rằng có thổi phồng nhưng ý muốn nói rất rõ ràng là giá trị nhan sắc và mị lực của Lâm Phàm đã đạt đến đỉnh cao, chưa từng có ai vượt qua.
Một quán rượu.
Rất nhiều khách nhân đang trò chuyện với nhau về những việc xảy ra gần đây.
Núi Bồng Lai bị phá hủy!
Lâm Phàm của Thiên Hoang thánh địa!
Hai chuyện này đều liên quan đến một người, mọi người thán phục không ngớt, có người ngưỡng mộ, có kẻ đố kỵ, chỉ ước được thay thế Lâm Phàm để hưởng mọi tán dương của mọi người.
Cũng có không biết bao nhiêu nữ tử xinh đẹp đánh tiếng muốn được kết thành đạo lữ với Lâm Phàm.
Ở một góc, có một người không hề bắt mắt, ngồi uống rượu nhắm món một mình, lắng tai nghe.
“Hắn đã lợi hại như vậy?”
Người này chính là quốc sư, lão ta không dám đeo mặt nạ, đeo mặt nạ ở Thần Võ giới là một chuyện rất nguy hiểm, khiến người ta cảm thấy lão ta đang tỏ vẻ, cuối cùng sẽ dẫn đến rất nhiều phiền phức.
Sau rất nhiều lần bị đánh đập, lão ta có thể sống đến hiện tại quả thật không dễ.
Lúc còn ở Phế Địa, điều lão ta theo đuổi chính là rời xa vùng lao tù này, đặt chân đến một thiên đường mới, thế nhưng mong ước và thực tế lại quá tàn khốc.
Lão ta vật lộn ở Thần Võ giới rất thảm.
Có lúc lão ta nghĩ trở về nơi cũ không phải tốt sao, ít nhất là quốc sư trên vạn vạn người, đáng tiếc không thể trở về. Ở đây mạng sống lão ta như rơm rác, vơ bừa một nắm cũng có đống người có thực lực như lão ta.
Lão ta cũng từng gia nhập thế lực nhưng tuổi tác đã cao, đi đâu cũng bị người ghét bỏ, chỉ đành trở thành tán tu chân chính, từ đây tự dựa vào chính mình.
Nỗ lực một thời gian lão ta cũng có chút thu hoạch, chí ít cũng có thể tự cung tự cấp, cũng tìm được pháp môn nâng cấp tu vi đạt đến Huyết Khí tầng hai, đối với lão ta tốc độ như vậy không tính là chậm mà tiến triển rất nhanh.
Chí ít nhanh hơn nhiều so với lúc Tẩy Tủy.
Có điều cho đến hiện giờ, lão ta vẫn chưa tìm được tuyệt học thích hợp, chỉ có thể tu luyện một vài thứ phổ thông tầm thường.
Hiện giờ lão ta biết Lâm Phàm ở Thiên Hoang thánh địa sống rất thoải mái, nhưng lão ta chưa từng nghĩ sẽ tìm đến Lâm Phàm, lão ta muốn dựa vào sức mình, chứ không phải dựa vào người khác để tồn tại.
Nhưng đúng lúc này, một người trẻ tuổi vỗ vai quốc sư.
“Một mình uống rượu cũng không nhớ đến ta, nghe chuyện gì đấy?”
Người trẻ tuổi này là người đầu tiên quốc sư quen biết ở Thần Võ giới, cũng coi như bạn bè, đã từng cứu mạng quốc sư, bởi vì không hiểu quy củ bị người đánh đập, người trẻ tuổi này đã đứng ra giúp đỡ, do đó thân thiết nhau.
“Đang nghe bọn hắn kể chuyện về Lâm Phàm.” Quốc sư trả lời.
Người trẻ tuổi thở dài nói: “Hờ, chúng ta không thể mơ tưởng, đối phương là đệ tử Thiên Hoang thánh địa, đệ tử thân truyền của Đường Phi Hồng, chúng ta và hắn là người của hai thế giới khác nhau, người cũng đừng ao ước, mỗi người có một số mệnh khác nhau.”
Quốc sư uống rượu không nói gì, lão ta không nói ra ta với hắn cùng tới từ một nơi, năm đó khi hắn vẫn yếu ớt, ta còn mạnh hơn hắn đấy.
Có điều nếu nói ra chưa chắc đã có ai tin.
Người trẻ tuổi liếc nhìn quốc sư: “Ngươi cũng đừng mong gia nhập những thực lực khác tìm chỗ dựa, ngươi ngần này tuổi đã không phù hợp yêu cầu đâu, không biết hồi trẻ ngươi lãng phí thời gian thế nào mà già rồi mới bắt đầu tu luyện.”
Quốc sư á khẩu không đáp lại, lão ta không muốn phí lời.
Chỉ muốn vứt tên này từ lúc vẫn còn trong bụng mẹ đến Phế Địa, để ngươi được nếm trái độ khó khi tu luyện, thực sự khó gần chết.
Lão ta thật ngưỡng mộ người trẻ tuổi Thần Võ giới, tôi luyện Long Cốt thật dễ dàng.
Có đan dược mạnh mẽ, long mạch cũng nhiều, chỉ là có nguyện ý đi tìm hay không, nếu như Phế Địa cũng được như vậy, tu vi của lão đã sớm đạt cảnh giới rất cao.
…
U Tử phong.
Lâm Phàm bế quan tu luyện, tạm thời chưa muốn hùa theo người khác.
Hắn có nguyên cứu bản đồ mà sư tôn giao cho hắn, hai nơi này không an toàn như hải vực Thông Thiên, thậm chí lại càng nguy hiểm hơn.
Ở hải vực Thông Thiên là do hắn may mắn gặp được cổ thụ, bằng không sợ rằng đã chết ở nơi đó.
May mắn không phải lúc nào cũng xuất hiện, ăn may được một lần thì phải ngoan ngoãn học tập, nâng cao tu vi, đợi đến khi thực lực mạnh hơn sẽ có thể đi thử.
【 Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 200 lần! 】
【 Nhắc nhở: Độ thành thạo Thiên Long Đại Thủ Ấn +200! 】
Tu luyện chính là vô cùng khô khan.
Lâm Phàm thấy không khó để ổn định tâm thần, ý chí, tinh thần, muốn trở nên mạnh mẽ thì chỉ có thể đi theo con đường này.
Thịnh gia.
Thịnh Lan muốn Lâm Phàm chết đến sắp phát điên, có điều bốn thiên vệ chết thảm, nhiệm vụ thất bại đã gây nên ảnh hưởng rất lớn với nàng ta.
Nàng ta không cam lòng, vô cùng không phục.
Bây giờ lại nghe thấy tin tức về Lâm Phàm, không ngờ rằng là chuyện mà nàng ta không dám tin.
Tần Trăn nắm giữ huyết mạch Thiên Tôn lại bị đối phương đánh bại, điều này càng khiến Thịnh Lan cảm thấy không có hy vọng báo thù, nàng ta rất muốn tìm lão tổ, nhưng sau chuyện kia không còn ai bằng lòng cho nàng ta có cơ hội xông vào nơi lão tổ bế quan.
Chương 556 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]