Thịnh Lan muốn báo thù.
Nàng ta biết đã không còn cơ hội, tổn thất bốn vị Thiên Vệ là chuyện rất nghiêm trọng, lão tổ vốn không muốn trêu chọc Đường Phi Hồng, bởi vì người chết là Thịnh Nguyên mới có thể bí quá hoá liều phái ra bốn vị Thiên Vệ ám sát đối phương.
Bây giờ thất bại, cho dù là lão tổ cũng tuyệt đối sẽ không tiếp tục phái người ám sát Lâm Phàm.
Một lần không thành công thì không có lần thứ hai, nếu không nguy hiểm cực cao, chắc chắn không có khả năng Đường Phi Hồng trơ mắt nhìn đồ nhi của bà ta bị người ám sát.
Rất có thể sẽ mang tai họa ngập đầu đến cho Thịnh gia.
“Tuyệt đối không thể bỏ qua như vậy.” Vẻ mặt Thịnh Lan ác độc, tia sáng báo thù tràn đầy trong mắt.
Nếu Lâm Phàm biết thì sẽ rất hiểu tâm trạng của đối phương, ngươi báo thù vì con trai là chuyện rất bình thường, kết quả giữa chúng ta chỉ có thể lấy một phương đi cùng với Thịnh Nguyên mới có thể chấm dứt.
Trong một chỗ dãy núi âm trầm.
Thịnh Lan thân khoác trường bào, che đậy nửa khuôn mặt: “Thịnh Lan của Thịnh gia cầu kiến Vạn Ma Lão Quân.”
Cảnh vật xung quanh âm trầm không có bất cứ sức sống nào, nơi này thời thời khắc khắc tràn ngập một loại hơi thở đặc thù, không có bất kỳ chỗ tốt gì đối với người bình thường, nhưng đối với một vài cao thủ tu hành tuyệt học đặc thù thì đây là một nơi tu luyện hoàn mỹ.
“Tam tiểu thư Thịnh gia đường xa mà đến, không tiếp đón từ xa, mời vào.”
Từ chỗ sâu trong dãy núi truyền ra một giọng nói trầm thấp.
Được cho phép, Thịnh Lan đi tới chỗ sâu trong dãy núi.
Vạn Ma Lão Quân rất có uy danh ở phía đông Thần Võ giới, lão ta là kẻ mạnh trong ma đạo, hằng năm bế quan tu luyện tại đây, ngược lại cũng không có người khác tới quấy rầy, ngẫu nhiên có người tiến đến cũng là vì tìm kiếm trợ giúp.
Thịnh Lan không có cách nào, chỉ có thể tìm Vạn Ma Lão Quân hỗ trợ.
Chỗ sâu trong dãy núi có một tòa tế đàn, mây đen quay cuồng trên không, mây đen dày đặc ẩn chứa đủ loại hơi thở âm trầm.
Vạn Ma Lão Quân khoanh chân, trên người tràn ngập sương mù màu đen, mở mắt ra, hai tia sáng đen lập loè.
“Chuyện gì?”
“Vạn Ma Lão Quân, ta muốn làm một cuộc giao dịch với ngươi.” Thịnh Lan nói.
Vạn Ma Lão Quân nhíu mày, tò mò nói: “Giao dịch gì?”
“Nghe nói ngươi vẫn luôn tìm kiếm ma cốt trời sinh, ta có thể dùng một khối ma cốt làm giao dịch với ngươi.” Thịnh Lan biết Vạn Ma Lão Quân tuyệt đối sẽ ra tay vì ma cốt.
“Ma cốt… Niên đại nào?” Trước mắt Vạn Ma Lão Quân sáng ngời, rất chờ mong.
Thịnh Lan nói: “Lâu khoảng ngàn năm.”
Ma cốt khá đặc thù, cũng khá ít có, điều kiện hình thành cực kỳ khó có được, đó là ở một nơi tràn ngập ma khí hình thành tự nhiên, cần phải trải qua năm tháng dài dòng.
Trong đó ẩn chứa chân ý ma đạo.
Mỗi người khác nhau, đối với tu sĩ khác mà nói, vật ấy có thể quấy nhiễu tâm thần, tác dụng không lớn.
Nhưng đối với Vạn Ma Lão Quân mà nói, vật ấy lại là bảo vật có thể mang đến chỗ tốt cực lớn cho bản thân.
“Nói đi, giao dịch gì?”
Thịnh Lan nói: “Ta muốn mời lão quân giết một người.”
“Ai?”
“Một người đệ tử của Thiên Hoang thánh địa, hắn tên là Lâm Phàm.”
Lúc Thịnh Lan nói đến tên này, lửa giận trong mắt thiêu đốt mạnh mẽ, hận không thể bầm thây vạn đoạn Lâm Phàm ngay bây giờ.
Vạn Ma Lão Quân suy tư: “Có nghe nói qua, một vị tuấn kiệt trẻ tuổi rất nổi danh ở phía đông gần đây, đã trấn áp Tần Trăn có được huyết mạch Thiên Tôn của Tần gia, hơn nữa còn là đệ tử Đường Phi Hồng. Ngươi chỉ dựa vào một khối ma cốt đã muốn bản tọa chịu nguy hiểm lớn như thế đi chém giết một vị đệ tử bị Thiên Hoang thánh địa xem thành bảo vật, yêu cầu không khỏi cũng quá cao đi.”
Thịnh Lan nói: “Hay là đường đường Vạn Ma Lão Quân lại sẽ sợ hãi một tiểu tử mới ra đời?”
“Ha hả.” Vạn Ma Lão Quân cười, lộ ra hàm răng đen nhánh, trầm giọng nói: “Đừng dùng phép khích tướng trên người bản tọa, việc này không có bất kỳ tác dụng gì với ta.”
Thịnh Lan nói: “Ngược lại không phải phép khích tướng, mà là lão quân tung hoành ở phía đông ngàn năm, tuyệt học mà lão quân đã từng tu luyện, Thiên Hoang thánh địa xen vào việc người khác làm hỏng nơi tu luyện của ngươi, trôi qua lâu như vậy, lão quân cũng đều không để chuyện này ở trong lòng ư?”
Nàng ta tới tìm Vạn Ma Lão Quân chính là biết giữa Thiên Hoang thánh địa và Vạn Ma Lão Quân đã từng có mâu thuẫn.
Mâu thuẫn này đã trôi qua thật lâu, nhưng Vạn Ma Lão Quân kiêng kỵ thực lực của Thiên Hoang thánh địa nên vẫn luôn không dám có bất kỳ hành động nào.
Bây giờ, nàng ta và Vạn Ma Lão Quân kể ra cuộc giao dịch này, đó là nghĩ đến Vạn Ma Lão Quân tuyệt đối sẽ không dừng tay như vậy, chắc chắn trong nội tâm còn rất không cam lòng.
Vạn Ma Lão Quân cười, tiếng cười quanh quẩn giữa núi non.
“Ngươi nói nhiều như vậy còn không phải là muốn kích tướng bản tọa ư, cũng được, cuộc giao dịch này có thể làm với ngươi, đưa ma cốt cho ta, xong việc thì chuyện không cần ngươi tới quản nhiều.”
Thịnh Lan giơ tay, ném ma cốt cho Vạn Ma Lão Quân: “Vậy Thịnh Lan bèn chờ tin tốt của lão quân.”
Ngược lại nàng ta không sợ lão quân lật lọng.
Tuy nói đối phương tu chính là ma đạo, nhưng đạt tới loại cảnh giới này thì tất nhiên là có danh dự, nếu không sau này ai còn dám tin tưởng lão ta, người thường không có danh dự ngược lại cũng không có chuyện gì.
Nhưng mà Vạn Ma Lão Quân một khi không có danh dự thì sẽ truyền ra khắp Thần Võ giới, đến lúc đó người có tu vi tuyệt đối sẽ không kết phường với Vạn Ma Lão Quân.
Vạn Ma Lão Quân không tiếp tục nói thêm cái gì.
Thịnh Lan cũng biết Vạn Ma Lão Quân không muốn nhiều lời vô nghĩa với nàng ta, nên cũng không có tự đòi mất mặt mà rời đi.
Mãi đến sau khi Thịnh Lan rời đi.
Vạn Ma Lão Quân liếc nhìn thật sâu bóng dáng rời đi kia, cúi đầu nhìn ma cốt trong tay lộ ra tươi cười quỷ dị.
“Nữ nhân ngu xuẩn.”
Sao lão ta lại trợ giúp Thịnh Lan đi chém giết Lâm Phàm, tu luyện đến loại cảnh giới này như lão ta thì đầu cần phải linh hoạt, không linh hoạt cũng không thể sống đến bây giờ.
Chương 557 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]