Virtus's Reader
Võ Học Ta Tu Luyện Có Khả Năng Bạo Kích

Chương 559: CHƯƠNG 559: SƯ MUỘI CHỦ ĐỘNG ĐƯA TỚI CỬA (3)

Thế mà muốn ra ngoài.

Hay là nói chuẩn bị tìm một nơi trống trải tận tình sung sướng một chút?

Ai!

Người trẻ tuổi bây giờ thật là quá biết chơi.

Phong cảnh U Tử phong không tính đẹp, Đường Phi Hồng cũng không để ý mấy cái này, nhưng bởi vì tiểu lão đầu tồn tại, ngày xưa quá nhàm chán gieo trồng không tốt hoa cỏ, đào tạo lại rất không tệ, ngược lại cũng là làm U Tử phong có chút phong cảnh có thể xem.

“Sư đệ, ngươi không oán trách sư tỷ chứ?” U Liên và Lâm Phàm song song đi tới, có chút khẩn trương dò hỏi.

Nàng ta liên tục quan sát sườn mặt Lâm sư đệ, thấy vẻ mặt Lâm sư đệ rất bình tĩnh không có một chút dao động nào, nàng ta cũng không biết rốt cuộc bản thân ở trong lòng Lâm sư đệ là cái dạng gì.

Nàng ta thân là thánh nữ, mà ở trước mắt Lâm sư đệ lại hèn mọn như thế, thật là làm người ta không nghĩ tới.

Bây giờ mị lực của Lâm Phàm đã tăng lên tới cực hạn.

Dung mạo ban đầu chính là như thế, lại bởi vì thực lực thêm thành, chỉ cần là nữ nhân thì ai có thể chống đỡ được, hoàn toàn chính là nam nhân hoàn mỹ nhất.

Lâm Phàm dừng bước chân lại nói: “Sư tỷ, sao ngươi lại có ý nghĩ như vậy, sư tỷ ở trong lòng sư đệ vĩnh viễn đều là hoàn mỹ, sư tỷ không cần có ý nghĩ như vậy.”

Hắn chân thành nhìn đôi mắt sư tỷ.

Đôi mắt sư tỷ rất đẹp, trông giống như minh châu vậy, lấp lánh sáng lên, hắn hy vọng sư tỷ có thể cảm nhận được ánh mắt chân thành của hắn, do đó hoàn toàn trầm luân trong ánh mắt này.

“Sư đệ, thật như vậy ư?”

U Liên bị Lâm Phàm nói đến tim đập thình thịch, bang bang nhảy lên trong lòng, trong ánh mắt nàng ta tràn ngập một loại tình tố khác thường, tất nhiên Lâm Phàm cảm nhận được thứ tình tố này.

Nhưng đương nhiên hắn coi như không nhìn thấy.

Đừng gây rối, Lâm Phàm thật sự bất đắc dĩ, quá được hoan nghênh chính là một loại tội lỗi, các sư tỷ đều khó có thể ngăn cản.

“Đương nhiên, còn thật hơn cả vàng thật.” Lâm Phàm nói.

U Liên đi theo bên cạnh Lâm Phàm, trong lòng rất bình tĩnh, rất muốn vĩnh viễn ở bên nhau cùng Lâm sư đệ, nhưng đối với Lâm Phàm mà nói, bây giờ hắn chỉ nghĩ đến chuyện rốt cuộc làm sao để tiễn sư tỷ rời đi.

Nếu đây sư tỷ bình thường, chắc chắn hắn sẽ không phiền toái như thế.

Nhưng U Liên sư tỷ là thánh nữ, tất nhiên có can đảm đi vào U Tử phong, huống hồ bởi vì chính mình ở chỗ này, cho dù có nguy hiểm thì chắc chắn U Liên sư tỷ cũng không hề sợ hãi.

Dần dần.

Dưới các loại lời nói nhu tình của Lâm Phàm, trong lòng U Liên sư tỷ tự ảo tưởng ra hình ảnh Lâm sư đệ có ý với mình.

Nàng ta lấy hết dũng khí mà tới gần sư đệ thêm một chút.

“Sư đệ, ngươi có nghĩ tới chuyện tìm bạn lữ không?” U Liên nhẹ giọng dò hỏi.

Rất chờ mong sư đệ trả lời.

Lâm Phàm cân nhắc, khá lắm, đây là muốn xuống tay với ta ư.

Lúc này, Lâm Phàm khoanh tay đứng ở bên cạnh vách núi, ngửa đầu nhìn không trung thâm trầm nói: “Bạn lữ? Sư đệ chưa bao giờ nghĩ tới, sau khi đến Phế Địa ta liền gánh vác hy vọng của toàn thôn, bọn họ hy vọng ta có thể đánh ra uy danh hiển hách ở Thần Võ giới, lúc rời đi ta nhìn ánh mắt chờ đợi của bọn họ…”

“Sư tỷ, ngươi biết đó là loại ánh mắt gì không?”

Lâm Phàm xoay người, ánh mắt nhìn thẳng sư tỷ.

Hắn không có nhiều lời.

Nói ra mấy lời này cũng đã đủ, dư lại chính là sư tỷ tự mình cảm nhận, nói quá nhiều tóm lại cũng không tốt.

U Liên đau lòng.

Nàng ta phát hiện lưng Lâm sư đệ gánh rất nhiều đồ vật không nên tồn tại.

“Sư đệ, bây giờ thực lực của ngươi là mạnh nhất trong các đệ tử trẻ tuổi của Thiên Hoang thánh địa, ngươi đã vô cùng ưu tú.”

Lâm Phàm lắc đầu nói: “Không, Thần Võ giới quá lớn, lớn đến mức làm người khác khó có thể tưởng tượng, tầm mắt của ta không thể đặt ở trước mắt, mà là muốn thả lâu dài, sư tỷ, ngươi có hiểu không?”

“Ta…” U Liên nhìn bóng dáng của Lâm sư đệ một cách mê luyến, không nghĩ tới ánh mắt sư đệ cao xa như thế, nàng ta đã bị mê hoặc sâu sắc: “Sư đệ, mấy thứ ngươi nói sư tỷ đều hiểu rõ.”

Lâm Phàm thở dài nói: “Sư tỷ, con đường phía trước mê mang, sư đệ đang khổ tu vì truy tìm Thần Linh Tam Hỏa trong truyền thuyết, chuẩn bị vào lúc thực lực có chút tiến bộ thì qua bên đó nhìn xem, có lẽ vận khí tốt thì có thể gặp được.”

“Sư đệ, tuyệt đối không thể, trong truyền thuyết nói chỗ mà Thần Linh Tam Hỏa ở vô cùng hung hiểm, ngươi đi là chín phần chết một phần sống.” U Liên kinh hãi, không nghĩ sư đệ lại có ý nghĩ như vậy.

Nàng ta không muốn sư đệ có bất kỳ nguy hiểm gì.

Đã mê luyến đến mức nguyện ý vì sư đệ ngăn cản tai nạn, chẳng sợ núi đao biển lửa cũng không muốn từ bỏ.

Lâm Phàm lắc đầu, khóe miệng lộ ra mỉm cười nói: “Nhân sinh trên đời, còn không phải là yêu cầu không ngừng mạo hiểm sao, nếu thấy nguy hiểm đã từ bỏ vậy còn tu luyện làm gì.”

U Liên im lặng, nàng ta biết sư đệ nói rất đúng.

Khụ khụ!

Tiếng ho nhẹ truyền đến.

U Liên giật mình.

Vẻ mặt Lâm Phàm thản nhiên, xoay người cung kính nói: “Sư tôn!”

“Bái kiến Đường trưởng lão.”

Đường Phi Hồng lặng yên không một tiếng động xuất hiện ở phía sau hai người. Nếu không phải Đường Phi Hồng phát ra âm thanh thì bọn họ cũng không thể phát hiện ra bà ta.

“Ngươi tới nơi này làm gì, không biết hắn đang tu luyện sao?” Đường Phi Hồng nói mà mặt không cảm xúc.

U Liên kinh sợ, thật cẩn thận đối mặt Đường Phi Hồng: “Đệ tử biết sai rồi.”

Lâm Phàm nói: “Sư tôn, U Liên sư tỷ là người quen cũ của ta, lần này tới chính là tìm ta ôn chuyện, trò chuyện một vài việc.”

Hắn chủ động đứng ra giải vây cho U Liên sư tỷ làm U Liên sư tỷ rất cảm động.

Lâm Phàm phát hiện một vấn đề.

Hình như sư tôn không thích sư tỷ tới U Tử phong tìm hắn, loại cảm giác này rất kỳ quái, ngẫm lại cũng không có khả năng, hay là sư tôn đối với mình…

Phi!

Sao lại có thể có ý tưởng đáng khinh như vậy.

Đây chính là trái với luân lý.

Huống hồ với số tuổi của sư tôn, làm tổ tông của tổ tông hắn cũng đã đủ rồi.

Cơm mềm tuy thơm, nhưng cũng phải xem tình huống chứ.

Chương 559 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!