Đường Phi Hồng không nói gì.
U Liên thánh nữ chịu áp lực rất lớn nên đâu dám ở lại: “Đường trưởng lão, đệ tử cáo từ trước.”
“Ừ.”
Được cho phép, U Liên thánh nữ liếc nhìn Lâm sư đệ thật sâu rồi xoay người rời đi.
“Sư tôn, sắc trời hôm nay thật không tệ.” Sau khi Lâm Phàm thấy sư tỷ rời đi, hắn phát hiện ánh mắt sư tôn thẳng tắp mà nhìn chằm chằm vào hắn, làm hắn cũng có chút không biết nói gì, bèn chủ động tách ra đề tài trò chuyện chút việc.
Đường Phi Hồng nói: “Muốn đi xa hơn thì không cần đặt tinh lực vào trên một vài thứ tình cảm vô dụng.”
“Vâng, đệ tử ghi khắc lời sư tôn dạy bảo.” Lâm Phàm đáp.
Đến bây giờ hắn vẫn có loại thả không ra tình sư đồ với Đường Phi Hồng như cũ, chính là kính cẩn lễ phép, hoàn toàn không có cái loại cảm giác thân mật như đệ tử nhà người khác.
“Trở về tu luyện đi.”
“Vâng.”
Lâm Phàm đáp, lúc ngẩng đầu lên thì sư tôn đã biến mất không thấy, thở dài một tiếng bất đắc dĩ, hắn thật sự phát hiện ánh mắt sư tôn nhìn về phía hắn có chút quái quái.
Nhưng mà lại nói không nên lời là rốt cuộc quái chỗ nào.
Không nghĩ nhiều nữa, xoay người rời đi.
Phương xa.
Đường Phi Hồng nhìn bóng dáng rời đi của Lâm Phàm, bộ dáng trong trẻo nhưng lạnh lùng làm người có loại cảm giác không rét mà run, giơ tay vung lên, U Tử phong bao trùm một tầng trận văn kỳ dị.
Trận văn này rất đơn giản.
Đó là không một ai có thể tiến vào U Tử phong nếu không có sự cho phép của bà ta.
Đường Phi Hồng nhìn thấy U Liên tìm được Lâm Phàm, lúc tới gần như thế, tâm cảnh của bà ta xuất hiện biến cố, trở nên có chút gợn sóng, sau khi áp chế thì nó đã biến mất.
“Sư muội…”
Thánh chủ xuất hiện, lão ta nhìn Đường Phi Hồng với vẻ lo lắng, tâm tư trầm trọng, tất cả mọi thứ lão ta đều xem ở trong mắt, tại sao sư muội nhận đối phương làm đồ đệ, người biết tới cũng chỉ có vài vị đó, nhưng Lâm Phàm thật là một biến số, thế mà bỗng nhiên nổi tiếng, đè Phục Bạch xuống, nhảy lên trở thành đệ tử trẻ tuổi mạnh nhất Thiên Hoang thánh địa.
Đúng là vượt ra ngoài dự đoán.
Nhưng điều lão ta quan tâm nhất vẫn là tình hình của sư muội.
Sư tỷ tu luyện Thái Thượng Vong Tình Lục, cửa ải khó khăn nhất chính là một cửa mà bà ta chưa bao giờ thể nghiệm qua, bất cứ nam tính nào đều khó có thể lọt vào mắt sư muội, chỉ duy mình vị đệ tử này xuất hiện, chỉ dựa vào mị lực của dung mạo đã làm sư muội muốn lấy điều này để vượt qua cửa ấy.
Lão ta biết sư muội không thành công, không chỉ thế còn làm bản thân rơi vào, thế mà vì một vị thánh nữ xuất hiện mà đóng cửa U Tử phong, mấy chuyện này là do ma chướng xuất hiện đã ảnh hưởng tới tinh thần của Đường Phi Hồng.
“Chặt đứt đi, một cửa này độ không qua.” Thánh chủ nhẹ giọng nói.
Đường Phi Hồng nói: “Không cần, ta có thể vượt qua.”
Thánh chủ lắc đầu, lão ta biết tính nết sư muội rất bướng bỉnh, chặt đứt chính là biện pháp duy nhất, với năng lực của các vị sư đệ ở thánh địa, hợp lực chặt đứt mọi thứ sư muội đã trải qua trong luân hồi đã đề cập đến thứ càng cao thâm, cần phải mượn dùng thánh vật của Thiên Hoang thánh địa mới có thể làm được.
Độ khó khăn cực cao, nhưng có thể làm tinh thần sư muội ổn định thì những tổn thất này vẫn có thể tiếp thu được.
“Sư muội, có chuyện có thể làm, có chuyện lại không thể làm, nếu không sẽ trở thành trò cười cho người đời.” Thánh chủ cảnh báo, biết nói nhiều thêm cũng chỉ vô dụng, nếu sớm biết rằng tình huống sẽ như vậy thì lúc trước đã không nên mang người này về.
Nhưng bây giờ cho dù hối hận cũng vô dụng.
Chỉ hy vọng sư muội thật sự có thể chống đỡ được.
…
“Hử, ta mới vừa nhìn thấy U Liên thánh nữ vội vàng rời đi, đừng nói là ngươi chưa làm gì hết nhé?”
Tiểu lão đầu già mà không đứng đắn, đôi mắt lén lút chuyển động, rất tò mò, còn có chút ít đáng khinh, thật giống như rất chờ mong Lâm Phàm nói một chút về quá trình của chuyện nào đó với lão.
Lâm Phàm nói: “Có thể làm cái gì, tư tưởng này của có vấn đề, sư tôn xuất hiện, U Liên thánh nữ bị dọa chạy, bây giờ ta có thể nói là yên tĩnh, cũng có thể chuyên tâm tu luyện.”
“Sư tôn?”
Mặt tiểu lão đầu lộ ra vẻ nghi hoặc, đồ đệ nói chuyện yêu đương, nói không chừng có thể phát triển một chút dã chiến ở nơi này, sư tôn ngươi xen vào việc của người khác làm gì?
Ngay sau đó, trong đầu lão hiện lên một loại khả năng không dám tin tưởng.
Nhưng lão không dám nói, sợ nói ra sẽ bị đánh, nên chỉ có thể chôn giấu ở trong lòng.
U Liên thánh nữ rời đi vẫn chưa bởi vì Đường Phi Hồng xuất hiện mà cảm thấy có bất kỳ tiếc nuối gì, ngược lại tâm trạng rất tốt, những lời sư đệ nói nàng ta đều nhớ kỹ trong lòng.
Sư đệ vẫn chưa oán trách nàng ta, không chỉ thế còn rất thân thiện.
Nàng ta là người đầu tiên mà sư đệ nói những lời này, nếu người của thế lực khác phát hiện U Liên thánh nữ vậy mà biến thành loại bộ dáng này, chắc chắn sẽ ngạc nhiên ngậm miệng không trả lời được, một câu đều nói không nên lời.
Đây vẫn là U Liên thánh nữ mà chúng ta biết ư?
Trong phòng.
Lâm Phàm dùng đan dược, khoanh chân tu luyện.
【Nhắc nhở: Phát động bạo kích gấp 500 lần!】
【Nhắc nhở: Độ thành thạo ngưng khí +500 (5)!】
Thật an tĩnh, ngoài âm thanh vang lên trong cơ thể khi tu luyện thì không còn một tiếng động nào khác.
Lâm Phàm tu luyện đến loại cảnh giới này, có loại thực lực đáng sợ này, lại bởi vì quan hệ ở thánh địa cũng không phức tạp, người hắn tiếp xúc cũng không tính nhiều, chẳng sợ các sư tỷ ở thánh địa đều rất yêu hắn.
Nhưng loại đám người này, chỉ cần quy hoạch ở một loại được.
Sư tỷ!
Ban đêm, ánh trăng sáng ngời trên bầu trời, hắn kết thúc tu luyện, đứng dậy đẩy cửa đi ra ngoài, đứng ở cửa ngẩng đầu nhìn không trung, suy nghĩ đã sớm bay đến Phế Địa.
Sư tỷ, không biết bọn nhỏ có khỏe hay không.
Trăng sáng nhìn thấy có phải là cùng vầng trăng hay không.
Chờ ta trở về nhé.
Hít sâu một hơi rồi xoay người về phòng, tiếp tục tu luyện, không nghĩ lãng phí một chút thời gian nào, lãng phí thời gian là đáng xấu hổ, chẳng sợ bây giờ là đêm tối thì sao chứ.
Chương 560 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]