Buổi tối là có thể ngủ à?
Không thể.
Cũng không cần thiết.
Chỉ cần còn có ý chí thì hắn có thể áp chế mọi dụ hoặc.
Bây giờ rất nhiều đệ tử Thiên Hoang thánh địa đều đã đi vào giấc ngủ, thật ra rõ ràng không cần đi vào giấc ngủ, dưới ánh nhìn của Lâm Phàm bọn họ chính là đã quen với loại thói quen ngày xưa.
Lúc tu vi mạnh mẽ đến mức không cần đi vào giấc ngủ thì lại bị tập tính đánh tan.
Loại hành vi này là một loại phóng túng.
Sáng sớm!
Trời đã sáng.
Tiểu lão đầu nhìn cửa phòng đóng chặt mà im lặng thở dài, sao cứ phải khổ như thế, cho người khác một chút hy vọng đi, hắn thật sự nghĩ không ra tại sao Lâm Phàm lại si mê với tu hành như vậy, hắn không cảm thấy buồn tẻ à?
Chỉ là lão nào biết đâu rằng.
Lâm Phàm có được tiểu phụ trợ bạo kích, thời thời khắc khắc đều có thể rõ ràng nhìn thấy tốc độ tiến bộ của bản thân.
Chính là muốn tăng cảnh giới lên trong thời gian ngắn nhất.
Mấy ngày sau.
Đám đệ tử nữ ở Thiên Hoang thánh địa không biết từ nơi nào biết được một chuyện, tụ tập giao lưu một chuyến.
“Những ngày qua Lâm sư đệ nỗ lực tu luyện chính là vì hy vọng có thể tung hoành Thần Võ giới, có được mục tiêu vĩ đại như thế, thật sự quá đáng yêu.”
“Đúng vậy, nhìn xem những nam nhân thúi khác, căn bản không có cách nào so sánh với sư đệ.”
“Cho nên hắn mới là Lâm sư đệ trong cảm nhận của chúng ta.”
“Ta nghe nói Lâm sư đệ muốn nhanh chóng tăng tu vi lên chính là vì muốn đi tam đại cấm địa, tìm kiếm Tam Hỏa trong truyền thuyết, những địa phương đó quá nguy hiểm, tùy thời đều có thể bỏ mạng.”
“Hu hu… Nếu Lâm sư đệ có chuyện gì thì ta cũng không muốn sống.”
“Vậy phải làm sao bây giờ, với thiên phú của Lâm sư đệ chúng ta, không cần bao lâu là có thể tăng tu vi lên.”
Đám sư tỷ này lo âu thảo luận, đều không biết làm sao cho phải.
Trong đám người có một vị cô nương mười ba mười bốn tuổi lặng lẽ nghe.
Trong lòng nghĩ đó là Tam Hỏa trong truyền thuyết.
Nàng nhìn như nhỏ tuổi nhưng đã có vẻ duyên dáng yêu kiều, nghe các sư tỷ nói Lâm sư huynh vẫn luôn muốn tìm kiếm Tam Hỏa, nàng lập tức có ý tưởng.
Sau đó.
Phảng phất như nghĩ đến cái gì.
Lén lút nở nụ cười.
“Đình Đình sư muội, ngươi cười gì vậy?”
“Sư tỷ, ta chỉ nghĩ đến một chuyện mà thôi, ta không cười.”
…
Một tháng sau.
U Tử phong.
Lâm Phàm nhìn vị sư muội có dáng người thấp bé nhưng bộ dáng rất đáng yêu trước mắt, vô cùng nghi hoặc, không biết vị sư muội này là chuyện thế nào, chưa bao giờ gặp qua.
“Vị sư muội này, có việc gì sao?” Lâm Phàm hỏi.
“Lâm sư huynh, ta gọi là An Đình, ta tới tìm ngươi là có thứ phải cho ngươi.” An Đình mở to đôi mắt, lén lút nhìn chằm chằm Lâm Phàm, trong lòng đều sắp kinh ngạc cảm thán muốn chết, thật đẹp trai, thật có mị lực, từ trước đến nay chưa từng gặp qua người nào như vậy, nàng cảm thấy đều sắp hạnh phúc muốn chết.
Vị sư muội trước mắt này vào thánh địa còn trễ hơn hắn.
Thiên tư không tệ.
Ở thánh địa cũng có đãi ngộ xứng đáng.
“Ồ, là thứ gì?” Lâm Phàm kinh ngạc, vị sư muội trước mắt này rất kỳ quái, thế mà nói có cái muốn cho chính mình, chẳng lẽ là muốn đưa thư tình cho mình?
Nếu thật là như vậy, hắn thật sự muốn dở khóc dở cười.
Tuổi còn trẻ đã tham lam thân thể của nam nhân già, đây chính là hành vi rất không tốt.
“Ngươi xem…”
An Đình giang hai tay, một đoàn hỏa thiêu đốt, Lâm Phàm xem mà trợn mắt há hốc mồm, đây lại là Phần Thiên Tử Hỏa, tuyệt đối không sai, ngọn lửa màu tím thiêu đốt, nhìn kỹ còn có thể nhìn thấy chỗ sâu trong ngọn lửa có vật chất màu đen bị nhốt lại.
Hắn khiếp sợ nhìn An Đình.
“Sao ngươi lại có Phần Thiên Tử Hỏa?”
Hắn sợ ngây người.
Hoàn toàn không thể tin được.
Đây là Địa Hỏa Phần Thiên Tử Hỏa, cũng không phải là cải trắng, không phải ai đều có thể có được, cho dù trưởng lão thánh địa đều không có, tiểu cô nương mới ra đời trước mắt này lấy từ đâu.
Còn có tại sao nàng lại biết mình đang tìm kiếm nó.
Chuyện này cũng chỉ nói qua với U Liên sư tỷ mà thôi.
Nhưng bây giờ mấy chuyện này đều không phải là trọng điểm.
Trọng điểm là nàng có được Phần Thiên Tử Hỏa từ nơi nào.
Lòng An Đình tràn đầy chờ mong, nàng đều nghĩ đến chuyện sư huynh sẽ cảm tạ chính mình ra sao, phảng phất như nghĩ đến hình ảnh không thể nhìn nào đó, khuôn mặt cực kỳ hồng.
Lâm Phàm không có nhận lấy, dò hỏi: “Trước tiên ngươi nói cho ta, lửa này từ đâu ra?”
“Sư huynh, ngươi đừng động là từ đâu ra, đây là ta đưa cho ngươi, có lửa này thì ngươi sẽ không cần đi mạo hiểm nữa.” An Đình vào thánh địa không được bao lâu, nhưng từ khi nhìn thấy Lâm Phàm nàng đã hoàn toàn trở thành em gái não tàn của Lâm sư huynh.
Đừng thấy nàng nhỏ, thực ra chuyện nên hiểu đều rất hiểu, mà không nên hiểu cũng rất hiểu.
Có khi mỗi đêm đi vào giấc ngủ, nàng đều sẽ mơ thấy Lâm sư huynh, mặt đầy hạnh phúc, ai cũng không biết nàng mơ thấy gì.
“Không được, nếu ngươi không nói cho ta lửa này từ đâu ra, ta sẽ không muốn.” Lâm Phàm từ chối.
Phần Thiên Tử Hỏa không phải đồ vật tùy tiện mà là bảo bối chân chính, là đồ vật có thể khiến cho Thần Võ giới tranh chấp, bây giờ một cô nương bình thường là có thể lấy ra loại ngọn lửa này.
Nói thật.
Hắn tuyệt đối sẽ không tin tưởng.
“Đây là của chính bản thân ta.”
An Đình thấy Lâm sư huynh vẫn luôn không cần thì có chút sốt ruột, thật sự rất muốn ném ngọn lửa cho Lâm sư huynh.
“Vậy ai cho ngươi?” Lâm Phàm hỏi.
Lúc này, có một giọng nói truyền đến.
“Không ngờ hậu đại của Minh Hoàng và Nhân tộc lại xuất hiện ở Thiên Hoang thánh địa.”
Đường Phi Hồng chậm rãi đi ra.
Lâm Phàm nói: “Sư tôn.”
An Đình nhìn thấy Đường Phi Hồng thì có chút khẩn trương, sợ hãi, nàng nghe những sư tỷ khác nói sư tôn của Lâm sư đệ rất đáng sợ, gặp được nhất định phải cung kính, nếu bác bỏ thì sẽ rất thê thảm.
“Đoàn Phần Thiên Tử Hỏa này hẳn là của mẹ ngươi cho ngươi, ngươi thân là hậu đại mà Minh Hoàng và Nhân tộc kết hợp, trong cơ thể tràn ngập minh khí, nếu không phải đoàn hỏa này áp chế cho ngươi thì chưa chắc ngươi có thể có bộ dáng như bây giờ.” Đường Phi Hồng nói.
Chương 561 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]