Lâm Phàm sững sờ.
Minh Hoàng?
Đó chính là một loại man thú sinh hoạt ở nơi cực kỳ âm tà, hơi thở ở nơi đó có thể ăn mòn tinh khí thần của con người, hơn nữa nếu lây dính quá lâu có thể ảnh hưởng đến tâm tính.
Rốt cuộc cha của Ân Đình là ai mà lại trâu bò như thế?
Ngay cả Minh Hoàng cũng xuống tay.
Thần Võ giới quả thật việc lạ gì cũng có, thế giới thật sự quá lớn.
Hai mắt Lâm Phàm thiêu đốt Nhân Quả Chi Hỏa, nhìn thấu vô căn cứ, phát hiện nơi có vấn đề, trong cơ thể An Đình có một luồng vật chất màu xám, đó hẳn là minh khí mà sư tôn nói.
Nghĩ đến đây, hắn lập tức hiểu rõ tác dụng của đoàn Phần Thiên Tử Hỏa này chính là dùng để trấn áp minh khí trong cơ thể An Đình, làm cho nàng trưởng thành bình thường.
Nếu không có đoàn Phần Thiên Tử Hỏa này thì hậu quả không dám tưởng tượng.
“Đa tạ ý tốt của sư muội, nhưng sư huynh thật sự không cần, ngươi giấu kỹ Phần Thiên Tử Hỏa trong cơ thể đi, đừng để người khác biết.” Lâm Phàm nói.
Tuy rằng hắn thường xuyên nói chút lời hay mật ngọt với các sư tỷ, thoạt nhìn như là tra nam, trà xanh.
Nhưng đó cũng chỉ là một loại chính sách tiếp thị mà thôi.
Gặp được loại tình huống này, hắn quả quyết cự tuyệt.
An Đình ngây người, đôi mắt tròn tròn nhìn chằm chằm vào Lâm sư huynh, như không ngờ sư huynh lại từ chối.
Rõ ràng sư huynh rất chờ mong nàng lấy Phần Thiên Tử Hỏa ra. Nàng cũng rất hy vọng Lâm sư huynh có thể nhận lấy đồ vật nàng đưa tặng.
Nàng có chút xíu tủi thân.
Lâm Phàm bất đắc dĩ.
Rốt cuộc đầu óc của tiểu nha đầu này là nghĩ thế nào, thế mà còn có người như vậy, không nhận Phần Thiên Tử Hỏa là vì tốt cho ngươi, vậy mà ngươi còn biểu hiện ra bộ dáng vô cùng đáng thương.
Rốt cuộc là nghĩ như thế nào.
Lâm Phàm cần Phần Thiên Tử Hỏa, nhưng tiền đề của việc cần chính là không thể vi phạm ý tưởng chân thật của bản thân, biểu hiện của Lâm Phàm ta tuy cặn bã, tuy trà xanh, nhưng ta biết Lâm Phàm ta là một nam nhân tốt.
Huống hồ dưới sự quan sát của Nhân Quả Chi Hỏa, một khi hắn cầm Phần Thiên Tử Hỏa của An Đình, đường cong nhân quả sẽ loạn đến tột cùng.
Lựa chọn tốt nhất là đừng trêu chọc.
“Sư tôn…”
Hắn nhìn về phía sư tôn, ánh mắt đầu tiên nhìn đến lại đột nhiên sững sờ, có chút không thể tưởng tượng, thậm chí còn kinh hãi, đây… rốt cuộc tuyến nhân quả là chuyện thế nào.
Ngoài tuyến nhân quả thầy trò ra thì còn có một sợi tuyến nhân quả tình tố.
Này…
Một loại ý tưởng đáng sợ đột nhiên sinh ra ở trong lòng hắn.
Lâm Phàm ta xem ngươi như sư tôn, mà sư tôn lại có một loại ý tưởng không nên tồn tại với chính mình.
Hắn tắt Nhân Quả Chi Hỏa.
Cưỡng ép bản thân bình tĩnh lại, tuyệt đối không thể lộ ra sơ hở.
Vứt đồ vật vừa nhìn thấy ra sau đầu, tuyệt đối không thể nhớ kỹ ở trong lòng, xem như lúc nãy nhìn nhầm rồi.
“Hử?”
Mặt Đường Phi Hồng lộ vẻ nghi hoặc.
Lâm Phàm lắc đầu: “Không có gì.”
Sau đó hắn vuốt đầu An Đình, âm thanh ôn hòa nói: “Đa tạ ý tốt của sư muội, nhưng sư huynh thật sự không cần, ngươi hãy bảo vệ tốt đoàn Phần Thiên Tử Hỏa này, mau trở về đi, đừng nói chuyện này với người khác.”
Hắn có thể không có bất kỳ ý tưởng gì với An Đình.
Nhưng nếu bị người khác biết thì tuyệt đối sẽ có ý tưởng, có lẽ người trong Thiên Hoang thánh địa không dám có ý tưởng như vậy, nhưng ai có thể bảo đảm việc này sẽ không truyền ra bên ngoài.
Người bên ngoài cũng sẽ không có những băn khoăn này.
“Ồ!”
An Đình thất vọng, ngoan ngoãn nghe lời mà xoay người rời đi.
Đường Phi Hồng nhìn bóng dáng rời đi của An Đình, nàng có thể đi vào U Tử phong tất nhiên là có sự cho phép của bà ta, không nghĩ rằng Lâm Phàm lại có thể nhịn xuống tham lam trong lòng, không có chiếm Phần Thiên Tử Hỏa cho mình.
“Không hối hận?” Đường Phi Hồng hỏi.
Lâm Phàm nói: “Không hối hận.”
“Ngươi nghĩ quá nhiều, tuy nói ngọn lửa này của đối phương là của Minh Hoàng cho, nhưng cho dù Minh Hoàng tới tìm kiếm thì có ta ở đây, vẫn có thể bảo vệ ngươi bình an như cũ.”
Đường Phi Hồng rất tự tin, bà ta cũng biết cho dù An Đình cam tâm tình nguyện giao Phần Thiên Tử Hỏa cho Lâm Phàm, Minh Hoàng mà biết tất nhiên sẽ đến trả thù.
Lâm Phàm lắc đầu nói: “Nàng là sư muội của ta, mặc kệ thế nào không thể mang tổn thương đến cho nàng, đúng là Phần Thiên Tử Hỏa rất thưa thớt trân quý, nhưng cũng không phải là duy nhất trên thế giới, chậm rãi tìm kiếm cuối cùng vẫn có thể gặp được thôi.”
“Không nghĩ tới con cháu của Minh Hoàng và Nhân tộc sẽ xuất hiện ở Thiên Hoang thánh địa, tất nhiên mấy lão già kia là ngồi không yên, nếu không phải do ngươi thì thật sự rất khó phát hiện.”
Đường Phi Hồng có thể phát hiện ra An Đình nên tâm trạng rất không tệ.
Loại con cháu của man thú dị chủng này đều có thiên phú rất cao, là hạt giống tu luyện tốt, còn có ưu thế lớn hơn Nhân tộc, tiếc nuối duy nhất chính là loại đời sau này có tỉ lệ sống sót cực thấp, bởi vì minh khí do kết hợp sinh ra cần Phần Thiên Tử Hỏa trấn áp.
Nếu không có Phần Thiên Tử Hỏa thì rất khó tồn tại.
Lâm Phàm cúi đầu, hắn đã phát hiện sư tôn có chút không thích hợp đối với tình huống của hắn, nhưng hắn không thể biểu hiện ra ngoài, làm như chưa từng xảy ra vậy.
Trong đầu ảo tưởng ra hình ảnh đáng sợ.
Lỡ như ban đêm sư tôn đột kích, lột sạch quần áo hắn, một khi không phục tùng thì sẽ ra tay độc ác với chính mình, vậy rốt cuộc bản thân nên khuất phục hay phản kháng đây?
Vấn đề thật phức tạp, làm loạn cả đầu óc hắn.
Một bên tiểu lão đầu rất bội phục Lâm Phàm, nếu là có loại chuyện này xảy ra ở trên người lão, chắc chắn lão sẽ không từ chối, đó chính là Phần Thiên Tử Hỏa, ngoài miệng nói rất dễ nghe là về sau có thể tìm được.
Nếu thật sự dễ tìm như vậy thì cũng không biết có bao nhiêu kẻ mạnh trong thiên hạ tìm được Tam Hỏa trong truyền thuyết rồi.
Đường Phi Hồng đi rồi, rốt cuộc cũng rời đi dưới ánh mắt chờ mong của Lâm Phàm, năng lực của Nhân Quả Chi Hỏa quá mạnh, hắn cũng không biết sư tôn có biết hắn có thể phát hiện mấy thứ này hay không.
Ngẫm lại hẳn là không thể.
Chương 562 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]