Trần Uyên nhìn thấy Lâm Phàm thì trước mắt sáng ngời: “Lâm sư đệ, ngươi đây là xuất quan theo chúng ta cùng đi núi Đoạn Long?”
Trước kia khi mà có mâu thuẫn với Lâm Phàm, hắn ta không điều tra cụ thể về Lâm Phàm.
Về sau lại chịu thua, quan hệ với Lâm sư đệ tiến bộ vượt bậc, hắn ta có điều tra qua, phát hiện Lâm sư đệ thật đúng là thích tu luyện, thường thường bế quan tu luyện không thấy bóng người.
Hắn ta rất thích điểm này của Lâm sư đệ.
Không giống mấy tên khác, có chút thanh danh đã ăn chơi khắp nơi, trêu hoa ghẹo nguyệt, hái hoa ngắt cỏ.
Trong lòng nghĩ những tên đó nên học tập Lâm Phàm thật kỹ.
Lâm Phàm cười nói: “Đúng vậy, sư tôn nói với ta, tham gia lần rèn luyện này trở về là có thể trở thành thánh tử, có thể tu luyện tuyệt học trong thánh địa.”
Không có che giấu, cảm thấy rất bình thường.
Phục Bạch và Trần Uyên nghe nói thì vẻ mặt sửng sốt.
Quả nhiên người so với người sẽ tức chết.
Bọn họ trở thành thánh tử phải trải qua trăm cay ngàn đắng, không nghĩ tới Lâm sư đệ mới vào thánh địa ngắn ngủn mấy năm đã trở thành thánh tử, năng lực này ai có thể so được.
“Lâm sư đệ, với thực lực của ngươi bây giờ cùng với uy vọng trong thánh địa, trở thành thánh tử hoàn toàn không cần phải trải qua rèn luyện.” Trần Uyên nói.
Lâm Phàm nói: “Sư tôn nói đây là quy định, muốn dựa theo quy định mà làm.”
Trần Uyên rất kính nể, không nghĩ tới Đường trưởng lão mà mỗi người sợ hãi lại tuân theo quy định như thế, không có mở cửa sau, điều này làm cho hắn ta cảm thấy Thiên Hoang thánh địa thật sự không tệ, cũng không cho người ta mở cửa sau.
Lúc ba người bọn họ ba người giao lưu cũng có các đệ tử khác ở chung quanh, đặc biệt là một ít sư tỷ nhìn thấy Lâm Phàm chính là mở cờ trong bụng, hiển nhiên không nghĩ tới lần rèn luyện này lại có thể đồng hành cùng Lâm sư đệ.
Thật hạnh phúc.
Từng đôi mắt sáng ngời nhìn Lâm Phàm phảng phất như có xoáy nước, hận không thể nuốt sạch Lâm Phàm.
Trần Uyên làm bộ không có nhìn thấy mấy ánh mắt này, trong lòng thở dài, đều là một đám nữ nhân nông cạn, thế mà dễ dàng bị mê luyến như thế.
Mấy lời này chỉ có thể chôn giấu ở trong lòng, sao có thể nói ra.
Nếu không lại phải về với tình huống khi xưa, bị đàn sư muội này luôn mồm kêu ‘Trần cẩu’.
Rất nhanh đã đến giờ xuất phát.
Tiễn đưa chính là một vị trưởng lão không biết tên trong thánh địa, thuộc về cao tầng, mặt đầy lạnh lùng, phảng phất như không có tình cảm.
Theo xuất phát, một đám sư tỷ đều vây quanh ở bên cạnh Lâm Phàm.
Reo hò.
“Lâm sư đệ…”
Blah blah, nói đều là một vài lời nói muốn kéo gần quam hệ với Lâm sư đệ.
Phục Bạch và Trần Uyên đã trở thành người ngoài cuộc.
Liếc nhau.
Một người mặt không cảm xúc.
Một người bất đắc dĩ thở dài.
Về mặt các đệ tử nam tính khác thì đều tốp năm tốp ba kết bạn, nhỏ giọng nói thầm, gửi ánh mắt hâm mộ tới.
Nếu bọn họ có thể có một nửa đãi ngộ như Lâm Phàm, cho dù nằm mơ cũng có thể cười tỉnh.
Đáng tiếc…
Có người vuốt mặt, hơi có vẻ thô ráp, hoàn toàn không thể so sánh với Lâm Phàm, nháy mắt hiểu rõ, loại chênh lệch này rất khó đền bù.
Hộ tống bọn họ chính là một kiện pháp bảo phi hành, diện tích rất lớn, đủ để cho nhiều đệ tử như vậy đứng ở mặt trên.
Lâm Phàm quá được hoan nghênh, tất cả sư tỷ đều quay quanh bên người hắn, ríu rít nói chuyện.
Lâm Phàm nhìn về phía vị trưởng lão có khuôn mặt lạnh lùng kia.
Tình cảnh bây giờ của hắn cho người ta cảm giác rất thiếu đánh, chẳng sợ vị trưởng lão mặt lạnh này có số tuổi lớn hơn, không có cái loại cảm giác hâm mộ của người trẻ tuổi.
Nhưng nam nhân đến chết vẫn là thiếu niên, rất sợ sẽ có loại tình huống này xảy ra.
Ai có thể nghĩ đến.
Lúc trưởng lão mặt lạnh phát hiện ánh mắt Lâm Phàm nhìn về phía lão, thế mà lộ ra mỉm cười rất xán lạn.
“Hử…”
Lâm Phàm bị tươi cười của trưởng lão mặt lạnh làm cho sợ hãi, sao có thể ngờ được trưởng lão nhìn như rất nghiêm túc cười rộ lên lại đáng yêu như thế.
Không sai, chính là dùng đáng yêu để hình dung.
Lâm Phàm dùng tươi cười đáp lại.
Nhìn nhau cười.
Thời đại bây giờ, nhà ai không có mấy đứa cháu gái bướng bỉnh, ở trong nhà trưởng lão mặt lạnh không quá được trẻ con thích chính là bởi vì gương mặt này của lão có vẻ mặt quá nghiêm túc, việc này thoát không khỏi tình huống của lão.
Thân là trưởng lão cao tầng trong thánh địa.
Thường thường đều yêu cầu lấy bộ mặt lạnh lùng đối mặt với đệ tử, chỉ có như vậy mới có thể uy hiếp được bọn họ, dần dần, vẻ mặt này thành thói quen, ngay cả cháu gái bướng bỉnh trong nhà đều sợ hãi lão.
Nhưng lão biết Lâm Phàm rất được hoan nghênh ở thánh địa.
Ngay cả cháu gái nhà mình đều khó thoát khỏi loại tình huống này.
Cho nên lúc lão phát hiện Lâm Phàm nhìn hắn, khó có được mà lộ ra tươi cười, hy vọng có thể quen thuộc với Lâm Phàm một tí, về sau cũng may khoe khoang trước mặt cháu gái một chút, được cháu gái thích.
Lâm Phàm bị sư tỷ vây quanh, ngoài ngẫu nhiên nói chuyện phiếm với các sư tỷ ra thì việc khác chính là nhìn xem cảnh đẹp chung quanh, từ không trung nhìn xuống đẹp không sao tả xiết.
Thần Võ giới đất rộng của nhiều, cảnh đẹp kỳ lạ nhiều đến đếm không xuể, hắn đi vào Thần Võ giới cũng chưa nhìn xem cẩn thận, bây giờ nhìn một chút thì vô cùng kinh ngạc cảm thán, tương lai có cơ hội khẳng định mang sư tỷ tới nhìn một lần.
Sau một hồi đã tới núi Đoạn Long.
Vị trưởng lão lạnh lùng này không đi xuống mà làm các đệ tử từ không trung rơi xuống.
Lúc rơi xuống đất, Lâm Phàm phát hiện đã có rất nhiều người ở hiện trường từ sớm, bộ dáng những người này đều rất tuổi trẻ, trò chuyện với nhau, thấy bọn họ đã đến thì nhóm người này đưa ánh mắt tới.
“Người Thiên Hoang thánh địa tới.”
“Phục Bạch cũng tới, nghe nói khoảng thời gian trước hắn ta bị Tần Trăn của Tần gia đánh tan.”
“Các ngươi xem tên kia, có phải Lâm Phàm hay không?”
“Dung mạo và mị lực tuyệt thế vô song, tất nhiên là hắn, Tần Trăn chính là thua bởi hắn, quả nhiên danh bất hư truyền, cô nương trong nhóm người này đều quay chung quanh bên người hắn, thiệt là làm người ta hâm mộ.”
Người ở hiện trường khe khẽ nói nhỏ.
Chương 565 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]