Phục Bạch biết có người bàn luận về hắn ta, nhưng vẫn chưa tạo thành bất cứ ảnh hưởng gì với hắn ta, bị thua một lần không có nghĩa là về sau không được.
Vẻ mặt hắn ta thản nhiên, vẫn chưa bị ảnh hưởng.
“Trần sư huynh, rốt cuộc chúng ta tới núi Đoạn Long chủ yếu là để làm gì?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Uyên nói: “Tiến vào rèn luyện, đồ vật ở nơi đây không ít, thích hợp cho tu vi dưới Thiên Nhân tới rèn luyện.”
“Ồ.”
Dưới Thiên Nhân cảnh đi vào nơi đây, vậy chẳng phải là hắn giết lung tung ở chỗ này à.
“Sư đệ, đi vào nơi này phải cẩn thận, các loại thủ đoạn liên miên không dứt, vị trí núi Đoạn Long gần giữa, đệ tử của bốn thế lực lớn đều từng tới, ngươi nhìn một đám người cầm kiếm bên kia, bọn họ là đệ tử Kiếm cốc ở phía nam, người cầm đầu nọ tên Ngộ Kiếm, tu vi rất cao, kiếm đạo thâm sâu.”
“Còn có bên kia, đến từ Phật môn phía tây, cầm đầu chính là Phật tử Phật môn, nghe đồn từ nhỏ sinh ra đã tự mang phật quang, được Phật môn thu làm đệ tử, rất có năng lực.”
…
Trần Uyên giải thích tình huống ở hiện trường cho Lâm Phàm.
Đều là mấy tên từng tiếp xúc qua.
Có người cho dù hắn ta cũng đấu không lại, dù sao thì biến thái trong Thần Võ thật sự quá nhiều.
Lâm Phàm phát hiện lúc những người đó nhìn thấy hắn đều gần như chỉ là nhẹ liếc mắt một cái mà thôi, không có một chút dừng lại nào, giống như không có để tình huống của hắn vào mắt vậy.
Khá tốt.
Trở thành tiêu điểm thật không tốt, hành vi của những người này rất không tệ.
Nhưng vào lúc này, chân trời ở phương xa mây đỏ quay cuồng, sấm sét đen lan tràn, một tiếng rồng ngâm vang khắp đất trời.
Lâm Phàm ngẩng đầu nhìn lại.
Rồng?
Hắn chưa bao giờ gặp qua.
Trần Uyên nhíu mày nói: “Lâm sư đệ, đó là tên thuộc Thiên Yêu tộc ở phía đông, xem trận thế này hẳn là Khuê Dương của Thiên Yêu tộc phía đông, vật cưỡi là một con giao long, thích lên sân khấu bằng loại trận thế cao điệu này.”
Thiên Yêu tộc?
Lâm Phàm nhìn, một con ác giao có chiều dài khoảng trăm trượng xuất hiện từ phía mây đỏ phương xa, lôi kéo một chiếc xe ngựa, quả thật là trận thế phi phàm, rất bá đạo, rất có phong cách.
Hắn rõ ràng nhìn thấy ngồi ở trên xe ngựa chính là một vị nam tử tà mị mọc sừng dê trên đỉnh đầu.
Theo gã ta đã đến.
Người đã đến khe khẽ nói nhỏ.
Nơi của bốn bộ phận không có tranh chấp chủng tộc, Nhân tộc cũng được, Thiên Yêu tộc cũng được, đều truy tìm trời đất càng cao, ngoài tranh đoạt bảo bối ra thì không có những tranh chấp chủng tộc đó.
Rất nhanh.
Ác giao rơi xuống đất.
Trên xe ngựa Khuê Dương chậm rãi đứng dậy, lập tức có bốn vị đại hán khiêng cỗ kiệu không có nóc xuất hiện.
“Mấy đại hán đó không phải là Nhân tộc à?” Lâm Phàm nhẹ giọng nói.
Trần Uyên nói: “Sư đệ, mấy nhân tộc này đều là Thiên Yêu tộc nuôi dưỡng, tuy nói nhìn như là Nhân tộc, nhưng đã hoàn toàn bị Thiên Yêu tộc đồng hóa.”
Lâm Phàm nhíu mày, không nghĩ tới là thế này, hắn phát hiện người ở đây nhìn thấy loại tình huống này đều không có bất cứ vẻ mặt gì, ngược lại như tập mãi thành thói quen.
Thôi được rồi.
Đám người đều rất bình thường, đều đã thói quen, ta cũng phải thói quen mới được.
“Các vị tới đủ sớm.” Khuê Dương cười nói.
“Khuê Dương, cách ngươi lên sân khấu vẫn màu mè giống như trước kia, con ác giao này bị Thiên Yêu tộc các ngươi nuôi dưỡng trăm năm lại còn chưa hóa rồng, ta thấy khó rồi.” Một kẻ mạnh Nhân tộc nói.
Khuê Dương nói: “Lại cho con súc sinh này thời gian một trăm năm, nếu còn không hóa rồng thì sẽ làm thịt nó.”
Vừa dứt lời, Khuê Dương ngoắc ngoắc ngón tay.
Một vị tùy tùng Thiên Yêu tộc xách theo một đứa trẻ con lại đây, Khuê Dương nhận lấy trẻ con, quan sát kỹ lưỡng, hài lòng gật đầu nói: “Bé gái sinh ra không đủ trăm ngày là mỹ vị nhất.”
Bên Nhân tộc có vài người cúi đầu, không nỡ nhìn thẳng.
“Trần sư đệ, gã ta muốn làm gì?” Lâm Phàm hỏi.
Trần Uyên nói: “Mấy thứ này đều là trẻ em mà Nhân tộc do Thiên Yêu tộc nuôi dưỡng sinh ra, dùng để cho Thiên Yêu ăn, thuộc về bồi dưỡng có quá trình.”
“Đây là Nhân tộc dùng để ăn, mọi người đều nhịn được?”
“Ta nghe nói mấy ngàn năm trước, từng xảy ra một hồi đại chiến, kết quả sau đó không giải quyết được gì, bây giờ Nhân tộc mà Thiên Yêu tộc dùng để ăn chính là con cháu của những người bị bắt trong quá khứ, trải qua bồi dưỡng, đã hình thành mảnh đất chăn nuôi Nhân tộc rất khổng lồ, nhưng bọn họ cũng không cho rằng chính mình là Nhân tộc, mà là đã thói quen bị đồng hóa trở thành Thiên Yêu tộc đồ ăn, thậm chí đều cảm thấy có thể bị Thiên Yêu tộc dùng để ăn chính là chốn về vinh quang nhất của bọn họ.” Trần Uyên bất đắc dĩ nói.
Lâm Phàm nhíu mày, hiểu rõ ý tứ mà Trần Uyên nói.
Lúc này.
Khuê Dương lấy ra một thanh đao nhỏ, còn có một cái chén rực rỡ ánh vàng chuẩn bị bắt đầu lấy máu, đao trong tay chậm rãi lướt về phía trái tim bé gái.
Ngay lúc đao nhỏ sắp rơi xuống.
Lạch cạch một tiếng!
Lâm Phàm xuất hiện ở trước mặt Khuê Dương, bắt lấy cổ tay gã ta: “Ngươi muốn làm gì?”
“Hử?” Khuê Dương kinh ngạc: “Ta ngược lại muốn hỏi ngươi, ngươi muốn làm gì?”
Vừa dứt lời.
Khuê Dương đánh một chưởng phía Lâm Phàm.
Lâm Phàm không sợ chút nào, hai chưởng đọ với nhau, đồng thời đoạt bé gái tới, ngay sau đó lại tách ra.
Mọi người ở hiện trường khiếp sợ.
Ngược lại không ngờ sẽ có người ra tay cứu bé gái.
Đây là muốn kết thù với Thiên Yêu tộc ư?
Có người hiểu rõ, khẳng định là hắn nhìn không được một màn này cho nên mới sẽ cứu vớt, nhưng bọn họ đều lắc đầu, mấy người này đều là con cháu của Nhân tộc đã bị Thiên Yêu tộc đồng hóa, vận mệnh chính là như thế.
“Sư đệ…” Trần Uyên vội vàng tiến lên, chỉ là lời nói còn chưa nói ra thì sư đệ đã đưa bé gái cho hắn ta.
Trần Uyên cúi đầu nhìn bé gái, rồi lại nhìn Lâm Phàm.
Mẹ nó!
Nháy mắt hiểu rõ.
Lâm sư đệ đến từ phế địa còn không thể tiếp thu tình huống như vậy, nhìn thấy loại tình huống này, chỉ cần có chút tâm huyết đều sẽ mạnh mẽ lao tới ngăn cản.
Nhưng người Thần Võ giới đều đã quen thuộc với tình huống Thiên Yêu tộc.
“Đồ khốn, ngươi là kẻ nào?”
Khuê Dương giận tím mặt, đột nhiên đứng dậy, bốn vị đại hán nâng cỗ kiệu không thể thừa nhận luồng áp lực này, nháy mắt nổ tung, hóa thành một đống máu thịt.
Chương 566 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]