Mà con ác giao kia cũng phẫn nộ rít gào.
Lâm Phàm chỉ vào Khuê Dương nói: “Đầu óc Thiên Yêu tộc các ngươi có bệnh hay sao, ăn cái gì không được mà một hai phải ăn người, bé gái này ta bảo vệ.”
“Hừ, đồ quê mùa từ đâu ra, ồ, hóa ra là đệ tử Thiên Hoang thánh địa, không ngờ lại có đệ tử ngu xuẩn như vậy, lần này cũng thật không được.” Khuê Dương liếc mắt một cái lập tức nhìn ra thế lực tương ứng của Lâm Phàm.
Người thế lực khác mang vẻ lạnh nhạt nhìn.
Có lắc đầu, có bất đắc dĩ, có người lại vui sướng khi người gặp họa.
Bọn họ thật đúng là muốn nhìn một chút, kế tiếp sẽ xảy ra chuyện gì, loại chuyện Thần Võ giới đều biết này thế mà còn có người không biết, hoặc là nói không thể lý giải.
Đúng là chuyện rất thần kỳ.
Đám sư tỷ ủng hộ Lâm Phàm sao có thể chịu đựng được khi thấy Lâm sư đệ cãi vả cùng người khác, bon họ sôi nổi chỉ trích Khuê Dương, giận mắng một trận.
Nữ nhân chửi người khác vì nam nhân âu yếm chính là bật hết hỏa lực, người khác chắc chắn khó có thể tưởng tượng được.
Lòng Lâm Phàm phẫn nộ, ánh mắt nhìn về phía Khuê Dương tràn ngập lửa giận, đã đạt tới cực hạn, mặc kệ người khác nói thế nào, những người bị đồng hóa đó nguyện ý bị ngươi ăn thì cứ ăn đi.
Nhưng trẻ con mới sinh ra cái gì cũng không hiểu, còn không có bị đồng hóa.
Làm sao có thể nói ăn thì ăn.
Cho dù đây là tập tục của Thiên Yêu tộc, là chuyện mà Nhân tộc trong Thần Võ giới đều cùng nhận biết, nhưng Lâm Phàm ta chính là không ủng hộ, chính là khó chịu.
Khuê Dương nói: “Thôi được rồi, muốn thì cho ngươi, dù sao loại bé gái này có rất nhiều, ngươi cứu không hết.”
Gã ta không nảy sinh xung đột với Lâm Phàm chủ yếu là do không cần thiết, cũng biết tên trước mắt trấn áp người có huyết mạch Thiên Tôn.
“Thôi con mẹ ngươi, ông đây đập nát miệng ngươi.”
Lâm Phàm nổi giận, phịch một tiếng, nháy mắt hóa thành tàn ảnh trực tiếp nhằm về phía Khuê Dương.
Mọi người chung quanh khiếp sợ.
Tới thật hả?
Cần thiết ư?
Loại tình huống này thật đúng là lần đầu tiên gặp được.
“Cuồng vọng, chỉ sợ ngươi không được.”
Khuê Dương không ngờ Lâm Phàm tích cực như vậy, hắn nói muốn đối phó với hắn ta ngay trước mặt mọi người, hắn ta sao có thể chịu đựng?
Yêu khí sôi trào, bàn tay hắn tỏa ra ánh sáng xanh lục, yêu trảo đánh tới, hai tay chạm vào nhau. Phịch một tiếng, yêu trảo của Khuê Dương nứt ra, máu thịt mơ hồ, kịch liệt đau đớn ùa lên.
Cả người hắn ta lùi mạnh về sau, hắn ta kinh hãi nhìn Lâm Phàm.
Hoàn toàn không ngờ chỉ vừa mới giao thủ đã có chuyện như vậy.
Lực lượng thật mạnh.
Những người đang đứng xem nhìn thấy cảnh vừa rồi, bọn họ kinh ngạc cảm thán.
“Thiên Yêu tộc Khuê Dương gầy yếu đến độ chỉ một chiêu mà bàn tay đã bị đập nát sao?”
“Không phải là hắn yếu mà là người kia thực lực quá mạnh. Người trẻ tuổi mạnh nhất trong Thiên Hoang thánh địa, áp chế Phục Bạch và Tần Trăn, một Khuê Dương sao có thể ngăn cản được?”
“Nói rất đúng.”
Bọn họ chỉ mới nghe qua thực lực của Lâm Phàm cường hãn nhưng chưa từng chính mắt chứng kiến.
Bây giờ nhìn thấy, quả nhiên là giống như đồn, thậm chí còn lợi hại hơn nhiều so với lời đồn nữa.
“Đáng giận.”
Khuôn mặt Khuê Dương xanh mét, mọi người đều nhìn vào hắn ta. Khuê Dương cảm giác bản thân đang mất thể diện, há có thể chịu đựng?
“Ác giao, nuốt hắn cho ta!”
Ác giao bị xem như là thú cưỡi đã không thể chịu đựng nổi. Thấy chủ nhân của mình bị đánh, nó nghĩ đến lời lúc trước của chủ nhân. Trong vòng trăm năm nếu không hóa rồng sẽ bị chém, nó bị dọa run như cầy sấy, nhất định phải thể hiện bản thân cho thật tốt.
Tiếng rống giận rung trời.
Thân hình khổng lồ vặn vẹo, miệng nó mở rộng ra to như bồn máu. Ác giao lao về phía Lâm Phàm.
Thân hình của ác giao rất lớn, thân thể cũng cứng rắn, thực lực tất nhiên là khủng bố, phi phàm.
“Làm thịt ngươi trước đã.”
Lâm Phàm không lùi bước, tuy ác giao mạnh nhưng nó còn chưa đạt cái loại có thể khiến hắn cảm thấy sợ hãi.
Rầm!
Đôi tay của Lâm Phàm bắt lấy miệng đang mở ra của ác giao, đối diện với lực lượng như vậy, hai chân hắn không chút sứt mẻ. Hắn để lộ đôi tay cơ bắp, dưới ánh nắng chiều rọi xuống, đôi tay đó tràn ngập sức mạnh.
Ánh mắt của các sư tỷ vẫn luôn đặt lên người Lâm Phàm.
Nhìn thấy một cảnh như vậy, bọn họ thật sự mềm người.
Cả người đều mềm như bông, không có chút sức lực nào.
Quá… đẹp!
Chân Lâm Phàm đạp đất, hắn gầm nhẹ một tiếng, hai tay quay cuồng. Từ hai tay hắn bùng nổ lực lượng khiến ác giao khó có thể ngăn cản. Nó bị quật ngã mạnh lên nền đất, bùi bặm dày đặc bốc lên.
Ác giao bị quật ngã thất điên bát đảo, cả người nó đau nhức. Nó chịu đựng đau đớn, giận dữ đứng dậy. Đuôi giao quét ngang, tràn ngập tính hủy diệt. Một chiêu khủng bố như thế đủ để đánh nát toàn bộ xương của đối phương.
Cát bay đá chạy, tiếng gầm rú không ngừng, đủ để nói lên lực lượng khủng bố của ác giao.
Lâm Phàm đánh một quyền lên đuôi của ác giao, hai bên va chạm. Ác giao ngửa mặt lên trời kêu thảm thiết, nó vươn lưỡi ra, trên đuôi của nó xuất hiện một cái lỗ hình nắm tay, máu chảy đầm đìa. Đối phương vậy mà lại đánh xuyên qua cái đuôi của nó.
Vảy của ác giao đều trải qua muôn ngàn thử thách, độ cứng rất cao, không ngờ một quyền của đối phương có thể đục ngay một lỗ trên đuôi nó. Rốt cuộc đây là dạng quái vật gì đây, dạng lực lượng gì đây?
Lâm Phàm không nương tay, hắn nhảy dựng lên, đánh một trận mãnh liệt lên người ác giao, lực lượng đâm xuyên qua thân thể của ác giao, tạo ra từng cái động máu chảy đầm đìa.
Tiếng kêu thê lương thảm thiết không dứt.
Ác giao hung thần ác sát nay tựa như một con cá chạch, nó lăn lộn đầy đất, muổn lẩn tránh thế công của Lâm Phàm nhưng không có bất kỳ tác dụng gì. Chỉ khoảng nửa khắc, ác giao đã mềm như bông, nằm trên mặt đất không hề động đậy.
Máu tươi nhuộm đỏ mặt đất từ tâu.
Không còn thấy được mặt mũi của ác giao nữa, toàn thân nó cũng khó có thể tìm thấy một nơi nào tốt lành.
Mọi người rơi vào yên lặng.
Tất cả mọi người đều không ngờ chuyện như vậy sẽ xảy ra. Rèn luyện còn chưa bắt đầu, Thiên Hoang thánh địa và Thiên Yêu tộc đã xảy ra xung đột.
Chương 567 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]