Lúc này.
Khuê Dương phát hiện ánh sáng phát ra từ đối phương tạo nên áp chế lớn cho Thiên Yêu Đồ Thần mà hắn ta tạo ra.
“Giết cho ta!”
Vô số oan hồn hóa thành từng làn khói đen xông tới.
Khuôn mặt của Lâm Phàm nghiêm lại, một khí thế bùng nổ. Thuần Dương Lôi Đình đánh ra, tạo nên thương tổn rất lớn cho các oan hồn này. Hắn nắm chặt tay đánh ra một quyền, uy thế hình thành tạo ngay một sơ hở trên Thiên Yêu Đồ Thần của Khuê Dương.
Ngay sau đó, trên đầu Lâm Phàm xuất hiện một ngọn lửa. Khi ngọn lửa xuất hiện, mọi người đều cả kinh không biết phải làm sao.
Đây lại là cái gì nữa?
“Chặt đứt!”
Nhân Quả Chi Hỏa thiêu đốt mạnh mẽ, ánh sáng tỏa ra bao trùm lấy những oan hồn. Tiếng kêu rên vang lên không dứt. Khuê Dương phát hiện oan hồn bị Thiên Yêu Đồ Thần của hắn trói buộc nay lại không chịu khống chế.
Vô số oan hồn thoát khỏi khống chế, sau đó bọn chúng lao về phía Khuê Dương, thi nhau cắn xé.
Khuê Dương trắng bệch mặt, không ngờ sẽ có chuyện như vậy. Tốc độ của oan hồn cực nhanh, chúng không ngừng cắn xé thân thể của Khuê Dương. Nhưng rất nhanh, ánh sáng chói lóa phát ra từ trên người Khuê Dương.
Một cây đèn cổ loang lổ vết máu xuất hiện, ngọn đèn dầu màu xanh lá. Những oan hồn cắn xé Khuê Dương rất sợ nó, không ngừng lui ra sau. Khuê Dương kích hoạt đèn cổ, những oan hồn bị mất khống chế bị một lực lượng lôi kéo, chúng dũng mãnh tràn vào trong đèn cổ.
“Một đám súc vật đáng chết…”
Khuê Dương tức giận, ngọn đèn dầu đang cháy tựa như bị kích thích, đột nhiên nó bốc cháy lên, oan hồn bị hút vào lúc trước giờ đã hoàn toàn bị tiêu diệt.
Nhưng vào lúc này, Lâm Phàm xuất hiện. Hắn đánh một quyền về phía Khuê Dương. Đèn cổ chấn động, ánh sáng tản ra bao trùm Lâm Phàm trong nháy mắt.
“Thiên Yêu Đăng, bảo bối của Thiên Yêu tộc, có thể thiêu đốt hồn phách của người khác. Nếu không đạt tới Âm Dương cảnh, gặp phải tình huống này rất khó ngăn cản.”
Có người hóa thân làm sứ giả giảng giải, nói không ngừng nghỉ.
Khuê Dương chờ mong bộ dáng thê thảm của Lâm Phàm, hắn sẽ bị Thiên Yêu Đăng thiêu đốt, hồn phách chịu phải đau khổ vô cùng. Không tu luyện tới Âm Dương cảnh đừng mơ có thể ngăn lại.
Cho dù có tu luyện tới Âm Dương cảnh cũng có thể tạo nên ảnh hưởng rất lớn cho hắn.
Nhưng mà…
Lâm Phàm phất tay, quơ Thiên Yêu Đăng xuống đất, hắn dùng một chân dẫm lên, nghiền nát ngọn lửa ngay lập tức.
Còn chưa đợi Khuê Dương kinh ngạc, nắm tay của Lâm Phàm phóng tới. Khuê Dương lại một lần nữa lấy ra Thiên Yêu Đăng ngăn cản.
Lâm Phàm cầm Lạc Thần Chi trong tay, Thiên Yêu Đăng bị quất trúng chấn động, nó chịu ảnh hưởng từ Lạc Thần Chi, uy thế tất nhiên cũng trở nên yếu hơn.
Khuôn mặt Khuê Dương thay đổi, thứ trong tay đối phương là thứ gì? Đánh một cái lên Thiên Yêu Đăng đã khiến cho uy thế của Thiên Yêu Đăng yếu hơn.
“Hôm nay, ta phải đánh nát ngươi!”
Lâm Phàm hét lớn, hắn không ngừng giơ Lạc Thần Chi lên. Hắn không cho Khuê Dương bất kỳ một cơ hội nào, Thiên Yêu Đăng không ngừng chịu đòn nghiêm trọng nay đã lung lay sắp đổ, ngọn lửa đang cháy cũng trở nên mỏng manh, khi nào cũng có thể tắt ngúm.
“Đáng giận, khinh người quá đáng.” Khuê Dương thu hồi Thiên Yêu Đăng, hắn ta sợ nó bị đối phương đánh nát. Hắn ta thi triển Thiên Yêu Đồ Thần, hai móng đánh tới, móng tay bén nhọn lại có ánh sáng quỷ dị.
Một cào thôi cũng đủ xé nát tất cả mọi đồ vật.
Lâm Phàm không hề nghĩ ngợi. Hắn vung hai tay lên, song quyền ngưng tụ ra Thiên Long hư ảnh, chống đỡ hai móng của đổi phương, cứng đối cứng.
Lách cách!
Âm thanh thanh thúy vang lên.
Mười ngón của Khuê Dương nứt toạt, chẳng sợ hắn ta đã dùng bản thể, thân thể mạnh đến cùng cực, nhưng vẫn không đủ để đối đầu với Lâm Phàm. Đau đớn kịch liệt quét qua thân thể, máu chảy không ngừng, máu hắn ta màu đen.
“Hắn sao lại mạnh như vậy?” Khuê Dương không thể tin nổi. Tuổi cả hai xấp xỉ. Kể cả Lâm Phàm có thể áp chế Phục Bạch, Tần Trăn, nhưng Khuê Dương hắn ta lại là người xuất sắc nhất trong thế hệ tuổi trẻ của Thiên Yêu tộc, tu vi mạnh mẽ, lại có huyết mạch cao cấp, sau khi dùng bản thể lực lượng của hắn ta càng tăng lên.
Lâm Phàm ngạo nghễ đứng trong không trung, Lục Tí Lôi Phật thân tỏa ra ánh sáng, sấm sét đánh bùm bùm. Hắn vung tay lên, Lạc Thần Chi hung hắng đánh lên yêu thân của Khuê Dương, một quất này uy thế hung mãnh, ngay lập tức đã xuất hiện vết máu.
Tiếng kêu thảm thiết truyền tới.
Tuy rằng Lạc Thần Chi không phải vũ khí giết người, nhưng một roi của nó cũng ẩn chứa lực lượng rất kinh người, đâu có phải là chuyện Khuê Dương muốn ngăn là có thể ngăn được.
Bùm bùm!
Hung hăng đánh một trận.
Đánh cho Khuê Dương kêu to.
Mọi người nhìn mà trợn mắt há hốc mồm, tựa như nhìn thấy quỷ vậy. Ai có thể nghĩ đến chuyện sẽ xảy ra như vậy?
Khuê Dương Thiên Yêu tộc xem như là xui xẻo vô cùng, vừa mới tới núi Đoạn Long đã gặp phải chuyện này, hắn ta bị người của Thiên Hoang thánh địa đánh cho tơi bời, ngay trước mặt mọi người.
Thể diện xem như không còn.
Lúc này, Khuê Dương tựa như mới phản ứng lại kịp. Hắn ta nhanh chóng lùi về phía sau, nhe răng trợn mắt xoa vết bị đánh trên người, hắn ta đã đau đến mức sắp kêu to.
Hắn ta phát hiện những người đứng nhìn đều nhìn hắn với ánh mắt có chút không đúng.
Ngay tức khắc, hắn ta cảm giác nhục nhã nhảy lên trong lòng.
Hắn ta bây giờ có vẻ rất chật vật. Hắn ta thân là Thiên Kiêu của Thiên Yêu tộc sao có thể gặp phải tình huống này. Thật đúng là thể diện mất hết. Một chút mặt mũi cũng không còn.
Đáng giận.
Lâm Phàm vẫn chưa định buông tha Khuê Dương. Hắn chuẩn bị động thủ như cũ, nhưng rất nhanh, hắn phát hiện Khuê Dương có chút thay đổi. Yêu khí nồng nặc bốc lên, bên tai truyền tới âm thanh thanh thúy.
Mọi người xung quanh cũng cảm giác được luồng yêu khí nồng nặc này.
Ai nấy đều lộ vẻ kinh ngạc.
“Khuê Dương đang thi triển bí pháp trong Thiên Yêu Đồ Thần.”
“Hẳn là thế. Ta đã từng thấy Khuê Dương thi triển một lần, đúng là rất khủng bố.”
Bây giờ, Khuê Dương đang thi triển bí pháp trong Thiên Yêu Đồ Thần, yêu khí nồng nặc phát ra từ cơ thể hắn ta. Hình thể hắn ta tăng lên, bị Lâm Phàm ép đến trình độ này, Khuê Dương đã liều mạng.
Chương 569 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]